Thông tin truyện

Không Tranh Sủng, Ta Trèo Tường Ăn Dưa Chốn Hậu Cung

Đánh giá
  • Lượt xem:
  • 0
  • Số chương:
  • 0

1.

Hậu cung Úy quốc quanh năm chẳng thiếu chuyện phong nguyệt.

Triệu Tài nhân ngày ngày liếc mắt đưa tình với vị Thị lang trẻ tuổi, còn Ngụy Mỹ nhân thì đêm nào cũng có thể khiến chiếc yếm uyên ương đỏ của mình xuất hiện bên thắt lưng một nam sủng khác.

Các phi tần bận vụng trộm, cung nữ bận canh gác, còn ta bận ngồi trên đầu tường vừa c.ắ.n hạt dưa vừa viết những câu chuyện chẳng tiện đọc giữa ban ngày.

Một hôm, Hoàng đế đứng dưới chân tường, ngẩng đầu nhìn ta với vẻ trầm ngâm.

“Nàng vào cung đã lâu mà chưa từng vụng trộm, chẳng lẽ là vì Trẫm…”

Ta kinh hãi đến mức trượt khỏi bờ tường.

“Không phải, ta không có, bệ hạ chớ nghĩ nhiều, ta chỉ là lãnh cảm mà thôi!”

Sáng hôm sau, vị Yến Vương trong truyền thuyết vừa có dung mạo tuyệt thế vừa mắc chứng bất lực lại tìm đến tận nơi.

Hắn nhìn ta một lúc rồi hỏi: “Nghe nói nàng lãnh cảm?”

Úy quốc quả nhiên là một nơi điên rồ.

Từ khi biết suy nghĩ, ta đã không biết bao lần hỏi phụ thân cùng một chuyện.

“Rốt cuộc vì sao Úy quốc của chúng ta lại thành ra thế này?”

Phụ thân suy ngẫm hồi lâu mới đáp: “Có lẽ mồ mả tổ tiên có vấn đề.”

Hoàng đế đương triều vốn chẳng đẹp đẽ gì, giữa trán còn có một nốt ruồi to đến mức không thể làm ngơ.

Ấy vậy mà hắn lại cực kỳ ham thu mỹ nhân vào cung, người đông đến mức nghe nói có lúc phải trải chiếu mà nằm.

Trước ngày ta nhập cung, phụ thân từng nghiêm túc hỏi: “Vào hậu cung khuấy gió nổi mưa, làm triều đình náo loạn, con làm nổi không?”

Ta ngơ ngác nhìn ông.

Phụ thân im lặng một lúc, cuối cùng thở dài.

“Thôi, con do ta sinh ra, ta hiểu nhất.”

“Con cứ vào cung chơi trước đi, sau này ta tìm cơ hội đưa người khác vào thay.”

Nửa năm sau, ông quả nhiên đưa được một mỹ nhân vào cung thế chỗ ta.

Nhưng khi ấy, ta đã chẳng muốn rời đi nữa.

Trong cung cơm ngon áo đẹp, chỗ ở chẳng tệ, quản thúc lại lỏng, ở lâu còn tự nhiên được nâng địa vị theo thâm niên.

Quan trọng hơn, nơi này ngày nào cũng có chuyện để xem.

Khi thì phi tần đêm khuya hẹn hò thị vệ, khi thì quyền thần ôm mỹ nhân bỏ trốn, có lúc còn nghe được chuyện hoàng t.ử cùng kế mẫu dây dưa chẳng rõ đầu đuôi.

Cuộc sống như vậy quả thực k*ch th*ch hơn bất cứ thoại bản nào.

Sau nửa năm chạy khắp hậu cung hóng chuyện, ta đã luyện được bản lĩnh chỉ cần ngửi thấy chút mùi khả nghi là lập tức biết nơi nào sắp có chuyện lớn.

Không những thế, ta còn luôn tìm được vị trí quan sát tốt nhất.

Dần dần, các phi tần phát hiện ta biết quá nhiều chuyện bí mật.

Mỗi khi các nàng tranh đấu, thường có người lén mang bạc đến mua tin của đối thủ từ ta.

Các mỹ nhân trong cung ra tay rất hào phóng, bởi một khi thua cuộc, hậu quả đáng sợ nhất chính là phải đi thị tẩm vị Hoàng đế kia.

Chỉ trong nửa năm, ta đã tích được đầy một hòm bạc riêng.

Ngày tháng sung sướng đến mức trong mơ ta cũng có thể cười tỉnh.

Bảo ta rời cung ư?

Ba con lừa cùng kéo cũng chưa chắc lôi được ta đi.

Mỹ nhân được phụ thân đưa vào thay ta tên là A Thanh.

Nghĩ nàng khó khăn lắm mới vào cung một chuyến, ta quyết định làm tròn tình nghĩa chủ nhà, đưa nàng đi mở mang tầm mắt.

Ta hỏi: “Ngươi muốn xem tình ái nóng bỏng, chuyện rối ren trong gia đình, hay thứ tình cảm thanh thuần hiếm có giữa chốn hậu cung?”

A Thanh đáp rất nhanh: “Tình ái nóng bỏng đi.”

Ta gật đầu.

Sau đó ta trèo lên cây, vừa nhìn sắc trời vừa xem đèn treo trước các cung, tính toán một hồi rồi kéo tay nàng.

“Đi, đến Ngự Hoa Viên, tối nay Tống Mỹ nhân có chuyện.”

A Thanh nhìn ta thực hiện một loạt động tác lưu loát đến mức kinh người, không khỏi cảm thán: “Ngươi thành thạo như vậy, ta nhìn mà thấy đau tim thay.”

