“Đã ba ngày rồi đấy, vẫn chưa chịu dừng lại sao?”
Giọng tôi khàn đặc, lẫn chút vị tanh sắt, nhưng gã Thiếu tướng phía sau vẫn không hề có ý dừng tay.
Kết hôn đã ba ngày, tôi và Hoắc Đại Vệ gần như chẳng lúc nào rời khỏi giường.
Cho đến khi cơ thể tôi đã hoàn toàn chịu đựng được sự chiếm đoạt của hắn, bụng dưới cũng bắt đầu hơi nhô lên.
Thế mà hắn vẫn không buông tha, đêm nào cũng quấn lấy tôi đòi hỏi không ngừng nghỉ.
Tôi cứ ngỡ người đàn ông này vì quá yêu mình nên mới mất kiểm soát đến thế.
Vậy mà đến tận những tháng cuối thai kỳ, hắn vẫn không hề kiêng dè, có đêm còn giày vò tôi tới 7 lần.
Kết quả, dưới những va chạm kịch liệt đó, tôi bị băng huyết và sinh non.
Lúc này, gã mới bộc lộ bộ mặt thật. Hắn vứt xác mẹ con tôi vào khu vực không người, trước khi rời đi còn liếc nhìn tôi bằng ánh mắt oán hận.
“Cuối cùng cô cũng phải nếm trải nỗi đau mà Vân Tình từng chịu rồi!”
Đến lúc đó tôi mới bàng hoàng nhận ra, bao nhiêu năm qua, hắn chưa từng nguôi ngoai nỗi nhớ mối tình đầu đã qua đời vì khó sinh của mình.
Cuối cùng, tôi bị dã thú xâu xé đến chết nơi hoang vu không người.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi bàng hoàng nhận ra mình đã trọng sinh về đúng ngày đại hôn với Hoắc Đại Vệ.
Nhìn hắn một lần nữa bỏ mặc tôi để đào hôn, chạy theo cô ta đi kiểm tra thai sản, lòng tôi nguội lạnh hẳn.
Tôi không còn muốn nhẫn nhịn chỉ để bảo toàn danh phận phu nhân Thiếu tướng hay quyền thế của hắn nữa.
Dù thừa biết sau khi đào hôn, hắn chắc chắn sẽ bị cách chức và điều tra.
Tôi vẫn cố tình nói lớn để tất cả quan khách đều nghe thấy, vạch trần bộ mặt thật của Hoắc Đại Vệ.
“Hoắc Thiếu tướng, Vân Tình là ai thế?”
“Trước khi nhà họ Hoắc đến cầu hôn, sao tôi không hề hay biết anh ở bên ngoài còn nuôi một cô nhân tình đang mang thai nhỉ?”
Lời nói của tôi vừa dứt, cả hội trường lập tức xôn xao bàn tán.
Quan khách có mặt tại đây đều là những nhân vật có máu mặt trong quân khu.
Họ căm ghét nhất là kẻ phá hoại quân hôn, lăng nhăng bên ngoài.
Huống hồ Hoắc Đại Vệ lại là người có địa vị cao trong quân đội.
Hành động này chẳng khác nào coi thường quân kỷ, làm tổn hại nghiêm trọng đến danh dự của quân nhân.
Quả nhiên, rất nhanh đã có người lên tiếng bất bình thay cho tôi.
“Hoắc Thiếu tướng, anh có ý gì đây? Ngày đại hôn lại bỏ mặc cô dâu, còn làm bậy bên ngoài, còn ra thể thống gì nữa!”
“Đúng vậy, hôn sự này là do Tư lệnh đích thân chỉ định, anh làm vậy chẳng phải đang vả vào mặt ngài ấy sao?”
“Chuyện này mà Tham mưu Hạ báo cáo lên trên, thì thân phận Thiếu tướng của anh chắc chắn không giữ nổi đâu.”
Hoắc Đại Vệ lúc này hoàn toàn không để tâm đến những lời bàn tán, ngược lại còn tỏ vẻ cực kỳ mất kiên nhẫn.
“Trong bụng Vân Tình là máu mủ của tôi, nếu tôi không quan tâm chăm sóc thì còn là con người sao?”
“Cô cứ ở lại trấn an quan khách đi, đợi tôi về sẽ cho cô một lời giải thích!”
Nói xong, hắn giật bông hoa đỏ trước ngực định rời đi, nhưng tôi đã nhanh chóng túm chặt lấy hắn.
“Đợi đã!”
“Hoắc Đại Vệ! Hôm nay là ngày đại hôn của chúng ta, anh bỏ mặc tôi đi với nhân tình, trong mắt anh còn coi trọng quân kỷ hay tôn trọng người vợ sắp cưới là tôi không? Nếu đã có người trong lòng, ngay từ đầu đừng cầu hôn tôi, tại sao lại đào hôn ngay ngày cưới để làm nhục tôi thế này?”
Ánh mắt Hoắc Đại Vệ lạnh đi, hắn hất tay tôi ra.
“Tôi đã nói rồi, không phải không cưới cô, nhưng Vân Tình sắp sinh rồi, chẳng lẽ bắt cô ấy phải một mình chịu đựng đau đớn sao?”
Tôi đỏ hoe mắt, cắn chặt môi.
“Hôn nhân của chúng ta do trưởng bối hai nhà và Tư lệnh quyết định. Nếu anh rời đi, cuộc hôn sự này coi như hủy bỏ, mời Thiếu tướng tự mình đến gặp Tư lệnh mà giải thích!”
Nói xong, tôi không kìm được nước mắt.
Không phải vì hắn, mà là vì chính bản thân mình!
Kiếp trước, vì cảm kích ơn cứu mạng thời thơ ấu, tôi đã đem lòng yêu hắn sâu sắc.
Vì danh dự và tương lai của hắn, tôi đã nhẫn nhịn chịu đựng, thậm chí từng dùng cái chết để níu kéo hắn.
Cuối cùng, Thẩm Vân Tình vì không được đưa đến bệnh viện kịp thời mà thai chết lưu, một xác hai mạng.
Sau khi kết hôn, Hoắc Đại Vệ hận tôi thấu xương, đổ hết mọi tội lỗi về cái chết của cô ta lên đầu tôi.
Hắn cố tình cho tôi uống những loại thuốc hại cơ thể khi mang thai, khiến tôi sinh khó mà băng huyết qua đời.
Đã vậy còn ném xác mẹ con tôi ra khu vực hoang vắng cho dã thú gặm nhấm.
