Năm mười tám tuổi, ta và muội muội nuôi cùng nhau tung tú cầu để định hôn, nhưng huynh trưởng lại thừa dịp hỗn loạn mà ném tú cầu của ta vào đám đông.
Cuối cùng, nó lại rơi vào tay gã thiếu gia ngốc nhà họ Cung.
Còn tú cầu của muội muội nuôi lại vừa khéo được thanh mai trúc mã của ta bắt lấy.
Ta không thể tin nổi mà nhìn huynh trưởng, huynh ấy rõ ràng biết ta thầm mến người nọ từ nhỏ.
Huynh ấy chột dạ cúi đầu, còn dõng dạc nói rằng có thể để người nọ cưới ta làm thiếp.
Ai nấy đều đang đợi xem ta chịu đòn roi rồi từ hôn.
Ta phất tay, nói với vú nuôi: “Chuẩn bị giá y. Người này, ta gả.”
1.
Tộc họ Trình chúng ta có một quy định hoang đường.
Nữ tử tròn mười tám tuổi, bắt buộc phải tung tú cầu định hôn. Nếu hối hận, sẽ chịu ba mươi roi, rồi bị xóa tên khỏi gia phả.
Ta tên là Trình Hành. Năm ấy vừa tròn mười tám, huynh trưởng Trình Dữ Bạch vỗ ngực cam đoan, sẽ canh giữ dưới đài, chỉ để thanh mai trúc mã của ta là Lục Tri Hành bắt lấy tú cầu.
Ta đã tin.
Ngày tung tú cầu, ta và muội muội nuôi Trình Oản Nhu đứng cạnh nhau trên lầu cao. Sắc mặt muội ta trắng bệch như giấy dán cửa mới, tay siết chặt tú cầu, mắt đăm đăm nhìn về phía Lục Tri Hành.
Ta ném tú cầu về phía huynh trưởng và Lục Tri Hành.
Huynh trưởng lại chỉ mải bảo vệ tú cầu của Trình Oản Nhu. Huynh ấy nhẹ nhàng hất tú cầu của muội ta lên, Lục Tri Hành tung người bắt lấy, dải lụa đỏ lắc lư trong lòng bàn tay người nọ.
Dưới lầu tiếng reo hò bùng nổ.
Trình Oản Nhu lao ra lan can, đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết. Huynh trưởng vỗ tay cười lớn: “Oản Nhu lần này có thể yên tâm rồi.”
Khi họ xoay người lại, mới thấy bàn tay trống không của ta.
Tú cầu của ta bị đám đông tranh giành qua lại, rồi lăn vào lòng một nam tử bên lề đường.
Nam tử ấy mặc chiếc áo vải xanh đã giặt đến bạc màu, mái tóc búi vẹo vọ, ôm tú cầu cười toe toét. Người đó tên là Cung Nghiễn, gã trưởng tử ngốc nghếch của nhà họ Cung.
Vú nuôi Phùng ma ma vội đến rơi lệ: “Tiểu thư, theo quy củ…”
Ta xuống lầu, bước chân lảo đảo, lại nghe thấy ở sân sau, Lục Tri Hành hạ giọng hỏi huynh trưởng: “Tú cầu của Hành nhi rơi vào tay Cung Nghiễn, chuyện này phải thu xếp thế nào?”
Huynh trưởng chẳng chút bận tâm: “Nàng ấy thích ngươi từ nhỏ, chịu ba mươi roi thì cũng qua thôi.
“Oản Nhu từng cứu mẫu thân ngươi, sao có thể để muội ấy gả cho kẻ không quen biết.”
Lục Tri Hành im lặng một hồi, thấp giọng nói: “Thân thể muội ấy yếu ớt.”
Ta dựa người vào sau cửa vòm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Chuyện Trình Oản Nhu từng cứu Lục phu nhân không sai. Năm ngoái Lục phu nhân ngã xuống hồ sen, là muội ta gọi người tới. Thế nhưng ngày ấy, người đầu tiên nhảy xuống nước cứu người là ta. Khi Trình Oản Nhu chạy tới, Lục phu nhân đã được ta đưa lên bờ.
Muội ta cướp đi công lao của ta, rồi lại cướp luôn cả mối nhân duyên của ta.
Huynh trưởng cho rằng, ba mươi roi chẳng tính là gì.
Ta lau đi nước mắt trên mặt, xoay người bỏ đi.
Phùng ma ma đuổi theo: “Tiểu thư, người muốn đi đâu?”
Ta nhìn về hướng Cung Nghiễn rời đi, giọng bình thản: “Chuẩn bị giá y. Người này, ta gả.”
2.
Mẫu thân nghe tin vội vàng chạy tới, giơ tay định đánh ta.
Ta nghiêng đầu tránh né, cái tát của bà rơi vào khoảng không, miếng hộ giáp khảm ngọc quẹt qua tai ta.
“Vì để tức giận mà con muốn gả cho một tên ngốc sao?” Bà giận đến run rẩy, “Mặt mũi nhà họ Trình còn cần nữa không?”
Ta đặt tờ hôn thú tung tú cầu định hôn lên bàn: “Mẫu thân, hàng trăm đôi mắt dưới đài đều đã chứng kiến. Cung Nghiễn bắt được tú cầu, chính là phu quân của con. Nếu người thấy hắn mất mặt, có thể thay con chịu ba mươi roi kia.”
Sắc mặt bà cứng đờ.
Huynh trưởng xông vào, đưa tay định kéo tay áo ta: “Hành nhi, đừng làm loạn. Tri Hành đã nói, đợi sau khi muội chịu phạt xong, hắn vẫn sẽ cưới muội.”
Ta hất tay huynh ấy ra: “Ai thèm chứ?”
Huynh trưởng sững sờ.
Ta nhìn chằm chằm vào huynh ấy: “Lúc huynh trù tính hôn sự cho muội ta, có từng nhớ ta cũng là muội muội của huynh không? Muội ta sợ chịu đòn, huynh liền đẩy ta ra. Được, huynh đi mà cưng chiều muội ta, đừng quản đến ta.”
Trình Oản Nhu vịn lấy khung cửa, nước mắt tuôn rơi: “Tỷ tỷ, muội không biết huynh trưởng lại làm thế…”
“Thu hồi bộ dạng đó đi.” Ta ngắt lời, “Nếu muội thực sự không biết, giờ này nên tới nhà họ Lục nói rõ ràng, bảo Lục Tri Hành trả lại tú cầu. Muội có dám không?”
Đôi môi muội ta mấp máy, hồi lâu không thốt nên lời.
Ta mỉm cười: “Muội không dám, thì bớt bày ra bộ dạng ủy khuất đó đi.”
Phụ thân ngồi ở ghế chủ tọa, nhíu mày gõ mặt bàn: “Nhà họ Cung đã lụi bại từ lâu, Cung Nghiễn nói chuyện còn chẳng rõ ràng.
Con gả qua đó rồi, sau này đừng quay về nhà họ Trình mà khóc lóc.”
“Chuyện nào ở nhà họ Trình từng đến lượt con chưa? Con quay về tìm nỗi khổ gì chứ?”
Trong phòng im ắng tới mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.
Những năm qua, phụ mẫu luôn nói Trình Oản Nhu đáng thương, bảo ta phải nhường nhịn muội ấy. Muội ấy bệnh, than sưởi và tổ yến của ta đều phải mang cho muội ấy trước; muội ấy thích Lục Tri Hành, mẫu thân liền bảo ta đừng chạy sang nhà họ Lục nữa; nay ngay cả hôn sự của ta, cũng trở thành ân tình cứu mạng của muội ấy.
Ta lấy danh sách của hồi môn mà mẫu thân chuẩn bị ra khỏi rương trang điểm, xé nát trong vài cái chớp mắt.
“Mười rương này, cứ đưa hết cho Oản Nhu. Của hồi môn của ta, ta tự mang theo.”
Mẫu thân hốt hoảng: “Những cửa tiệm và ruộng đất đó đều là của nhà họ Trình!”
“Vậy thì để lại cho nhà họ Trình đi.” Ta rút ra mấy tờ địa khế, “Hai cửa tiệm hương liệu mà ngoại tổ phụ để lại cho ta, trên khế ước ghi tên của ta. Còn cả số bạc mà ta tích góp từ việc thêu thùa bao năm nay, là đủ rồi.”