Kiếp này, tôi muốn tất cả mọi người đều biết chính Hoắc Đại Vệ mới là kẻ tồi tệ nhất!
Bố mẹ Hoắc ngồi giữa, nghe mọi người bàn tán mà xấu hổ không thôi.
Lúc này, họ mới miễn cưỡng ra mặt hòa giải.
“Đại Vệ! Quân hôn không phải chuyện đùa, con là Thiếu tướng mà không hiểu điều này sao?”
“Ngày đại hôn lại bỏ mặc cô dâu, còn ra thể thống gì nữa! Mau chỉnh đốn lại, tiếp tục cử hành nghi lễ đi.”
Hai ông bà vừa dứt lời, người giúp việc đã vội vàng lên tiếng xen vào.
“Trong bụng cô Thẩm là cháu đích tôn của nhà họ Hoắc đấy ạ! Nhà mình vốn neo người, thật sự không thể chậm trễ lúc này đâu!”
Nghe vậy, Hoắc Đại Vệ lập tức đỏ mắt, hùa theo người giúp việc.
“Đúng vậy, bố mẹ ơi, Vân Tình khó khăn lắm mới mang thai được, lỡ xảy ra chuyện gì, bố mẹ thật sự nỡ lòng sao?”
Nói xong, hắn lại quay đầu nhìn tôi.
“Tư lệnh hiểu rõ tình hình nhà họ Hoắc, chắc chắn sẽ không trách tôi. Hôn lễ vẫn tính, đợi Vân Tình sinh con xong, chúng ta chọn ngày lành để hoàn hôn là được.”
“Hay là, đường đường là Tham mưu của quân khu mà cô lại hẹp hòi đến mức lấy dòng dõi nhà họ Hoắc ra làm trò đùa?”
“Thế này đi, tôi hứa, đợi Vân Tình sinh cháu đích tôn xong, tôi sẽ để đứa bé nhận cô làm mẹ, thế nào?”
Tôi cười lạnh một tiếng, thản nhiên ném bông hoa cưới xuống đất.
“Tôi không có sở thích nuôi con giúp người khác!”
“Cả anh và Thẩm Vân Tình tâm đầu ý hợp, cô ta cũng mang thai con của anh, vậy anh cứ cưới cô ta làm phu nhân Thiếu tướng là xong.”
“Hạ Liễu Nguyên tôi chưa bao giờ ép buộc kẻ khác làm khó mình!”
“Nhưng vì hôn ước này là do Tư lệnh định ra, tôi sẽ không làm ngài ấy mất mặt.”
Nói rồi, tôi bước lên nhìn thẳng bố mẹ Hoắc, từng chữ dõng dạc:
“Nhà họ Hoắc không chỉ có một mình Hoắc Đại Vệ là con trai. Vì Hoắc Thiếu tướng đã có người trong lòng, vậy hôm nay tôi sẽ gả cho con trai cả của nhà họ Hoắc, Hoắc Khánh Diên!”
Cả hội trường kinh ngạc sững sờ.
Hoắc Đại Vệ cười lớn đầy mỉa mai.
“Cô nói cái gì? Cô muốn gả cho Hoắc Khánh Diên ư?”
“Hắn ta chỉ là kẻ côn đồ không có tiền đồ, tôi mới là Thiếu tướng, cô tốt nhất nên nghĩ cho kỹ!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Côn đồ thì sao? Ít nhất anh ấy không nuôi nhân tình bên ngoài!”
“Còn anh, thân là Thiếu tướng mà không làm gương, coi thường quân kỷ, biết rõ có hôn ước mà vẫn lăng nhăng có con với kẻ khác. Hoắc Khánh Diên so với anh tốt hơn gấp vạn lần!”
Tôi nhìn đồng hồ, nở nụ cười châm chọc.
“Thiếu tướng giày vò nãy giờ cũng mất 1 tiếng đồng hồ rồi. Không biết Vân Tình của anh còn kiên trì đợi được đến bao giờ? Hay là cô ta đã đau đến mức không thốt nên lời rồi?”
Người giúp việc bên cạnh nghe tôi nói vậy, vội kéo áo Hoắc Đại Vệ.
“Thiếu tướng! Sức khỏe cô Thẩm vốn yếu, e là không trụ được bao lâu nữa đâu ạ!”
Hoắc Đại Vệ nhìn tôi, vẻ mặt tràn đầy khinh miệt.
“Được, đã cô cố chấp muốn gả cho gã côn đồ vô dụng đó, không muốn làm phu nhân Thiếu tướng, vậy thì tôi thành toàn cho cô!”
“Đợi Vân Tình sinh cháu đích tôn cho nhà họ Hoắc, tôi sẽ rước cô ấy về. Hạ Liễu Nguyên, đến lúc đó cô đừng có khóc lóc cầu xin tôi đấy!”
Nói xong, hắn sải bước rời khỏi hôn lễ cùng gã tùy tùng.
Tôi quay sang dặn dò cảnh vệ đi đón bố mẹ tôi đến ngay lập tức.
Nửa tiếng sau, bố mẹ tôi đã đứng trước mặt bố mẹ Hoắc với gương mặt giận dữ.
“Hay cho một Thiếu tướng quân khu! Dám làm ra chuyện mất mặt thế này ngay trong ngày đại hôn!”
“Ngày mai tôi sẽ trình báo sự việc lên Tư lệnh, nhà họ Hoắc các người cứ liệu mà chờ kỷ luật!”
Bố mẹ Hoắc đuối lý nên chỉ biết cúi đầu im lặng.
Tôi nhẹ nhàng an ủi bố.
“Bố, con đã nói rõ với Hoắc Đại Vệ rồi, chuyện hôn sự này coi như hủy bỏ. Dù sao Tư lệnh cũng chỉ yêu cầu hai nhà liên hôn, đâu có quy định cụ thể là phải gả cho ai. Nhà họ Hoắc vẫn còn một người con trai nữa mà! Con gả cho anh ấy cũng được.”
Mẹ tôi tỏ vẻ đầy lo lắng.
“Nguyên Nguyên, con đừng làm khổ bản thân. Ngày mai bố sẽ báo cáo lên Tư lệnh để hủy bỏ hôn ước. Người con trai cả kia của nhà họ Hoắc nghe đâu chỉ là một kẻ côn đồ, tốt nhất con đừng dính líu tới.”
Tôi mỉm cười, con trai cả nhà họ Hoắc kia nào phải côn đồ, mà chính là vị chủ tịch đứng sau tập đoàn bất động sản lớn nhất Cảng Thành đấy!
Chuyện này mãi tới kiếp trước, sau khi tôi qua đời mới tình cờ biết được.
Bố mẹ Hoắc từ bé đã thiên vị Hoắc Đại Vệ, gần như chẳng bao giờ quan tâm đến Hoắc Khánh Diên.
Hoắc Khánh Diên khi trưởng thành đã rời nhà đi làm ăn xa, hiếm khi quay về, nên bọn họ vẫn luôn nghĩ anh chỉ là gã côn đồ lông bông.
Kiếp trước, khi tôi bị Hoắc Đại Vệ vứt bỏ ở nơi hoang vắng, chính anh là người đã tìm thấy và chôn cất thi hài cho tôi.
Kiếp này, cứ xem như là trả ân tình đó đi.
Bố tôi trầm ngâm hồi lâu rồi gật đầu đồng ý. Ông hiểu tính cách của tôi, cũng biết tôi làm vậy ắt có lý do riêng.
Ông quay sang nhìn bố Hoắc.
“Vậy chuyện này cứ quyết định như thế. Nếu nhà họ Hoắc các người còn để xảy ra sơ suất gì nữa, đừng trách tôi không nể tình xưa nghĩa cũ!”
Bố mẹ Hoắc liên tục gật đầu.
“Được, được! Lần này tuyệt đối sẽ không gây thêm rắc rối nào nữa. Chỉ là lần này, quả thực đã khiến Hạ Liễu Nguyên phải chịu ủy khuất rồi.”
Nói xong, cả hai vội vàng sai bảo quản gia.
“Người đâu! Mau đi gọi Hoắc Khánh Diên về đây ngay!”
Bố tôi nhìn hai người họ rồi tiếp lời.
“Con gái tôi chịu thiệt thòi lớn, hai vị nhất định phải nghiêm trị Hoắc Đại Vệ để bù đắp cho con bé. Nếu không, chuyện này sớm muộn gì cũng tới tai Tư lệnh. Khi đó, không chỉ chức vụ Thiếu tướng của nó bị tước đoạt, mà cả nhà họ Hoắc các người cũng sẽ bị liên lụy theo.”
Bố mẹ Hoắc cuống cuồng.
“Vậy ông thông gia muốn chúng tôi trừng phạt đứa nghịch tử đó thế nào?”
Tôi nắm bắt cơ hội lên tiếng.
“Vì bác trai thấy con phải chịu ấm ức, vậy chi bằng giao lại sản nghiệp bên ngoài cho Hoắc Khánh Diên thừa kế. Như vậy, anh ấy sẽ không còn bị xem là kẻ lông bông nữa. Dù sao Hoắc Đại Vệ đã là Thiếu tướng, chắc hẳn cũng chẳng có thời gian quản lý công việc kinh doanh đâu nhỉ?”
Bố Hoắc dù không tình nguyện nhưng vẫn phải gật đầu.
“Được, cứ theo ý các người. Ngày mai tôi sẽ chuyển toàn bộ cổ phần Hoắc thị sang tên của Khánh Diên.”
“Đại thiếu gia Hoắc tới rồi!”
Hoắc Khánh Diên đang đứng trong đám đông, không biết đã nghe thấy những lời vừa rồi từ bao giờ.
Anh bước lên phía trước, bố Hoắc vỗ vỗ vai anh.
“Sau này công việc kinh doanh của gia đình trông cậy cả vào con đấy.”
“Phải cố gắng lên, đừng có phóng túng như trước nữa.”
Hoắc Khánh Diên không trả lời, ánh mắt chỉ nhìn chăm chú về phía tôi.
“Tham mưu Hạ có biết tôi chỉ là một tên côn đồ không?”
Tôi sững sờ. Anh chưa từng đặt chân đến quân khu, sao lại biết tôi là Tham mưu?
Chưa kịp để tôi suy nghĩ kỹ, anh đã tiếp tục nói.
“Tuy tôi không có thân phận hào nhoáng như Hoắc Đại Vệ, nhưng tôi có thể đảm bảo với em, Hoắc Khánh Diên này đời này chỉ có một mình em là vợ, tuyệt đối không bao giờ có chuyện ong bướm bên ngoài.”
“Tham mưu Hạ đã nghĩ kỹ chưa?”
Tôi mỉm cười, đưa bông hoa cài ngực của chú rể cho anh.
“Tôi đã nghĩ kỹ rồi.”
Dưới sự chứng kiến của mọi người, tôi khoác tay Hoắc Khánh Diên, hoàn tất mọi thủ tục hôn lễ.
Cho đến khi ngồi trên giường cưới trong phòng tân hôn, tôi mới thực sự thấy an lòng.
Kiếp này, cuối cùng tôi cũng đã thoát khỏi Hoắc Đại Vệ.
Tuy chưa thể khiến hắn mất chức Thiếu tướng ngay lập tức, nhưng đi đêm lắm ắt có ngày gặp ma.
Hoắc Đại Vệ, cứ chờ mà xem, ngày anh thân bại danh liệt sẽ không còn xa đâu!
Đêm đó, Hoắc Đại Vệ không về nhà.
Sáng hôm sau, khi tôi và Hoắc Khánh Diên đang kính trà bố mẹ chồng thì hắn mới lù lù xuất hiện.
Theo sau hắn là Thẩm Vân Tình.
Thẩm Vân Tình ôm đứa trẻ mới sinh trong lòng, vẻ mặt yếu đuối dựa sát vào người Hoắc Đại Vệ.
“Bố, mẹ, con đã mang cháu đích tôn của nhà họ Hoắc về đây!”
Hoắc Đại Vệ trêu chọc đứa bé trong tã lót, gương mặt tràn đầy vẻ đắc ý.
Bố mẹ Hoắc vốn đang giận hắn từ chuyện hôm qua, nay liền quát lên.
“Mày có biết hôm nay là ngày gì không? Sao lại còn dám đưa cô ta về đây?”
Hoắc Đại Vệ giữ vẻ mặt nghiêm trọng.
“Bố mẹ, Vân Tình đã mạo hiểm sinh con cho con, cô ấy tốt hơn mấy cô tiểu thư đài các kia vạn lần!”
Nói rồi, hắn không quên liếc nhìn tôi với ánh mắt khinh miệt.
“Không phải nói là không gả cho tôi sao? Tại sao còn lì lợm ở đây không chịu đi?”
“Tôi và Vân Tình yêu nhau thật lòng, tôi đã quyết định cưới cô ấy rồi, cô đừng có tự chuốc lấy khổ đau nữa!”