Huynh trưởng nghiến răng: “Muội thực sự muốn gả?”
Ta nâng cằm: “Thực sự.”
Đêm đó, nhà họ Cung phái người đưa tới một rương sính lễ. Rương không lớn, bên trong không có châu báu, chỉ có một xấp gấm Vân đẹp đẽ, hai hộp cao trị thương loại tốt và một tờ giấy viết chữ xiêu vẹo.
Trên giấy viết: Hành nhi, đừng sợ.
Người ký tên là Cung Nghiễn.
Một kẻ ngốc, mà biết viết tên ta sao?
Ta lật tờ giấy xem đi xem lại vài lần, vẫn không hiểu nổi. Nhưng Phùng ma ma lại đỏ hoe mắt: “Cô gia trong lòng có người rồi.”
Ta đặt tờ giấy dưới gối: “Cứ gả qua đó đã rồi tính.”
3.
Ngày thành thân, người nhà họ Trình không một ai đưa ta xuất giá.
Phụ thân nói tiệm có việc gấp, mẫu thân bảo Trình Oản Nhu bị kinh hãi, ca ca đang bận đưa nàng ta ra ngoại thành thắp hương. Khi Phùng ma ma chải đầu cho ta, bà giận đến mức bàn tay run rẩy không thôi.
Ta đưa tay đè tay bà lại: “Ma ma, hãy đội phượng quan cho ngay ngắn. Hôm nay là ngày ta xuất giá, chứ không phải đi khất thực.”
Kiệu hoa của nhà họ Cung đỗ trước cửa, người đến đón dâu lại chính là Cung Nghiễn.
Chàng cưỡi trên một con ngựa lông đỏ như táo, trước ngực thắt đóa hoa đỏ rực. Vừa thấy ta bước ra, chàng liền nhảy xuống ngựa. Rõ ràng chàng sinh ra cao lớn vạm vỡ, mày mắt cũng anh tuấn, vậy mà lại ôm một con chim gỗ, ngốc nghếch cười với ta.
“Nương tử.” Chàng nhét con chim nhỏ vào tay ta, “Nó biết bay đó.”
Ta bóp thử cơ quan bên trong, cánh chim quả nhiên đập phành phạch.
Xung quanh vang lên những tiếng cười khúc khích.
Ta không để ý, vịn tay chàng bước lên kiệu. Khoảnh khắc lòng bàn tay chạm nhau, ngón tay chàng rất vững vàng, còn có vết chai mỏng, tuyệt đối không giống kẻ suốt ngày chơi bùn đất.
Nhà họ Cung ở phía Tây thành, trạch viện cũ kỹ rất rộng lớn, nhưng lớp sơn trên bảng tên cửa đã bong tróc. Nghe nói sau khi Cung lão gia qua đời, nhị phòng nắm quyền cai quản gia nghiệp, Cung Nghiễn bị đuổi đến thiên viện, cuộc sống còn không bằng cả hạ nhân.
Lúc bái đường, nhị thẩm của nhà họ Cung là Ngụy thị cười rất lớn tiếng: “Đại chất nhi cuối cùng cũng có vợ rồi. Trình cô nương sau này phải gánh vác nhiều chút, lúc nó phát bệnh là sẽ cắn người đấy.”
Ta vén một góc khăn che mặt, liếc nhìn bà ta một cái: “Nhị thẩm đã biết chàng ấy phát bệnh, sao không mời đại phu cho chàng ấy? Lại có tâm trí đứng đây khua môi múa mép.”
Sắc mặt Ngụy thị trầm xuống.
Cung Nghiễn đột nhiên nắm lấy tay áo ta, cúi đầu thu mình ra sau lưng ta, như thể thật sự bị dọa sợ.
Ta vỗ nhẹ mu bàn tay chàng, quay sang nói với hỉ bà: “Giờ lành đã đến, tiếp tục đi.”
Trong động phòng lạnh lẽo vô cùng. Trên bàn chỉ có nửa ấm trà nguội, một ngọn nến đỏ cũng sắp cháy tàn.
Cung Nghiễn ngồi bên mép giường, ôm con chim gỗ nhìn ta.
Ta tháo phượng quan xuống, thẳng thắn hỏi: “Chàng là thật sự ngốc, hay là giả ngốc?”
Chàng chớp chớp mắt, đột nhiên nhét đậu phộng vào miệng.
Ta đưa tay chụp lấy cổ tay chàng, lấy hạt đậu phộng ra khỏi miệng chàng: “Trả lời ta.”
Chàng nhìn ta, ánh nước tán loạn trong mắt chàng dần dần rút đi.
Tim đèn bấc nổ lách tách một tiếng.
Chàng ngồi thẳng dậy, lúc cất tiếng, giọng nói trong trẻo lạnh lùng: “Trình cô nương to gan thật đấy.”
Tim ta đập mạnh một nhịp.
“Ta tên Trình Hành, đã là phu nhân của chàng.”
Chàng mỉm cười, ý cười rất nhạt: “Được, phu nhân.”
“Vì sao chàng phải giả ngốc?”
“Có kẻ đang mong ta ngốc cả đời.” Chàng khều khều tim đèn, “Phụ thân ta từng để lại sổ sách lương thảo đường thủy, nhị phòng và nhà họ Trình vẫn luôn tìm kiếm. Sau khi trúng độc tỉnh lại, ta đành tiếp tục giả vờ, để họ được buông lỏng cảnh giác.”
Ta vừa nghe thấy hai chữ “nhà họ Trình”, sắc mặt liền lạnh đi: “Nhà họ Trình cũng nhúng tay vào sao?”
“Thứ trong tay ta vẫn chưa đủ.” Chàng nhìn ta, “Nếu nàng muốn đi, ta sẽ sắp xếp người đưa nàng ra khỏi thành. Chuyện hôn thư, để ta nghĩ cách.”
Ta bước đến trước mặt chàng, cầm ấm trà nguội đó hất xuống đất.
“Cung Nghiễn, ta đã bước chân vào cửa nhà họ Cung, thì sẽ không bao giờ cụp đuôi mà quay về.” Ta nhìn chàng, “Những thứ nhà họ Trình nợ ta, tự tay ta sẽ lấy lại.”
“Chàng muốn tra sổ sách, ta có thể giúp chàng. Nhưng có một điều, đừng giấu ta.”
Chàng trầm mặc một lát, từ trong tay áo lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ nhắn đặt vào lòng bàn tay ta.
“Chiếc tủ trong cùng ở Tây sương phòng, thuộc quyền quản lý của nàng. Trong đó có ngân phiếu, ấn chương và những thứ ta đã điều tra được bấy lâu nay.”
Chiếc chìa khóa cấn vào lòng bàn tay. Ta nắm chặt lấy nó, lòng dù có rối bời nhưng cơn tức nghẹn khi mới bước chân vào cửa cũng đã vơi đi phần nào.
4.
Ngày thứ hai dâng trà, Ngụy thị cố ý khiến chúng ta phải đợi suốt nửa canh giờ.
Bà ta bưng chén trà nóng, chậm rãi nói: “Chất tức phụ, đã vào cửa nhà họ Cung thì phải biết quy củ. Sổ sách của hai tiệm hương liệu kia, giao ra đây đi. Nhị phòng thay nàng quản lý, cũng đỡ cho nàng phải chịu thiệt thòi cùng tên phu quân ngốc nghếch kia.”
Ta bưng chén trà lên, nhẹ nhàng thổi hơi nóng: “Nhị thẩm đến cả của hồi môn của mình còn không quản nổi, lại còn đi tơ tưởng đến của con sao?”
Ngụy thị đập bàn đứng dậy: “Nàng nói cái gì?”
“La chưởng quỹ của sòng bạc phía Đông thành, hôm kia còn cầm cây trâm vàng của nhị thẩm để gán nợ đấy.” Ta mỉm cười nhìn bà ta, “Nếu người không tin, con có thể cho người mời ông ta đến, đối chất trước bài vị tổ tiên chứ?”
Sắc mặt Ngụy thị lập tức xanh mét.
Cung Nghiễn ngồi bên cạnh, tay cầm miếng bánh ngọt, vỗ tay nói líu nhíu: “Nhị thẩm mất mặt.”