“Dù cho hôm nay cô có quỳ xuống cầu xin tôi hay lấy cái chết ra uy hiếp, tôi cũng tuyệt đối không mềm lòng đâu!”
Tôi nhíu mày nghe hắn nói năng bậy bạ, định lên tiếng thì có người đã nhanh hơn.
“A Nguyên là chị dâu của cậu, chú nói chuyện với cô ấy như thế đấy à?”
Hoắc Khánh Diên từ phía sau bước ra, nắm chặt lấy tay tôi.
“Theo lễ nghĩa, chú làm em hôm nay cũng nên kính chị dâu một ly trà chứ nhỉ?”
Hoắc Đại Vệ lập tức ngớ người.
“Cái gì? Chị dâu!?”
“Mày nói nhảm cái gì thế? Người muốn cưới Hạ Liễu Nguyên rõ ràng là tao! Mày chỉ là tên côn đồ, tư cách gì mà đòi cưới cô ấy?”
Hoắc Khánh Diên mỉm cười, siết chặt tay tôi hơn.
“Hôm qua người kết hôn với Hạ Liễu Nguyên là tôi, mọi người đều đã thấy rõ cả.”
“Huống hồ chú đã có con rồi, lẽ nào còn muốn tái hôn? Muốn vi phạm pháp luật đấy à?”
Hoắc Đại Vệ hét lớn.
“Không thể nào! Bố, mẹ! Sao hai người có thể để một tên côn đồ cưới Hạ Liễu Nguyên chứ?”
“Nó chẳng phải đã sớm bị nhà họ Hoắc đuổi khỏi nhà rồi sao…”
Tôi cười ngắt lời hắn.
“Hoắc Thiếu tướng, cơm có thể ăn bậy nhưng lời nói không được lung tung. Chồng tôi hiện tại là người đứng đầu tập đoàn Hoắc thị, không phải tên côn đồ như anh vẫn rêu rao đâu.”
Hoắc Đại Vệ trố mắt nhìn, đang định phản bác thì bố Hoắc đã lên tiếng.
“Hạ Liễu Nguyên nói không sai! Là do mày vi phạm cam kết trước. Hôm qua nếu không nhờ Khánh Diên, e là đến chức Thiếu tướng này của mày cũng chẳng còn nữa. Mau thu dọn tâm tư lại, rót trà kính anh cả và chị dâu đi!”
Hoắc Đại Vệ lộ vẻ mặt không thể tin nổi.
“Không thể nào! Tuyệt đối không được!”
Hắn vừa nói vừa định lao tới túm lấy tôi, đúng lúc ấy, quản gia ngoài cửa hớt hải chạy vào.
“Nguy rồi! Tư lệnh dẫn theo một toán cảnh vệ tới đây rồi!”
Lời quản gia như một quả bom nổ tung ngay giữa phòng khách.
Vẻ đắc ý trên mặt Hoắc Đại Vệ lập tức cứng đờ, ngay cả Thẩm Vân Tình đang ôm con cũng theo phản xạ siết chặt tay, đáy mắt lộ rõ sự hoảng loạn.
Sắc mặt bố mẹ Hoắc trắng bệch như tờ giấy, mẹ Hoắc lảo đảo vịn lấy góc bàn, giọng run rẩy.
“Sao… sao lại như vậy? Chẳng phải đã hứa là sẽ không báo cáo lên Tư lệnh sao?”
Tôi đứng cạnh Hoắc Khánh Diên, những ngón tay nằm gọn trong lòng bàn tay ấm áp của anh, lòng bình yên đến lạ.
Kiếp trước, vì tôi lấy cái chết ra uy hiếp, Hoắc Đại Vệ cuối cùng đợi hôn lễ xong xuôi mới đi tìm Thẩm Vân Tình, thế nên Tư lệnh cũng không trách phạt hắn quá nặng.
Nhưng kiếp này, hắn công khai bỏ mặc tôi để chạy theo Thẩm Vân Tình, coi thường quân quy, bị cách chức điều tra đã là quá nhẹ tay.
Sau khi định thần lại, phản ứng đầu tiên của Hoắc Đại Vệ không phải là tự kiểm điểm, mà là trừng mắt nhìn tôi đầy hung tợn.
“Có phải cô đúng không? Hạ Liễu Nguyên! Chắc chắn là cô đã đi cáo trạng! Cô không dung nổi tôi và Vân Tình đến thế sao?”
Tôi cười lạnh một tiếng, rút tay khỏi tay Hoắc Khánh Diên, bước lên một bước nhìn thẳng vào hắn.
“Hoắc Thiếu tướng, cơm có thể ăn bậy nhưng lời không thể nói bừa. Việc anh đào hôn ngay ngày đại hôn, bao nhiêu lãnh đạo quân khu đều tận mắt chứng kiến, tôi cần gì phải đi cáo trạng? Chuyện anh nên lo bây giờ không phải là tìm người đổ lỗi, mà là giải thích thế nào với Tư lệnh về việc anh coi thường quân hôn và vi phạm kỷ luật quân đội đi!”
“Cô!”
Hoắc Đại Vệ bị tôi chặn họng, thẹn quá hóa giận định lao tới, nhưng bị Hoắc Khánh Diên một tay ngăn lại.
Ánh mắt Hoắc Khánh Diên lạnh lùng, áp lực tỏa ra khiến Hoắc Đại Vệ phải khựng lại ngay lập tức.
“Hoắc Đại Vệ, chú ý thân phận của chú một chút. A Nguyên hiện tại là vợ tôi, chú còn dám động tay động chân với cô ấy, đừng trách tôi không khách khí.”
Giọng anh không lớn, nhưng chứa đựng sự đe dọa không thể chối cãi.
Hoắc Đại Vệ nhìn Hoắc Khánh Diên, rồi lại liếc sang những vệ sĩ áo đen đứng sau lưng anh. Đó là những người mà Hoắc Khánh Diên đã đưa tới từ hôm qua, vẫn luôn túc trực ngoài cửa, giờ thấy động tĩnh đều ùa vào, rõ ràng là anh đã sắp xếp từ trước.
Hoắc Đại Vệ nuốt khan, khí thế lập tức tiêu tan.
Đúng lúc này, ngoài cửa vọng lại tiếng động cơ ô tô, theo đó là tiếng bước chân chỉnh tề của đội cảnh vệ.
Quản gia mặt cắt không còn giọt máu vội vã chạy vào.
“Tư… Tư lệnh tới rồi!”