Mấy hạ nhân trong sảnh không nhịn được mà bật cười.
Ngụy thị trừng mắt nhìn ta đầy ác ý rồi phất tay áo bỏ đi.
Trở về thiên viện, Cung Nghiễn đóng cửa lại, đáy mắt có chút ánh sáng: “Phu nhân biết bà ta đến sòng bạc từ khi nào?”
“Đêm qua lúc lục tủ, thấy những manh mối chàng ghi lại.” Ta đưa tờ sổ sách cho chàng, “Mỗi tháng bà ta đều rút một khoản ngân lượng từ công quỹ, trên sổ ghi là mua thuốc cho chàng, thực chất là đem nộp vào sòng bạc. Chàng biết, nhưng lại không động đến bà ta.”
“Ngụy thị không có cái đầu óc này.” Cung Nghiễn nói, “Sau lưng bà ta có người sai khiến.”
Ta nhét tờ sổ sách lại chỗ cũ: “Vậy cứ để bà ta tiếp tục quậy phá. Ngân lượng trong thiên viện, từ hôm nay sẽ do ta quản lý.”
Cung Nghiễn gật đầu, đột nhiên vươn tay vén lại lọn tóc xõa bên thái dương cho ta.
Động tác rất nhẹ nhàng, như sợ làm hỏng thứ gì đó.
Ta ngước mắt nhìn chàng.
Vành tai chàng đỏ ửng lên trước, vội vàng cúi đầu giả vờ nghiên cứu con chim gỗ.
Cánh con chim gỗ bị chàng bẻ đến kêu răng rắc, không bay nổi nữa.
Ta nhịn cười, giành lấy nó về: “Đang giả ngốc rất tốt, mặt đỏ cái gì chứ?”
“Thời tiết nóng.”
Ngoài cửa sổ đang bay lất phất tuyết nhỏ.
Tối đó, phòng bếp thiên viện đưa đến một bát canh nhân sâm.
Người bưng canh là một tiểu nha hoàn mặt tròn tên là Hạnh Nhi. Nàng ta đặt khay lên bàn, ánh mắt cứ liếc về phía Cung Nghiễn, mu bàn tay bị hơi nóng làm bỏng đỏ một mảng.
“Đại công tử mau uống khi còn nóng.” Nàng ta nói nhỏ, “Nhị phu nhân đặc biệt bảo phòng bếp hầm cho đấy.”
Cung Nghiễn vừa đưa tay, ta đã giành lấy bát canh trước.
Trong canh nổi hai lát sâm, ngửi thấy mùi ngọt nồng. Nhưng ta ghé lại gần hơn, ngửi thấy một mùi hạnh nhân đắng rất nhạt. Khi còn nhỏ ngoại tổ phụ rất thích sưu tầm dược liệu, ta từng thấy loại hạnh nhân đắng đã hỏng trong kho dược của người, mùi vị rất giống với bát canh này.
“Hạnh Nhi.” Ta múc một muỗng, lắc lắc dưới ánh đèn, “Phòng bếp từ khi nào lại có nhân sâm già vùng Bắc địa vậy?”
Hạnh Nhi sững sờ: “Chính là chiều nay ạ.”
“Ai đưa đến?”
“Là… là Lưu ma ma trong viện của Nhị phu nhân ạ.”
Nàng ta nói đến đây thì sắc mặt tái nhợt, vội vàng nói thêm một câu: “Nô tỳ chỉ phụ trách bưng đến thôi, chuyện khác nô tỳ thực sự không biết ạ.”
Cung Nghiễn ngồi bên cạnh, cầm lấy cánh con chim gỗ, vẫn bộ dạng ngây ngốc đó. Dưới gầm bàn, mũi giày chàng khẽ chạm vào mũi giày ta.
Ta hiểu ý chàng. Chàng muốn ta tha cho nàng ta.
Ta đặt bát canh trở lại khay, giọng điệu nhẹ nhàng: “Ngươi bưng canh về đi. Bảo rằng Đại công tử chiều nay ăn nhiều bánh ngọt quá, nên hơi buồn ngủ, để sáng mai uống.”
Hạnh Nhi như vừa thoát chếc, bưng khay chạy thẳng. Đến cửa, nàng ta đột nhiên dừng lại, ngoái đầu nhìn ta một cái, môi mấp máy, rốt cuộc vẫn không dám nói gì.
Cửa vừa đóng lại, Cung Nghiễn thu lại nụ cười, cầm châm bạc thử vào trong canh. Mũi châm không hề đổi màu.
“Châm bạc không thử ra loại này đâu.” Ta nói.
Chàng ngước mắt nhìn ta: “Phu nhân hiểu về dược lý sao?”
“Chỉ hiểu đôi chút thôi.” Ta dùng khăn bọc lấy bát canh, “Ngày mai mời Chu đại phu xem thử. Đêm nay đừng đụng vào những thứ phòng bếp đưa đến nữa.”
Chàng nhìn ta tất bật ngược xuôi, đột nhiên hỏi: “Tại sao nàng không giữ Hạnh Nhi lại?”
“Nàng ta thực sự là người của nhị thẩm, cũng chưa chắc biết được bao nhiêu. Nếu không phải người của nhị thẩm, chúng ta lại khiến người ta sợ hãi.” Ta đặt khăn đè dưới đáy hộp, “Lúc nàng ta bưng canh tay run dữ dội lắm, đừng làm bứt dây động rừng vội.”
Cung Nghiễn trầm mặc giây lát, vươn tay đặt chú chim gỗ trước mặt ta.
Bụng của nó có thể mở ra.
Ta ấn vào bụng chim, bên trong thế mà lại giấu một mảnh đồng nhỏ bằng móng tay út, trên đó khắc thẻ bài ra vào kho hàng nhà họ Cung.
Dược liệu, than lửa, thức ăn mấy ngày nay, ai là kẻ lĩnh đi, đều ghi lại ở đây. Chàng nói, Ta vốn định tự mình đi tra xét.
Nếu chàng đi tra, nhị phòng sẽ lập tức cảnh giác. Ta nhét mảnh đồng vào tay áo, Ngày mai ta sẽ đi.
Chàng nhíu mày: Người ở kho hàng mồm miệng rất tạp.
Ta bây giờ là phu nhân của chàng. Đi hỏi vài câu về sổ sách, ai dám cản ta?
Sáng sớm hôm sau, ta mang theo Phùng ma ma đến kho hàng.
Quản sự kho hàng họ Hà, thấy ta vào cửa, liền cười đến là đon đả. Hắn lấy sổ sách ra, lật cực nhanh: Đại thiếu phu nhân muốn xem gì ạ? Dược liệu của đại công tử từ trước đến nay đều do nhị phu nhân lo liệu, sổ sách đều đầy đủ cả.
Ta không tiếp lời, trước tiên nhìn tủ thuốc phía sau hắn. Tầng trên xếp ngay ngắn đương quy, hoàng kỳ và can khương, nhưng ngăn trong cùng lại trống không, mép ngăn gỗ còn để lại nửa vòng bột trắng.
Ngăn đó vốn dĩ đặt cái gì?
Hà quản sự đáp: Một vị thuốc an thần thông thường, mấy hôm trước dùng hết rồi.
Tên gọi là gì?
Hắn báo ra một tên thuốc.
Ta nhíu mày: Mùi trong phòng phu quân đêm qua không giống mùi này. Phùng ma ma, đi mời Chu đại phu đến. Hà quản sự đã nói là thuốc an thần, thì gọi đại phu đến xem cho chắc chắn, đỡ rắc rối.
Nụ cười của Hà quản sự đông cứng trên mặt, mồ hôi trên trán nhanh chóng túa ra. Hắn định cướp lại sổ sách, liền bị Phùng ma ma nắm chặt lấy cổ tay.
Phùng ma ma ngày thường đối với ta rất ôn hòa, lúc nổi giận lại giống như gà mái mẹ bảo vệ con: Tay chân cho cẩn thận. Đồ của cô nương nhà ta mà ngươi cũng dám cướp?
Hà quản sự đau đến hít hà, vội nói là bản thân nhớ nhầm. Hắn đổi giọng nói rằng ngăn đó đặt bột thuốc thu mua từ ngoài thành, nhị phu nhân dặn dò, dành riêng để điều dưỡng cho đại công tử.
Ta cầm sổ sách, chỉ vào trang tháng Chạp năm ngoái.
Tiền thuốc này tháng nào cũng có, nhưng cột lĩnh dùng lại trống không. Ta lật trang sổ, Hà quản sự, là ai bảo ngươi ghi chép như vậy?
Sắc mặt Hà quản sự xám ngoét, huỵch một cái quỳ xuống. Hắn không chịu khai ra Cung Thành Lộc, chỉ cầu xin ta tha cho nhi tử của hắn, nói nhi tử đang làm công ở trang trại ngoài của Cung Thành Lộc, nếu hắn nhiều lời, nhi tử sợ là sẽ gặp chuyện chẳng lành.
Ta để Phùng ma ma trông chừng hắn, bắt hắn giao ra cuốn sổ phụ giấu kín.
Sổ phụ giấu trong kẽ hở của thùng gạo, giấy đã bị hơi ẩm làm cho ố vàng. Bên trên ghi lại mỗi lần người đưa bột thuốc, thời điểm lấy thuốc, còn có một khoản tiền chưa bao giờ nhập vào công quỹ.
Trên đường trở về thiên viện, Phùng ma ma tức giận cằn nhằn mãi: Nhà họ Cung này đúng là hang sói. Những năm qua cô gia đã khổ sở thế nào chứ?
Ta không nói gì.
Tại cửa viện, Cung Nghiễn đang ngồi xổm trên thềm đá trêu chọc kiến. Nghe thấy tiếng bước chân, chàng ngẩng đầu cười với ta, trên mặt dính một mảng bùn nhỏ.
Ta bước tới, đập cuốn sổ phụ vào lòng chàng: Thứ chàng cần đây.
Chàng lật hai trang, ý cười trên mặt thu lại.
Hà quản sự đâu?
Ta hứa sẽ tạm thời không động đến hắn. Ta nói, Nhi tử của hắn bị nhị thúc chàng nắm thóp. Nếu chàng bắt người bây giờ, chỉ ép hắn khai khống mà thôi.
Cung Nghiễn nhìn ta rất lâu.
Ta bị nhìn đến mức không tự nhiên: Sao vậy?
Không có gì. Chàng thu cuốn sổ phụ vào tay áo, bỗng nhiên vươn tay lau vết bụi bên tóc mai ta, Nương tử còn biết quản gia giỏi hơn ta nghĩ.
Đừng có dùng lời ngon ngọt dỗ dành ta.
Thật đấy. Chàng cười khẽ, Tối nay nướng hạt dẻ cho nàng.
Ta liếc thấy bùn trên tay chàng, không nhịn được: Chàng đi rửa tay sạch sẽ trước đi. Hạt dẻ mà nướng ra mùi bùn đất, ta sẽ nhét hết vào miệng chàng.
5.
Ba ngày lại mặt, ta dẫn Cung Nghiễn về nhà họ Trình.
Huynh trưởng đứng ở cửa, thần sắc rất khó coi. Huynh ấy kéo ta sang một bên: Trình Hành, muội còn định hồ đồ đến bao giờ? Nhà họ Lục đã đến hỏi hai lần rồi, muội hòa ly với Cung Nghiễn đi, huynh sẽ lo liệu mọi chuyện cho muội.
Ta hất tay huynh ấy ra: Huynh lo liệu cái gì? Lại tống khứ ta cho Lục Tri Hành, rồi để Trình Oản Nhu làm thiếp ư?
Huynh trưởng bị ta chặn họng đến đỏ mặt tía tai.
Lục Tri Hành từ trong sảnh đi ra. Hắn mặc trường bào màu trắng trăng, vẫn là vẻ thanh tú đoan chính như xưa, vừa nhìn thấy ta liền tránh ánh mắt.
Trình Hành, Oản Nhu sức khỏe không tốt, ta mới tiếp quả cầu của muội ấy.
Muội ấy sức khỏe không tốt, thì phải lấy mạng của ta ra bù đắp à? Ta chỉ tay về phía Cung Nghiễn, Ta đã gả chồng rồi. Nếu ngươi còn chút thể diện của kẻ đọc sách, thì đừng bao giờ gọi tên khuê danh của ta nữa.
Lục Tri Hành siết chặt nắm đấm: Muội biết rõ trong lòng ta có muội.
Ta cười thành tiếng: Trong lòng ngươi có ta, nên thấy ta chịu roi cũng chẳng mảy may; trong lòng ngươi có ta, nên ngươi mới đỡ lấy tú cầu của muội ấy. Lục Tri Hành, tâm ý này của ngươi, hãy để dành cho Trình Oản Nhu đi.
Sắc mặt hắn trắng bệch.
Trình Oản Nhu mặc chiếc váy dài màu hồng đào mới may, từ sau lưng nương ta bước ra. Nàng ta nhìn thấy Cung Nghiễn, đầu tiên là sững sờ, ngay sau đó nhẹ nhàng nói: Tỷ tỷ, Cung đại ca trông cũng không đáng sợ như người ngoài đồn đại. Chỉ là của hồi môn của tỷ tỷ ít quá, sau này khó tránh khỏi phải chịu ủy khuất.
Nương ta lập tức tiếp lời: Nếu con chịu quay về, nương sẽ thêm của hồi môn cho con.
Ta bước đến trước mặt bà: Không cần. Nếu nương thực sự có tâm, hãy trả lại cho con chiếc trâm phượng bằng vàng ròng mà ngoại tổ mẫu để lại.
Nương ta vô thức đưa tay lên tóc.
Chiếc trâm phượng đó, lúc này đang cài trên đầu Trình Oản Nhu.
Trình Oản Nhu đỏ hoe mắt tháo xuống: Tỷ tỷ thích, muội trả lại cho tỷ tỷ.
Ta không cần thứ nàng đã chạm vào. Ta nhìn nương ta, Ta chỉ hỏi một câu, đồ cưới ngoại tổ mẫu cho ta, tại sao lại nằm trên đầu nàng ta?
Nương ta há miệng, không nói nên lời.
Cung Nghiễn đột nhiên bước lên một bước. Chàng nghiêng đầu, như một đứa trẻ chỉ vào chiếc trâm phượng: Kẻ xấu lấy đồ của nương tử.
Trình Oản Nhu không giữ được thể diện, vội vàng tháo chiếc trâm phượng xuống.
Ta thu tay lại, nói với quản gia: Trần bá, hãy đi mời các vị tộc lão. Hôm nay bày sổ sách ra, tính toán từng món một.
Nương ta cuối cùng cũng hoảng loạn: Trình Hành, chuyện xấu trong nhà không nên công khai!
Lúc nương lấy đồ của con để dỗ dành nghĩa nữ, sao nương không nói đến chuyện xấu trong nhà?
Sau khi các tộc lão đến, sảnh đường nhà họ Trình rối loạn cả lên. Ta đọc danh sách ngoại tổ mẫu để lại từng mục một, trang sức, khế đất, gấm vóc, phần lớn đều bị chuyển đến viện của Trình Oản Nhu.
Phụ thân ta sa sầm mặt mày nói đó là tạm mượn.
Ta đập tờ giấy nợ lên bàn: Giấy nợ đâu?
Phụ thân không nói nên lời nữa.
Cuối cùng, nhà họ Trình phải bồi thường hai gian trang trại và một ngàn lượng bạc. Trình Oản Nhu khóc đến đứng không vững, huynh trưởng bận rộn đỡ nàng ta, thậm chí không thèm nhìn ta lấy một cái.
Ta ôm chiếc hộp đi ra khỏi nhà họ Trình, Cung Nghiễn theo sát phía sau ta.
Sau khi lên xe ngựa, chàng đột nhiên đặt một túi hạt dẻ nóng lên đầu gối ta.
Lúc nãy chưa được ăn trưa. Chàng nói.
Ta bóc một hạt, đưa đến bên môi chàng: Há miệng ra.
Chàng ngẩn người một chút, ngoan ngoãn cúi đầu ngậm lấy. Hơi nóng phả vào đầu ngón tay ta.
Hạt dẻ nóng trong lòng bàn tay làm ta thu tay lại vì nóng. Ta cúi đầu bóc thêm một hạt, không còn tranh cãi với chàng nữa.
6.
Ngày thứ bảy sau khi lại mặt, thiên viện của Cung Nghiễn bốc cháy.