Cả nhà họ Hoắc rơi vào cảnh hỗn loạn.
Bố mẹ Hoắc vội vàng chỉnh đốn trang phục, Hoắc Đại Vệ luống cuống giấu Thẩm Vân Tình ra sau lưng, không quên dặn dò cô ta.
“Em về phòng ngay đi, đừng ra ngoài, để anh xử lý xong đã.”
Thẩm Vân Tình cắn môi, liếc nhìn tôi một cái đầy cam chịu rồi ôm con xoay người định lên lầu.
Nhưng vừa đi được hai bước, cô ta đã bị những người từ ngoài cửa bước vào chặn lại.
“Đứng lại.”
Giọng nói uy nghiêm vang lên, Tư lệnh trong bộ quân phục chỉnh tề bước vào, ngôi sao trên vai lấp lánh dưới ánh đèn.
Đi sau ông là vài vị tham mưu, trong đó có cả bố tôi.
Ánh mắt Tư lệnh đảo qua phòng khách, rồi dừng lại trên người Hoắc Đại Vệ, sắc mặt ông âm trầm như muốn đông cứng lại.
“Hoắc Đại Vệ, cậu đã biết tội chưa?”
Hoắc Đại Vệ “bịch” một tiếng quỳ xuống, giọng nói xen lẫn tiếng khóc.
“Tư lệnh, tôi… tôi biết mình sai rồi, nhưng lúc đó Vân Tình đang mang thai con của tôi, sắp sinh tới nơi rồi, tôi cũng là bất đắc dĩ mới…”
“Bất đắc dĩ?”
Tư lệnh cười lạnh một tiếng, ngắt lời hắn.
“Quân hôn là thứ cậu muốn hủy là hủy được sao? Kỷ luật quân đội mà cậu muốn vi phạm là vi phạm được à? Cậu là Thiếu tướng, không biết làm gương, ngược lại còn đào hôn giữa ngày cưới để chạy theo tình nhân. Cậu còn xứng đáng với bộ quân phục đang mặc, xứng đáng với sự tin tưởng của tổ chức dành cho cậu không?”
Hoắc Đại Vệ cúi gằm mặt, không dám đáp lời.
Thẩm Vân Tình đứng trên cầu thang, sợ đến mức toàn thân run rẩy, đứa bé trong lòng cũng vì hoảng sợ mà bật khóc oa oa.
Ánh mắt Tư lệnh rơi trên người Thẩm Vân Tình, lông mày nhíu chặt hơn.
“Cô ta chính là người tình mà cậu nói? Mang thai con của cậu?”
Hoắc Đại Vệ vội vàng gật đầu.
“Vâng, thưa Tư lệnh, cô ấy tên Thẩm Vân Tình, chúng tôi yêu nhau thật lòng, xin ngài hãy nể tình đứa bé mà tha cho tôi lần này!”
“Yêu nhau thật lòng?”
Tôi bất chợt lên tiếng, tiến lên trước mặt Tư lệnh và chào theo kiểu quân đội.
“Tư lệnh, tôi có vài điều muốn nói.”
Tư lệnh nhìn sang phía tôi, sắc mặt dịu đi đôi chút.
“Đồng chí Hạ Liễu Nguyên, cô nói đi.”
Tôi chỉ vào Thẩm Vân Tình, giọng nói đanh thép.
“Thưa Tư lệnh, trong thời gian Thẩm Vân Tình mang thai, Hoắc Đại Vệ nhiều lần cậy quyền Thiếu tướng chen ngang tại bệnh viện quân y, cố tình làm chậm trễ việc điều trị của những bệnh nhân khác, dẫn đến một chiến sĩ lão thành qua đời vì bỏ lỡ thời gian cấp cứu. Hơn nữa, theo tôi được biết, Thẩm Vân Tình trước đây vốn làm ở những nơi không mấy tử tế, đứa trẻ này chưa chắc đã là máu mủ của nhà họ Hoắc.”
Tôi nói không phải không có căn cứ, mà là đã sai người điều tra kỹ về Thẩm Vân Tình sau khi trọng sinh.
Tôi phát hiện cô ta vốn qua lại với nhiều đại gia, và Hoắc Đại Vệ chỉ là một trong số đó.
Lời vừa thốt ra, cả phòng khách xôn xao bàn tán.
Hoắc Đại Vệ đột ngột ngẩng đầu, trừng mắt nhìn tôi.
“Hạ Liễu Nguyên! Cô nói bậy bạ gì đó? Con trong bụng Vân Tình sao có thể không phải của tôi? Cô đừng có ngậm máu phun người!”
Thẩm Vân Tình cũng cuống lên, lớn tiếng biện minh.
“Cô nói dối! Tôi và Đại Vệ yêu nhau thật lòng, đứa bé đúng là con anh ấy! Cô chỉ vì ghen tị nên cố tình vu khống tôi thôi!”
Tôi cười nhạt, lấy từ trong túi ra một tấm ảnh rồi đưa cho Tư lệnh.
“Tư lệnh, đây là bằng chứng tôi nhờ cảnh vệ điều tra được từ hôm qua.”
Trong ảnh là Thẩm Vân Tình và một người đàn ông lạ mặt, kẻ cầm đầu ngành công nghiệp xám ở Cảng Thành.
Ba tháng trước bọn họ còn vào khách sạn, trong khi đó, Thẩm Vân Tình lúc ấy đã rêu rao là mang thai con của Hoắc Đại Vệ.
Tư lệnh nhận ảnh, chăm chú nhìn kỹ, sắc mặt ông ngày càng khó coi.
Hoắc Đại Vệ ghé sát vào xem, lập tức chết lặng, hắn nhìn Thẩm Vân Tình với ánh mắt đầy hoài nghi.
“Vân Tình, chuyện… chuyện này là sao? Chẳng phải em nói mình luôn ở nhà dưỡng thai, chưa bao giờ ra ngoài sao? Người đàn ông này là ai?”
Thẩm Vân Tình mặt cắt không còn giọt máu, chỉ biết né tránh ánh nhìn của hắn.
“Em… em không quen biết gì ông ta, tấm ảnh này là giả, tất cả là do Hạ Liễu Nguyên dàn dựng!”
“Dàn dựng à?”
Tôi lấy ra một tờ giấy khác.
“Đây là ghi chép nhận phòng của khách sạn, trên đó có chữ ký và ảnh chụp từ camera an ninh, cô còn muốn chối cãi thế nào nữa?”