Lửa bắt nguồn từ trong thư phòng. Hạ nhân sợ hãi bỏ chạy tán loạn, Ngụy thị đứng ở xa, che miệng hét lên: Mau cứu đại chất nhi! Hắn vẫn còn ở bên trong!
Ta từ nhà bếp trở về, chiếc chén đựng thuốc trong tay rơi xuống đất vỡ tan.
Cung Nghiễn đang ở trong thư phòng.
Ta nhấc vạt váy lao vào, khói đặc khiến người ta không thể mở mắt. Một nửa giá sách đã đổ rạp, lửa lan theo màn che bốc lên cao.
Cung Nghiễn!
Một bàn tay từ trong làn khói vươn ra, túm chặt lấy ta kéo vào lòng.
Cung Nghiễn dùng chiếc khăn ướt che kín miệng mũi cho ta, bàn tay còn lại bảo vệ sau gáy ta. Chàng đưa ta bước qua những xà nhà đang cháy, lách qua cửa sổ phía sau nhảy ra ngoài.
Lúc tiếp đất, cánh tay chàng bị bỏng một vệt đỏ chót.
Ta còn chưa đứng vững, vung tay tặng chàng một cái tát.
Chàng bị đánh đến lệch cả mặt, thế mà không hề tức giận, chỉ thẫn thờ nhìn ta.
Chàng trốn trong đó làm gì? Ta túm lấy cổ áo chàng, ngón tay run rẩy, Mấy cuốn sổ sách thôi, đáng để chàng tự nhốt mình vào đó sao?
Chàng trầm giọng đáp: Sổ sách không thể cháy.
Sổ sách còn quý hơn cả mạng sống ư?
Không quý. Chàng đáp rất nhanh, Nhưng trong đó có bằng chứng định tội Cung Thành Lộc. Ta vốn định lấy xong là đi ngay, không ngờ nàng lại lao vào nhanh hơn ta.
Ta giơ tay định đánh tiếp, thoáng thấy vệt máu kia, ngón tay đặt trên cánh tay chàng, nửa ngày không nỡ dùng sức.
Cung Nghiễn mỉm cười, chóp mũi còn lấm lem tro bụi, dáng vẻ vô cùng chật vật.
Ngụy thị dẫn người chạy tới, thấy chàng bình an vô sự, dưới mắt thoáng hiện vẻ thất vọng. Bà ta cất giọng: Đại chất nhi kinh sợ rồi, mau đưa nó đến trang viên tĩnh dưỡng. Trình thị cũng đi cùng đi, tránh để trong phủ thêm loạn.
Nhị thẩm. Ta quay người nhìn bà ta, Thư phòng vì sao lại cháy?
Trời khô hanh, làm gì có nhiều nguyên do đến thế.
Ta chỉ tay về phía bức tường: Đó là dầu tùng. Dạo gần đây thiên viện không hề lĩnh dầu tùng, vậy mà trên đất lại đổ nhiều đến thế. Nhị thẩm, người nói xem chuyện này là thế nào?
Sắc mặt Ngụy thị đại biến.
Ta vẫy tay gọi người ngoài cổng. Lúc nãy khi chữa cháy, ta đã sai Phùng ma ma đi mời sai dịch của kinh triệu phủ. Hai gã sai dịch bước vào, bới dưới đáy thùng dầu tùng ra một chiếc thẻ đồng tiệm cầm đồ.
Chủ nhân của thẻ đồng chính là bồi phòng bên cạnh Ngụy thị.
Chân Ngụy thị bủn rủn, vội vàng kêu oan. Nhị thúc Cung Thành Lộc hầm hầm chạy đến, vung tay tát thẳng vào mặt bà ta, mắng là đồ ngu xuẩn, ngay sau đó lệnh cho người tống giam bà ta vào sài phòng.
Ông ta diễn rất đạt.
Cung Nghiễn tựa vào vai ta, vẫn giả bộ như bị lửa làm cho khiếp sợ, ghé sát tai ta nói nhỏ: Nhị thúc không ngồi yên được nữa rồi.
Ta nắm chặt tay chàng, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh.
Cung Thành Lộc nóng lòng dọn dẹp hậu quả, chính là minh chứng cho việc trận hỏa hoạn kia không hề uổng phí.
7.
Sau khi thư phòng bị thiêu rụi, Cung Thành Lộc lấy cớ tu sửa, sai người phong tỏa thiên viện.
Ta và Cung Nghiễn dọn đến một căn viện nhỏ lộng gió. Đêm mưa, nước dột qua mái hiên, trên giường đặt bốn cái chậu đồng, tiếng kêu đinh đinh đoong đoong không dứt.
Cung Nghiễn ngồi bên bàn, chăm chú đếm những tia nước bắn ra từ chậu đồng.
Ta ôm chăn ngồi trên giường, tức đến bật cười: Cung đại công tử, chúng ta sắp sống trong mưa rồi, chàng còn giả vờ sao?
Chàng ngước mắt: Nương tử không thích à?
Ta thích nhìn chàng dầm mưa đấy.
Chàng lập tức cởi áo ngoài, đắp lên chân ta, rồi chống cây dù giấy dầu duy nhất đến bên giường. Mặt dù nhỏ, căn bản chẳng che nổi bao nhiêu mưa.
Ta kéo chàng lên giường, lấy chăn quấn cả hai lại.
Chàng cứng đờ như khúc gỗ.
Ta sẽ lây bệnh cho nàng. Chàng trầm giọng nói.
Chàng không bệnh.
Độc ba năm trước chưa được thanh trừ sạch sẽ. Chàng rũ mắt, Mỗi khi trời mưa, lồng ngực sẽ đau nhói.
Lúc này ta mới phát hiện gương mặt chàng tái nhợt đến dọa người, thái dương rịn ra mồ hôi lạnh.
Ta sai Phùng ma ma đi sắc thuốc, chàng lại lắc đầu: Phủ y là người của Nhị thúc.
Ta đứng dậy lật hộp trang sức của mình, nhét một cặp hoa tai vào tay Phùng ma ma: Đi thành nam mời Chu đại phu. Ông ấy từng là bạn cũ của ngoại tổ phụ, đừng đi cửa chính.
Chu đại phu vội vàng đến, bắt mạch hồi lâu, sắc mặt ngày càng trầm trọng. Ông bảo độc trong người Cung Nghiễn gọi là Hàn Châm Tán, liều lượng không lớn nhưng kéo dài sẽ khiến người ta mê muội, chân tay bủn rủn. Có người luôn bỏ thêm thứ gì đó vào thuốc của chàng, chàng mới có thể giả điên giả khờ giống đến thế.
Có thể giải được không? Ta hỏi.
Có thể giải, nhưng thuốc phải thay đổi dần dần từng thang, không thể vội vàng.
Cung Nghiễn nhíu mày khi uống thuốc, tựa như một đứa trẻ không chịu uống thuốc.
Ta nhận bát thuốc: Há miệng ra.
Chàng ngoan ngoãn há miệng.
Nước thuốc chảy dọc mép bát xuống một chút, ta dùng khăn lau cho chàng. Chàng đột nhiên nắm lấy cổ tay ta, lòng bàn tay bỏng rát.
Trình Hành.
Chàng rất ít khi gọi thẳng tên họ ta như vậy.
Ta cúi đầu nhìn chàng.
Nếu ta không trụ được, bạc phiếu và địa khế trong tủ ở tây sương phòng, đủ để nàng đổi chỗ khác mà sống.
Ta đặt mạnh bát thuốc lên bàn: Nếu chàng dám chếc, ta sẽ dùng tiền của chàng nuôi mười gã mặt trắng, ngày nào cũng đến trước mộ chàng làm ồn.
Chàng sững sờ, rồi cười đến ho sặc sụa. Đến cuối cùng, chàng tì trán lên vai ta, giọng nói ủ dột: Vậy thì ta vẫn nên sống thôi.
Ngoài cửa sổ tiếng mưa chưa dứt, ta vỗ vỗ lên lưng chàng.
Đêm đó, chàng sốt rất nặng, nắm chặt lấy vạt áo ta không chịu buông. Ta canh chừng đến tận hừng đông, mới phát hiện một mảnh ngọc bội dính máu bên gối chàng.