Thẩm Vân Tình nhìn những bằng chứng rành rành, không thể chống đỡ nổi nữa, đôi chân mềm nhũn rồi quỵ xuống đất, đứa bé trong lòng cũng vì thế mà rơi ra.
May thay cảnh vệ bên cạnh nhanh tay đỡ kịp, không để đứa nhỏ bị thương.
Hoắc Đại Vệ nhìn Thẩm Vân Tình, lại nhìn những bằng chứng kia, cuối cùng cũng hiểu mình đã bị lừa gạt bấy lâu.
Hắn lao tới, túm lấy cổ áo cô ta, gầm lên.
“Cô lừa tôi! Cô dám lừa dối tôi! Rốt cuộc đứa bé là con của ai? Nói mau!”
Thẩm Vân Tình sợ hãi đến mức khóc nấc lên từng hồi.
“Em… em cũng chẳng còn cách nào khác, người đàn ông đó ép buộc em, nếu em không nghe lời, ông ta sẽ giết cả nhà em… Đại Vệ, người em yêu thật lòng chỉ có mình anh, xin anh hãy tha thứ cho em lần này thôi!”
“Tha thứ cho cô sao?”
Hoắc Đại Vệ tức giận đến run cả người, giơ tay định giáng một cái tát xuống.
“Dừng tay!”
Tư lệnh nghiêm mặt quát lớn.
“Hoắc Đại Vệ, cậu định làm loạn đến bao giờ nữa?”
Hoắc Đại Vệ khựng lại, chán nản đổ gục xuống đất, ánh mắt vô hồn.
Hắn hiểu rõ, lần này bản thân đã hoàn toàn xong đời rồi.
Tư lệnh nhìn thẳng vào Hoắc Đại Vệ, giọng lạnh băng.
“Hoắc Đại Vệ, cậu vi phạm quân kỷ, phá hoại quân hôn, lại để kẻ gian lừa gạt, làm mất mặt cả quân khu. Từ giờ trở đi, cách chức Thiếu tướng, khai trừ quân tịch, chờ lệnh xử lý!”
“Đừng mà, Tư lệnh!”
Hoắc Đại Vệ gào khóc van xin.
“Tôi sai rồi, tôi thực sự biết lỗi rồi, cầu xin ngài cho tôi thêm một cơ hội!”
Tư lệnh chẳng buồn đoái hoài đến hắn, quay sang ra lệnh cho toán cảnh vệ.
“Đưa cậu ta ra ngoài, tống vào phòng cấm túc, đợi xử lý sau.”
Hai cảnh vệ tiến tới, xốc Hoắc Đại Vệ dậy rồi áp giải đi.
Hoắc Đại Vệ vừa vùng vẫy vừa hét lớn.
“Bố, mẹ, cứu con với!”
Bố mẹ Hoắc đứng nhìn con trai bị lôi đi, lòng như lửa đốt nhưng chẳng dám hé nửa lời.
Họ hiểu, Tư lệnh đã nể mặt nhà họ Hoắc lắm rồi, nếu giờ còn cố cầu xin, chỉ sợ liên lụy đến cả gia tộc.
Thẩm Vân Tình cũng bị cảnh vệ áp giải đi, chờ đợi cô ta là sự nghiêm trị thích đáng của pháp luật.
Tư lệnh quay sang nhìn tôi và Hoắc Khánh Diên, sắc mặt lúc này mới dịu bớt đôi chút.
“Đồng chí Hạ Liễu Nguyên, đồng chí Hoắc Khánh Diên, lần này nhờ có hai người mà bộ mặt thật của Hoắc Đại Vệ và Thẩm Vân Tình mới được vạch trần. Hạ Liễu Nguyên, cô yên tâm, nỗi oan ức của cô, quân khu sẽ trả lại công bằng.”
Tôi nghiêm mình chào theo đúng lễ nghi quân đội.
“Cảm ơn Tư lệnh, tôi tin tưởng vào sự công minh của quân khu.”
Tư lệnh hài lòng gật đầu.
“Tốt, Hạ Liễu Nguyên, cô là một đồng chí xuất sắc, sau này trong công việc nếu gặp khó khăn gì, cứ tìm tôi.”
Nói đoạn, Tư lệnh dẫn người rời khỏi nhà họ Hoắc.
Phòng khách cuối cùng cũng trở về vẻ tĩnh lặng.
Bố mẹ Hoắc nhìn tôi và Hoắc Khánh Diên, gương mặt hiện rõ vẻ áy náy.
“Nguyên Nguyên, Khánh Diên, tương lai nhà họ Hoắc đành nhờ cậy cả vào hai đứa.”
Nói xong, hai người lại nhìn Hoắc Khánh Diên, ánh mắt đầy sự đau lòng và hổ thẹn của bậc làm cha làm mẹ.
Nhưng cuối cùng, chẳng ai nói thêm được lời nào nữa.
Mấy ngày sau đó, vụ việc của nhà họ Hoắc đã gây chấn động cả quân khu lẫn giới kinh doanh.
Sau khi tin Hoắc Đại Vệ bị cách chức và khai trừ quân tịch được công bố, ai nấy đều vô cùng hả hê.
Hoắc Khánh Diên chính thức tiếp quản gia sản nhà họ Hoắc, nhờ vào những mối quan hệ và năng lực tại Cảng Thành từ trước, anh nhanh chóng ổn định cục diện, thậm chí còn mở rộng sang nhiều lĩnh vực mới.
Tôi cũng trở lại công tác bình thường tại quân khu.
Vì vụ vạch trần Hoắc Đại Vệ, Tư lệnh ngày càng tin tưởng, thậm chí còn giao cho tôi một trọng trách mới.
Các đồng nghiệp cũng nhìn tôi với ánh mắt khác xưa, chẳng còn ai dám xì xào bàn tán về tôi nữa.
Hôm nay, tan làm trở về, tôi vừa tới cổng đã thấy Hoắc Khánh Diên đứng đợi từ bao giờ.
Anh mặc bộ âu phục đen, dáng người cao ráo, ánh chiều tà phủ lên người anh vẻ dịu dàng hiếm thấy.
“Về rồi đấy à?”
Anh bước tới, chủ động nhận lấy túi xách từ tay tôi, rồi khoác thêm chiếc áo khoác lên vai tôi.
“Bên ngoài lạnh, cẩn thận kẻo cảm lạnh.”
Tôi mỉm cười, khoác lấy tay anh.
“Sao hôm nay anh về sớm thế? Công việc không bận sao?”
“Dù bận đến đâu cũng phải đợi em về chứ.”
Anh cúi nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập sự cưng chiều.
“Anh bảo nhà bếp chuẩn bị mấy món em thích, vào nhà thôi.”
Vào đến phòng khách, tôi thấy trên bàn ăn bày đầy những món khoái khẩu, kèm theo cả một chai rượu vang đỏ.
Tôi ngạc nhiên nhìn anh.
“Hôm nay có ngày kỷ niệm gì mà anh cầu kỳ thế?”
“Chẳng phải ngày gì cả, chỉ là muốn tạo bất ngờ cho em thôi.”
Anh kéo ghế cho tôi ngồi, rồi cẩn thận rót một ly rượu.
“Thử chút đi, anh mang từ Pháp về đấy, hương vị rất ổn.”
Tôi nhấp một ngụm, hương rượu nồng nàn lan tỏa trong miệng, dư vị đầy mê đắm.
“Rất ngon, cảm ơn anh.”
“Em thích là được rồi.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt bỗng chốc trở nên nghiêm túc.
“A Nguyên, em… vốn có thể hủy bỏ hôn ước, tại sao cuối cùng lại chọn gả cho anh?”
Tôi đặt ly rượu xuống, siết nhẹ tay anh.
“Anh có tin vào chuyện… kiếp trước kiếp sau không?”
Hoắc Khánh Diên thoáng sững sờ, nhưng ánh mắt nhìn tôi vẫn đầy kiên định.
“Chỉ cần là em nói, anh đều tin.”
“Kiếp trước, chính anh là người đã cứu em khỏi khu vực nguy hiểm, rồi chôn cất cho em. Kiếp này, cũng là anh giúp em thoát khỏi Hoắc Đại Vệ, cho em một mái ấm trọn vẹn.”
Hoắc Khánh Diên ngẩn ra, nụ cười trên môi có chút khó hiểu.
“Vậy em có biết tại sao lúc đó anh lại có mặt ở nơi ấy không?”
Tôi nhíu mày, chuyện này tôi thực sự chưa từng nghĩ tới.
Anh nhìn chằm chằm vào tôi, khẽ đưa tay vuốt ve vết sẹo trên trán tôi.
“A Nguyên, em thật sự… không nhớ gì nữa sao?”
Tôi rùng mình, vết sẹo này là do hồi nhỏ tôi nghịch ngợm ngã xuống hồ mà thành.
Ngày đó tôi suýt chết đuối, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, một cậu bé trạc tuổi đã lao xuống cứu tôi.
Nhưng sau khi cứu xong, cậu ấy lại vội vàng bỏ chạy, chỉ để lại câu nói rằng mình họ Hoắc.
Tôi luôn đinh ninh người đó là Hoắc Đại Vệ, vì vậy mới dành trọn tình cảm cho hắn suốt ngần ấy năm.
Hồi lâu sau, tôi mới ấp úng cất lời.
“Là… là anh sao?”
Hoắc Khánh Diên gật đầu.
“Ừ, sau lần ấy anh đã tìm em rất lâu, nhưng khi nghe được tin tức về em thì lại là lúc em đính hôn với Hoắc Đại Vệ.”
“Anh biết em yêu hắn nên không muốn làm phiền, chỉ có thể lặng lẽ quan tâm em từ xa.”
“Nhưng anh không ngờ thằng khốn đó lại đối xử tệ bạc với em như vậy!”
Anh thở dài, ôm chặt lấy tôi vào lòng.
“Xin lỗi em, kiếp trước anh đã không bảo vệ tốt cho em, để em phải chịu quá nhiều đau khổ. Lần này, anh sẽ không để bất kỳ ai làm em tổn thương nữa.”
Tôi tựa đầu vào ngực anh, cảm nhận hơi ấm từ vòng tay ấy, khóe mắt chẳng kìm được mà rơi một giọt lệ nóng.
Dùng bữa xong, Hoắc Khánh Diên dẫn tôi vào thư phòng.
Anh mở két sắt, lấy ra một tập hồ sơ rồi đưa cho tôi.
“A Nguyên, đây là giấy tờ chuyển nhượng cổ phần tập đoàn Hoắc thị. Anh đã ký tên rồi, em cũng ký đi. Từ nay về sau, tập đoàn này là của hai chúng ta.”
Tôi ngỡ ngàng nhìn anh.
“Sao có thể được? Đây là tâm huyết anh vất vả gây dựng bấy lâu, em không thể nhận.”
“Em là vợ anh, của anh cũng chính là của em.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy kiên định.
Nhìn vào đôi mắt chân thành ấy, lòng tôi không khỏi xúc động.
Sau khi ký tên, Hoắc Khánh Diên cất kỹ hồ sơ, rồi lấy từ ngăn kéo ra một chiếc hộp trang sức đưa cho tôi.
Bên trong là một sợi dây chuyền với mặt đá kim cương rực rỡ lấp lánh dưới ánh đèn.
“Cái này anh đặt làm riêng cho em đấy, em có thích không?”
Anh cầm sợi dây chuyền lên, nhẹ nhàng đeo vào cổ giúp tôi.
Nhìn mình trong gương, chiếc vòng cổ càng tôn lên vẻ xinh đẹp rạng rỡ của tôi.
“Em rất thích, cảm ơn anh.”
“Giữa vợ chồng với nhau, không cần khách sáo làm gì.”
Anh ôm lấy tôi từ phía sau, cằm tựa nhẹ lên vai tôi.
“A Nguyên, chúng ta kết hôn đi. Lần này không vội vàng như trước nữa, mà là một đám cưới thực sự của riêng hai ta, để cả thế giới này biết rằng em là vợ của Hoắc Khánh Diên.”
Tôi xoay người lại nhìn anh, hốc mắt dần ươn ướt.
“Được, em đồng ý.”
Tin tức về việc chúng tôi tổ chức lại hôn lễ nhanh chóng lan truyền khắp nơi.
Lãnh đạo và đồng nghiệp ở quân khu đều gửi lời chúc phúc, người thân bạn bè nhà họ Hoắc cũng vô cùng vui mừng thay cho chúng tôi.
Chỉ duy nhất Hoắc Đại Vệ vẫn đang bị giam giữ trong phòng cấm túc, hoàn toàn bặt vô âm tín.
Ngày diễn ra hôn lễ, nắng vàng rực rỡ, thời tiết đẹp vô cùng.
Tôi khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, khoác tay bố từng bước tiến về phía Hoắc Khánh Diên.
Anh mặc âu phục chỉn chu, đứng chờ ở cuối thảm đỏ, ánh mắt đong đầy tình yêu và sự kỳ vọng.