Mặt sau ngọc bội khắc một chữ Ninh nho nhỏ.
8.
Chu đại phu nói, mảnh ngọc bội đó là di vật của Ninh Vương phủ.
Ta cầm ngọc bội đi hỏi Cung Nghiễn, chàng đang ngồi dưới hành lang gọt gỗ. Nghe đến hai chữ Ninh Vương, con dao khắc trong tay chàng khựng lại.
Chàng rốt cuộc là ai?
Cung Nghiễn đưa chiếc trâm gỗ đã gọt xong cho ta. Thân trâm không hề có hoa văn, đuôi trâm khắc một nhánh cỏ Hành Vu nho nhỏ.
Nương ta họ Ninh. Chàng nói, Tiên đế từng ban cho nàng một tòa vương phủ, sau khi nàng qua đời, vương phủ bỏ trống. Cung Thành Lộc sợ ta mượn nhân mạch của Ninh Vương phủ để xoay chuyển cục diện, mới vội vàng ra tay trừ khử ta.
Chỉ có vậy thôi sao?
Chàng trầm mặc một lát, đáp: Nương ta là trưởng công chúa của tiên đế.
Chiếc trâm gỗ trong tay ta suýt chút nữa rơi xuống.
Trưởng công chúa gả vào nhà họ Cung, những năm đầu ai trong kinh thành cũng biết rõ. Nhưng sau khi trưởng công chúa qua đời, nhà họ Cung chỉ tuyên bố rằng nàng không có con, không ai ngờ rằng Cung Nghiễn lại chính là đứa con trai mà nàng để lại.
Con trai độc nhất của trưởng công chúa, trong tay còn nắm giữ phong sách do tiên đế để lại. Cung Thành Lộc những năm nay nóng lòng trừ khử chàng, cũng đã hiểu được nguyên do.
Chàng giấu kỹ thật đấy. Ta nhìn chằm chằm chàng.
Ta không cố ý lừa nàng. Chàng giải thích rất nhanh, Đêm động phòng, ta đã nói với nàng chuyện sổ sách rồi.
Chàng không nói mình là Quận Vương.
Khi đó nàng mới bước chân vào cửa. Giọng chàng trầm xuống, Ta sợ nàng biết quá nhiều, đến việc liếc nhìn ta một cái cũng phải cân nhắc.
Ta liếc chàng một cái: Chàng cũng thật biết chọn lúc để nói lời êm tai đấy.
Chàng bị chặn họng không nói được lời nào, hồi lâu mới kéo vạt áo ta: Nương tử, ta sai rồi.
Khi giả ngốc, chàng rất thích kéo người khác như thế này. Lúc này ánh mắt chàng trong trẻo, vẫn mang theo chút lấy lòng, khiến ta chẳng thể nào nổi giận được.
Ta rút tay áo lại: “Phạt chàng hôm nay tự mình giặt y phục.”
Chàng lập tức gật đầu: “Giặt hết, giặt hết.”
Buổi chiều, ta ngồi dưới hiên ngắm chàng giặt đồ. Ninh An Quận Vương ngồi xổm trước chậu gỗ, vò váy của ta đến mức bọt xà phòng đầy tay. Mấy bà tử do Cung Thành Lộc phái tới thám thính ở phía xa trông thấy, sau khi trở về chắc hẳn càng thêm tin tưởng rằng chàng vẫn là kẻ ngốc nghếch kia.
Khi Cung Nghiễn phơi đồ, bỗng nhiên tiến lại gần ta: “Phu nhân, chiếc yếm này cũng phải giặt sao?”
Ta giật lấy, vành tai đỏ ửng: “Cút.”
Chàng cười đến mức vai rung lên bần bật, cuối cùng lại cài chiếc trâm gỗ kia vào mái tóc ta.
Cung Nghiễn trầm giọng nói: “Trình Hành, đợi mọi chuyện kết thúc, ta sẽ đưa nàng chuyển đến Ninh Vương phủ. Nơi đó có một vạt hải đường, mùa xuân nở rộ rất náo nhiệt.”
Ta đưa tay chạm vào chiếc trâm gỗ: “Hãy giải sạch độc tố trên người chàng trước đi, rồi hãy tính chuyện mùa xuân.”
9.
Cung Thành Lộc rất nhanh lại giở trò.
Lão lấy ra một bức thư giả mạo, nói rằng khi Cung Nghiễn mất trí đã từng đem thế chấp tổ trạch cho nhà họ Trình, ép Trình Dữ Bạch đến làm chứng. Huynh trưởng dẫn theo mấy quản sự nhà họ Trình đến cửa, vừa mở miệng đã đòi thu hồi nhà.
Ta ngồi trong chính sảnh, thong thả uống trà.
Huynh trưởng nhìn ta một cái, ngữ khí mềm mỏng: “A Hành, ta cũng là vì muốn tốt cho muội thôi. Nhà họ Cung loạn thế này, muội cứ dẫn Cung Nghiễn về nhà họ Trình, phụ thân mẫu thân vẫn có thể chăm sóc cho muội.”
Ta mỉm cười: “Chăm sóc ta sao? Chia của hồi môn của ta cho Trình Oản Nhu, ép ta chịu đòn roi, đó gọi là chăm sóc ư?”
Gương mặt huynh trưởng có chút không giữ được vẻ tự nhiên: “Chuyện lúc trước, là huynh trưởng thiếu suy nghĩ.”
Ta đặt chén trà xuống: “Huynh muốn bảo vệ muội ấy, ta không ngăn được. Thế nhưng huynh lại đem hôn sự của ta ra để lấp lỗ hổng mà chẳng hề hỏi han lấy một câu. Giờ chỉ nói một câu thiếu suy nghĩ là muốn khiến ta coi như không có chuyện gì xảy ra sao?”
Sắc mặt huynh trưởng tái nhợt.
Cung Thành Lộc mất kiên nhẫn lên tiếng: “Cháu dâu, khế ước nhà ở đây, không tới lượt ngươi gây chuyện.”
Ta cầm lấy lá thư đọc một lượt rồi xé nát.
“Đây là đồ giả.”
Cung Thành Lộc cười lạnh: “Dựa vào cái gì mà ngươi nói thế?”
Ta vứt mảnh giấy vụn trên bàn: “Dựa vào vết mực này. Khế ước tổ trạch nhà họ Cung dùng chu sa tùng yên ấn. Dấu ấn trên bức thư của ngươi là thứ bùn xanh chất lượng kém bán ở tiệm Văn Bảo Trai phía tây thành, gặp nước liền phai. Thêm nữa, tay trái Cung Nghiễn từng bị thương, bình thường viết chữ nét sẽ hơi nghiêng sang phải. Bức thư này nét bút hướng sang trái, là do người thuận tay phải giả mạo.”
Sắc mặt Cung Thành Lộc thay đổi hẳn.
Ta vỗ tay, Chu đại phu dẫn theo hai sai dịch Kinh Triệu Phủ bước vào. Trong tay sai dịch bưng một chiếc hũ thuốc, bã thuốc đã được kiểm tra, bên trong có chứa Hàn Châm Tán.
Ta nhìn về phía huynh trưởng: “Cung Thành Lộc liên quan đến việc hạ độc quận vương, giả mạo khế ước, chiếm đoạt tài sản công. Trình Dữ Bạch, huynh giúp lão làm chứng giả, nhà họ Trình cũng chẳng thoát được đâu.”
Huynh trưởng nhìn chằm chằm Cung Thành Lộc: “Lão đâu có nói đó là Quận vương!”
Cung Thành Lộc nghiến răng: “Một kẻ điên, ai mà biết hắn…”
Cửa nội thất mở ra.
Cung Nghiễn thay bộ áo vải thô, mặc một thân cẩm y màu huyền. Sau lưng chàng có hơn mười thị vệ đeo đao, lệnh bài bên hông tỏa ra ánh lạnh dưới ánh mặt trời.
Tất cả mọi người trong sảnh đều ngẩn người.
Huynh trưởng nhìn chằm chằm vào lệnh bài đó, đôi môi tái nhợt. Ngày thường huynh ta thích bàn luận về triều cục, đương nhiên nhận ra đó là yêu bài của Cấm quân. Mấy quản sự nhà họ Trình càng thêm hoảng loạn, lặng lẽ lùi về phía cửa, vừa đi được hai bước liền bị thị vệ chặn lại.
Cung Nghiễn không vội vàng định tội ai. Chàng lấy từ trong tay áo ra một cuốn sổ mỏng, lật đến trang có kẹp mảnh giấy đỏ.
Chàng nói: “Nhị thúc tưởng rằng thư phòng bị cháy là sổ sách đã mất hết. Sổ gốc phụ thân ta để lại, sớm đã được gửi vào Đại Lý Tự từ ba năm trước.”
Cuốn sổ trong tay ngươi, là bản sao chép ta cố ý đặt ở thiên viện.”
Cung Thành Lộc ngẩng phắt đầu lên, sắc máu trên mặt rút đi từng chút một.
Cung Nghiễn tiếp tục lật trang: “Số tiền Ngụy thị nợ sòng bạc cũng là ngươi đứng ra chi trả. Ngươi xúi giục thị đi phóng hỏa, thị cứ ngỡ đốt vài trang giấy là có thể trả nợ. Tờ cầm đồ đó, cả số bạc mà thị thu được đều đang nằm trong tay sai dịch.”
Ngụy thị vốn bị nhốt ở phòng củi, nghe vậy liền hét lên qua đám đông: “Cung Thành Lộc! Rõ ràng là lão nói đại phòng không còn, thì nhà cửa và việc vận chuyển đường thủy của nhà họ Cung đều là của chúng ta!”
Gân xanh trên trán Cung Thành Lộc giật liên hồi, quay đầu quát thị im miệng. Nhưng Ngụy thị đã hoàn toàn hoảng sợ, đổ sụp xuống đất, đem mọi chuyện lão đổi phủ y, dụ nhà họ Trình thay lão chuyển bạc đều phun ra hết.
Trình Dữ Bạch đứng tại chỗ như bị người tạt một chậu nước đá. Huynh ta nhìn ta, giọng khàn đặc: “A Hành, ta thực sự không biết mọi chuyện lại thành ra thế này.”
Ta nhìn hắn ta: “Huynh không biết chuyện lương thảo, nhưng huynh biết rõ họ đem ta ra làm vật thế thân. Hôm ấy trên đài, chính mắt huynh nhìn thấy quả cầu của ta rơi xuống.”
Hắn ta cúi đầu, không dám nhìn ta thêm nữa.
Cung Nghiễn đi đến bên cạnh ta, cúi đầu hỏi trước: “Phu nhân, tay có đau không?”
Ta vừa rồi lúc xé thư bị cạnh giấy cứa trúng một chút. Vậy mà chàng lại là người nhìn thấy trước tiên.
Ta giấu tay ra sau lưng: “Không đau.”
Chàng lại kéo tay ta ra, cẩn thận quấn một dải vải nhỏ, rồi mới ngước mắt nhìn Cung Thành Lộc.
Đôi mắt luôn mang theo ý cười ấy trầm xuống, nhiệt độ trong sảnh như giảm đi vài phần.
“Nhị thúc, mấy năm nay thúc đã thay ta giữ lại không ít thứ rồi.”
Cung Thành Lộc lả người ngồi trên ghế, đôi môi run rẩy.
10.
Ngày Cung Thành Lộc bị giải đi, đại môn nhà họ Trình cũng bị Kinh Triệu Phủ niêm phong.
Nhà họ Trình tham gia làm giả sổ sách lương thảo đã mấy năm nay. Phụ thân ta mượn danh nghĩa thương hành để vận chuyển bạc bẩn giúp Cung Thành Lộc, huynh trưởng giúp họ liên lạc các thương hộ trong tộc, còn cha ruột của Trình Oản Nhu chính là người kế toán trong đường dây đó.
Mẫu thân ta hết lòng bảo vệ Trình Oản Nhu, bên trong còn đang đè nặng khoản nợ của nhà họ Trình.
Bà ta sớm đã biết thân thế của Trình Oản Nhu, cũng biết phụ thân ta mắc nợ Cung Thành Lộc. Bà ta lấy của hồi môn của ta để lấp lỗ hổng, dùng hôn sự của ta để lấy lòng nhà họ Lục, chính là muốn chừa cho nhà họ Trình một đường lui.
Khi Trình Oản Nhu quỳ trước cửa tổ trạch nhà họ Cung, gương mặt không còn chút máu.
Ta đang cùng Cung Nghiễn dùng bữa sáng. Nghe hạ nhân bẩm báo, ta đặt thìa xuống: “Cho ả vào.”
Ả vừa vào cửa liền quỳ xuống, trán đập xuống sàn kêu cộp cộp: “Tỷ tỷ, cầu xin tỷ cứu phụ thân mẫu thân ta.”
Ta hỏi: “Ai là phụ thân mẫu thân ngươi?”
Cả người ả run lên.
“Nhà họ Trình nuôi dưỡng ngươi bao năm nay, mẫu thân ta cũng không tệ với ngươi. Việc phụ thân ruột ngươi gây ra, cầu đến trước mặt ai cũng vô dụng thôi.”
Ả vừa khóc vừa lắc đầu: “Chuyện sổ sách ta thực sự không biết. Ta muốn gả cho Tri Hành ca ca, cũng chưa từng định hại tỷ.”
Ta nhìn ả: “Muốn gả cho Lục Tri Hành, lúc trước ngươi tự mình nói là được. Thế nhưng khi ngươi nghe thấy họ bắt ta đi chịu đòn, một chữ cũng không biện hộ giúp ta. Trâm cài ngươi đeo, cửa tiệm ngươi nắm. Giờ xảy ra chuyện lại đến tìm ta, dựa vào cái gì?”
Ả há miệng, nước mắt đọng trên mặt, cuối cùng không thốt nổi lời nào để biện minh.
Cung Nghiễn giơ tay thêm cho ta một thìa chè hạt sen, giọng bình thản: “Người đâu, đưa Trình cô nương ra ngoài.”
Khi Trình Oản Nhu bị kéo ra đến cửa, ả ngoái đầu hỏi ta: “Lục Tri Hành giờ đã chịu cưới ta rồi, sao tỷ tỷ vẫn không vui?”
Ta nhìn ả: “Ta vui lắm chứ. Các người đúng là xứng đôi vừa lứa.”
Nhà họ Lục đúng là đã từng đến.
Lục Tri Hành sau khi biết thân phận của Cung Nghiễn, sắc mặt ngày một khó coi. Hắn vốn muốn mượn đường làm ăn của nhà họ Trình để mưu cầu tương lai, giờ nhà họ Trình sụp đổ, hôn sự giữa hắn và Trình Oản Nhu trái lại trở thành trò cười cho cả kinh thành.
Hắn chặn ngoài cửa tổ trạch nhà họ Cung để xin gặp, ta để quản gia truyền một câu.
“Hôm đó ngươi đỡ lấy quả cầu của ai, thì đi cưới người đó. Đừng làm bẩn cửa nhà ta.”
Cung Nghiễn nghe xong cười vô cùng hài lòng, buổi tối còn thêm hai món ta yêu thích.
11.
Vụ án nhà họ Trình xét xử ròng rã một tháng.
Phụ thân ta bị tước bỏ tư cách thương nhân, tịch thu gia sản. Mẫu thân ta vì tham gia chuyển tiền bẩn nên bị đưa đến am ni cô ngoài thành để thanh tu. Huynh trưởng tội không tính là quá nặng, nhưng mất đi tư cách công danh, cả đời không được vào làm quan.
Cung Nghiễn hỏi ta có muốn đến nhìn họ lần cuối không.
Ta nghĩ một lát rồi đồng ý.
Lá niêm phong trên cửa nhà họ Trình đã phai màu, cỏ dại trong sân lấp cả bậc đá. Mẫu thân ta ngồi trong chính sảnh vắng vẻ, nhìn thấy ta, trong mắt thoáng có tia hy vọng.
“A Hành…”
Mẫu thân. ta đứng ngoài ngưỡng cửa, không bước vào trong, ta tới lấy món đồ cuối cùng.
Bà ngẩn người nhìn ta.
Ta bảo Phùng ma ma mở chiếc rương cũ, lấy ra bức bình phong thêu ngoại tổ mẫu từng tặng ta. Trên bức bình phong là cảnh Xuân Giang Quy Nhạn, ở một góc vẫn còn lưu lại bông hoa nhỏ do chính tay ta thêu nguệch ngoạc hồi nhỏ.