Khi bố trao tay tôi cho Hoắc Khánh Diên, anh trịnh trọng hứa với ông.
“Bố yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc thật tốt cho A Nguyên, tuyệt đối không để cô ấy phải chịu bất cứ ấm ức nào.”
Bố gật đầu, mắt cũng đỏ hoe.
“Được, bố tin con. Nguyên Nguyên, từ giờ con phải sống thật tốt, biết tự dựa vào chính mình nhé.”
Tôi gật đầu, nước mắt không kìm được trào ra.
Hôn lễ diễn ra vô cùng long trọng với sự tham dự của rất nhiều khách quý.
Ngài Tư lệnh cũng đích thân tới dự và gửi lời chúc mừng chân thành đến hai chúng tôi.
“Hạ Liễu Nguyên, Hoắc Khánh Diên, chúc hai người tân hôn hạnh phúc. Hy vọng hai người sẽ luôn tương kính như tân, sát cánh bên nhau và cống hiến hết mình cho tổ chức.”
Chúng tôi kính rượu Tư lệnh và không quên cảm ơn lời chúc tốt đẹp của ngài.
Hôn lễ đang tiến hành thì bỗng nhiên có người báo tin Hoắc Đại Vệ đã trốn thoát khỏi phòng cấm túc và đang trên đường đến đây.
Khách khứa bắt đầu xôn xao, các cảnh vệ lập tức vào vị trí để đề phòng kẻ này gây chuyện.
Tôi và Hoắc Khánh Diên nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều toát lên vẻ bình tĩnh lạ thường.
Hoắc Khánh Diên nắm chặt tay tôi.
“Đừng sợ, có anh ở đây rồi.”
Chẳng bao lâu sau, Hoắc Đại Vệ đã xông tới.
Hắn mặc bộ quân phục rách rưới, tóc tai bù xù, đôi mắt đỏ ngầu điên dại, trông vô cùng thảm hại.
“Hạ Liễu Nguyên! Hoắc Khánh Diên! Hai người đừng hòng kết hôn với nhau!”
Hắn gào thét rồi lao về phía chúng tôi.
“Hạ Liễu Nguyên, cô là của tôi, cô chỉ được phép gả cho tôi thôi!”
Các cảnh vệ nhanh chóng tiến lên chặn đứng hắn lại.
Hoắc Đại Vệ vùng vẫy muốn thoát khỏi sự khống chế, nhưng nhanh chóng bị đè nghiến xuống đất.
“Buông tao ra! Chúng mày có biết tao là ai không!”
Hoắc Đại Vệ điên cuồng gào thét.
“Hạ Liễu Nguyên, tôi biết mình sai rồi, xin cô cho tôi một cơ hội nữa được không? Từ nay tôi sẽ đối xử thật tốt với cô, không bao giờ qua lại với Thẩm Vân Tình nữa!”
Tôi nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng.
“Hoắc Đại Vệ, tỉnh lại đi. Giữa chúng ta đã chấm dứt lâu rồi, người tôi yêu là Hoắc Khánh Diên, tôi sẽ không bao giờ quay lại với anh đâu. Anh nên tập trung tự kiểm điểm và chấp nhận hình phạt thích đáng cho những tội lỗi của mình đi.”
“Không! Tôi không chấp nhận!”
Hắn gào lên đầy giận dữ.
“Tất cả là tại cô! Chính cô đã hủy hoại cuộc đời tôi! Nếu không phải tại cô, tôi vẫn là Thiếu tướng, tôi và Vân Tình vẫn đang hạnh phúc! Tại sao cô lại tàn nhẫn như vậy chứ?”
Hoắc Khánh Diên bước lên một bước, chắn trước mặt tôi, ánh mắt sắc lạnh.
“Hoắc Đại Vệ, chú làm sai thì phải tự mình gánh chịu hậu quả, đừng đổ lỗi lên đầu A Nguyên. Nếu chú còn dám bất kính với cô ấy, tôi không ngại khiến chú không bao giờ thấy ánh mặt trời nữa đâu.”
Nhìn Hoắc Khánh Diên rồi lại nhìn dàn cảnh vệ xung quanh, Hoắc Đại Vệ cuối cùng cũng biết sợ.
Hắn gục xuống đất, vẻ điên cuồng trước đó đã hoàn toàn biến mất.
Rất nhanh, người của quân khu đã tới và áp giải hắn đi.
Nghe nói vì hành vi vượt ngục, hắn sẽ phải đối mặt với những hình phạt nghiêm khắc hơn nữa.
Hôn lễ tiếp tục trong không khí trang trọng.
Dù có chút gián đoạn nhỏ, nhưng chẳng hề làm ảnh hưởng đến hạnh phúc của chúng tôi.
Dưới sự chứng kiến của mọi người, chúng tôi trao nhẫn và dành cho nhau nụ hôn ngọt ngào.
Buổi tối, sau khi tiễn khách xong, tôi và Hoắc Khánh Diên trở về phòng tân hôn.
Căn phòng được trang trí vô cùng ấm áp, tràn ngập không khí hạnh phúc.
Hoắc Khánh Diên từ phía sau ôm lấy tôi, khẽ thì thầm bên tai.
“A Nguyên, cảm ơn em đã đồng ý làm vợ anh.”
Tôi xoay người lại, nhìn anh mỉm cười.
“Hoắc Khánh Diên, em cũng yêu anh.”
“Anh cũng yêu em.”
Anh cúi đầu hôn lên môi tôi.
Tôi ngẩn người, hơi đẩy anh ra.
“Tại sao anh không nói là ‘anh yêu em’ mà lại nói ‘cũng’?”
Anh bật cười.
“Bởi vì anh yêu em là điều tự nhiên, không phải đợi em nói trước thì anh mới đáp lại.”
Câu trả lời của anh làm tôi không nhịn được mà bật cười.
Giây tiếp theo, môi anh lại gần kề môi tôi…
Ánh trăng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ, bao trùm lấy chúng tôi trong sự ấm áp và bình yên.
Kiếp này, cuối cùng tôi đã thoát khỏi cơn ác mộng năm xưa, tìm được bến đỗ hạnh phúc đích thực của đời mình.
Còn về Hoắc Khánh Diên, sự xuất hiện của anh lại là điều mà tôi hoàn toàn không lường trước được.
Kết thúc truyện. Đừng quên cho kênh 1 Thích 1 Đăng ký nhé.
© Vườn Truyện. Một sản phẩm của Oriole