Mẫu thân ta bỗng dưng bật khóc: khi còn bé con bám ta nhất. Sao giờ lại ra nông nỗi này?
Ta cuốn bức bình phong lại, ngước mắt nhìn bà: Khi ta phát sốt, người để mặc ta một mình trong căn phòng nhỏ, rồi đi chăm sóc Trình Oản Nhu; ta nói với người Lục Tri Hành bắt nạt ta, người lại bảo hắn ta chỉ là thương xót Oản Nhu; ngày ta xuất giá, người thậm chí còn chẳng bước chân ra khỏi cửa.
Mẫu thân, là người đã từ bỏ ta trước.
Bà che mặt khóc nức nở.
Ta ôm chặt bức bình phong, xoay người rời khỏi cửa.
Cung Nghiễn chống dù đứng ở đầu ngõ. Thấy ta bước ra, chàng vươn tay nhận lấy bức bình phong, rồi nhét chiếc lò sưởi vào lòng ta.
Có lạnh không?
Ta lắc đầu.
Chàng nhìn ta một hồi, chợt kéo ta vào dưới tán dù. Chiếc dù nghiêng hẳn về phía ta, khiến quá nửa vai chàng đều ướt đẫm dưới mưa.
Ta kiễng chân đẩy chiếc dù về phía chàng: có ngốc không chứ?
Chàng cười: nương tử bảo ta ngốc, thì ta là kẻ ngốc.
Ta vươn tay nhéo má chàng. Chàng cứ để mặc cho ta nhéo, còn cúi đầu hôn nhẹ lên trán ta.
Con ngõ thật dài, mưa rơi xuống phiến đá xanh, bắn lên một tầng sương trắng. Chúng ta chậm rãi bước về phía trước, không ai quay đầu lại nhìn.
12.
Sau tiết xuân, độc trong người Cung Nghiễn đã được giải sạch hoàn toàn.
Hoàng đế hạ chỉ, khôi phục thân phận Ninh An Quận Vương cho chàng, ban cho phủ cũ của Ninh Vương, lại thưởng không ít vàng bạc. Tòa nhà cũ kỹ âm u của họ Cung được để lại cho tộc nhân bên nhánh phụ, chúng ta dọn vào tòa vương phủ ở phía nam thành.
Trong vương phủ quả nhiên có một vùng lớn hoa Hải đường.
Ngày hoa nở, Cung Nghiễn không chịu lên triều, cứ lười biếng ngồi nơi hành lang cùng ta kiểm kê sổ sách cửa hàng hương liệu. Chàng mặc thường phục, đầu ngón tay dính mực, tính sai một khoản tiền rồi lại lén lút lấy tay áo che đi.
Ta vừa nhìn thấy đã cầm thước kẻ gõ vào mu bàn tay chàng: Quận Vương đại nhân, hai trăm lượng bạc mà chàng lại tính thành hai mươi lượng.
Chàng nghiêm túc nói: nương tử biết kiếm tiền quá, làm ta nhìn hoa cả mắt.
Bớt nói nhảm đi.
Chàng đặt bút xuống, ghé sát lại ôm lấy ta: vậy ta nghĩ cho nương tử một cách kiếm tiền hay hơn.
Cách gì?
Cửa tiệm ở hậu phố vương phủ vẫn còn trống. Nương tử muốn mở tiệm hương thì mở tiệm hương, muốn mở tiệm thêu thì mở tiệm thêu. Người giữ sổ, tiểu nhị, nguồn hàng, ta đều chuẩn bị sẵn cho nương tử.
Ta ngẩng đầu nhìn chàng.
Chàng nắn nắn lòng bàn tay ta, giọng nói rất nhẹ: những người nhà họ Trình đó luôn thích làm chủ thay cho nương tử. Lần này cửa tiệm làm gì, tất cả đều nghe theo nương tử.
Ta cố tình hỏi: nếu ta làm lỗ vốn sạch trơn thì sao?
Lỗ sạch thì ta đi bán chim gỗ.
Ta nhớ lại ngày thành thân, con chim gỗ biết bay mà chàng đưa cho ta, không nhịn được mà bật cười.
Chàng từ dưới án thư lấy ra một hộp gấm. Bên trong là một quả cầu bằng ngọc điêu khắc tinh xảo, trên cầu quấn những sợi lụa đỏ mảnh mai.
Đây là cái gì?
Chính là quả tú cầu của nương tử ngày đó. Chàng nói, sau khi ta giành được, sợ bị kẻ khác cướp mất nên đã giấu đi.
Ta ngẩn người: không phải chàng nhặt được ở bên đường sao?
Là ta sai người chen lấn những kẻ giành cầu ra. vành tai chàng ửng đỏ, ngày đó vốn dĩ ta chỉ đi xem náo nhiệt, thấy nương tử đứng trên lầu… nên liền muốn đón lấy.
Chàng biết ta từ sớm rồi sao?
Hai năm trước ở cửa tiệm hương phía nam thành. Nương tử ra mặt thay một nha đầu nhỏ bị chưởng quầy bắt nạt, mắng người ta rất dữ.
Ta hoàn toàn không nhớ rõ chuyện đó.
Chàng lại nhớ rất kỹ, ngay cả màu sắc y phục ta mặc ngày đó cũng nói ra được.
Ta nắm lấy viên ngọc cầu, nhịn cười lườm chàng: Cung Nghiễn, chàng sớm đã nhắm vào ta rồi phải không?
Ừm. chàng thừa nhận rất nhanh, nương tử muốn phạt sao?
Ta móc lấy cổ áo chàng, hôn lên môi chàng một cái.
Phạt chàng cùng ta mở cửa tiệm lên.
13.
Nửa năm sau, phía nam thành có thêm một tiệm mang tên “Hương Ký”.
Hương liệu bán trong tiệm đều do chính tay ta điều chế, hậu viện còn mở một xưởng thêu, chuyên thu nhận những nữ công không nơi nương tựa. Phùng ma ma ngồi sau quầy tính toán, tiếng bàn tính kêu giòn giã nhanh nhẹn, kẻ nào muốn chiếm tiện nghi đều không thể qua mắt bà.
Cung Nghiễn cứ cách hai ngày lại tới một lần. Chàng không bày đặt kiêu ngạo của một Quận Vương, chỉ khoác trên mình bộ thanh bào giản dị, ngồi ở hậu viện đánh bóng hộp đựng hương cho ta. Có khách nhận ra chàng, sợ hãi định hành lễ, chàng liền chỉ tay vào ta: lão bản nương nói rồi, vào cửa chỉ được mua hương, không được bái người.
Một buổi chiều tà, Lục Tri Hành và Trình Oản Nhu đi ngang qua từ phía bên kia đường.
Họ đã thành thân với nhau. Lục Tri Hành không thể vào làm quan, chỉ dạy học trong thư viện; Trình Oản Nhu mất đi cuộc sống nhung lụa nhà họ Trình, trên mặt mày không còn vẻ kiêu sa đài các như xưa nữa.
Nàng ta đứng bên ngoài tiệm hương nhìn rất lâu, cuối cùng cúi đầu, cùng Lục Tri Hành rời đi xa dần.
Ta chỉ liếc nhìn một cái rồi cúi đầu tiếp tục phủi tro hương.
Cung Nghiễn từ phía sau ôm lấy ta, cằm đặt lên vai ta: nàng đang nhìn gì vậy?
Đang nhìn người qua đường thôi.
Có đẹp không?
Chẳng đẹp bằng tướng công của ta.
Chàng cười tươi như một đứa trẻ nhận được kẹo, siết chặt vòng tay hơn chút nữa.
Cơn gió cuối xuân thổi qua cửa tiệm, mang theo hương vị của lụa mới cắt và hương trầm. Chuỗi chuông gió bằng gỗ dưới mái hiên khẽ va chạm, những cánh chim cứ thế đung đưa theo nhịp.
Ta đóng sổ sách, nắm lấy tay Cung Nghiễn, cùng chàng bước vào giữa sân đầy sắc hoa Hải đường đang nở rộ.
HẾT. Đừng quên cho kênh 1 Thích 1 Đăng ký nhé.
© Vườn Truyện. Một sản phẩm của Oriole