Khi trăng vừa nhô lên đầu ngọn liễu, Tống Mỹ nhân quả nhiên xuất hiện.

Nàng mặc y phục mỏng nhẹ, gương mặt điểm phấn, má ửng hồng, đứng dưới bóng cây chờ đợi.

Chẳng bao lâu, một nam nhân lực lưỡng từ bụi hoa lao ra ôm lấy nàng.

Chỉ một lát sau, y phục đã rối tung, tiếng động ái muội theo gió truyền tới.

A Thanh tròn mắt, cuối cùng chỉ thốt được một câu: “Lợi hại thật.”

Ta chia cho nàng một nắm hạt dưa rồi bình phẩm rất khách quan.

“Người này vẫn chưa được, quá vội vàng, nhịp điệu chẳng ra sao.”

“Động tác cũng vụng về, nhìn cứ như phát bệnh.”

“Nếu nói về mắt chọn người thì vẫn là Ngụy Mỹ nhân hơn cả, nam nhân nàng chọn kẻ nào cũng chân dài, eo gọn, dáng người đẹp mắt.”

“Tiếc là mấy hôm nay nàng ấy đến nguyệt sự, ngươi không có phúc được xem.”

Đợi cuộc hẹn kia kết thúc, Tống Mỹ nhân chỉnh lại xiêm y rồi rời đi.

Ta vỗ vai A Thanh.

“Ta đã bảo cuộc sống của ta trong cung rất tốt mà.”

“Ngươi về nói với phụ thân, không cần tìm người thay nữa, ta nhất định không đi.”

A Thanh nghĩ một hồi rồi bỗng hỏi: “Hay ta ở lại với ngươi?”

Ta sửng sốt.

“Ngươi ở lại chỉ vì muốn xem Ngụy Mỹ nhân sao?”

Nàng đỏ mặt, vội lắc đầu.

Ta lại hỏi: “Ngươi biết vẽ không?”

“Biết.”

Ta lập tức vỗ đùi.

“Chuyện hay muốn bán được giá thì phải có tranh minh họa, mà nét b.út của ta xấu đến mức chẳng ai dám nhìn.”

“Được, ngươi ở lại đi.”

A Thanh thích nghi nhanh hơn ta tưởng, hơn nữa còn vô cùng hứng thú với nghề này.

Chẳng bao lâu, hai chúng ta đã phối hợp rất ăn ý.

Ta vừa trèo cây, nàng đã biết mang giấy b.út tới.

Ta mới ra hiệu, nàng lập tức chạy nhanh như tên rời dây.

Tranh của A Thanh nét b.út mềm mại, chỗ nên che thì khéo léo che đi, chỗ cần gợi lại vừa đủ khiến người xem không thể rời mắt.

Nàng vẽ, ta viết.

Hai đứa còn bàn rằng sau này xuất cung sẽ gom toàn bộ tranh và chuyện lại thành sách, biết đâu bán thêm được một khoản lớn.

2.

Có A Thanh trợ giúp, ta chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh.

Chưa đầy một tháng, bạc riêng đã từ một hòm biến thành hai hòm.

Ta càng làm càng hăng, chỉ hận không thể ngày nào cũng ngồi trên tường kiếm tiền.

Thế nhưng hành vi khác thường ấy cuối cùng vẫn kinh động đến Hoàng đế.

Chiều hôm đó, hắn bước qua ánh hoàng hôn, đứng dưới bức tường son bên cạnh giàn hải đường nở rộ.

Phong cảnh vốn rất đẹp, tiếc rằng có thêm hắn thì hơi phá cảnh.

Hoàng đế ngẩng đầu nhìn ta, vẻ mặt cảm động đến mức khiến ta bất an.

“Trong cung đều nói nàng ngày ngày trèo lên tường chỉ để mong Trẫm đi qua.”

“Ban đầu Trẫm còn không tin.”

Ta ngồi trên tường, trong tay vẫn cầm giấy b.út, lần đầu tiên cảm thấy bản thân nhỏ bé và bất lực đến vậy.

Không ngờ gió tanh mưa m.á.u của hậu cung cuối cùng vẫn thổi đến trên đầu ta.

Mà nói đến chuyện né tránh thị tẩm, những mỹ nhân trong cung này quả thực ai nấy đều có tuyệt chiêu.

Hoàng hậu là người mở đầu, hôm thì đau lưng mỏi gối, mai lại đau đầu ch.óng mặt.

Quý phi một tháng có hai lần nguyệt sự, mỗi lần kéo dài đúng mười lăm ngày.

Liên phi mắc chứng sợ nam nhân, Lý phi lại tuyên bố mình dị ứng với long bào.

Tàn nhẫn nhất là Vinh Mỹ nhân.

Để thoát khỏi hậu cung, nàng cắm đầu học hành, cuối cùng trở thành nữ Trạng nguyên đầu tiên trong lịch sử Úy quốc rồi đường đường chính chính vào triều làm quan.

So với họ, lúc này ta quả thực chẳng có đường lui.

Hoàng đế đứng dưới tường, nhiệt tình giang hai tay định đón ta xuống.

Ta sợ đến mức trượt chân, cả người lộn nhào.

Khóe môi hắn lập tức nhếch lên đầy đắc ý.

“Nóng vội gì chứ, từ từ xuống thôi, chẳng lẽ Trẫm còn chạy mất?”

Ta nhìn gương mặt kia, không nhịn được hỏi: “Bệ hạ, trước đây có ai từng khuyên người nên soi gương nhiều hơn chưa?”

Hắn đáp rất tự nhiên: “Có chứ, Hoàng hậu, Quý phi, Liên phi, Lý phi đều từng nói.”

“Sao vậy?”

Ta nghẹn một lúc rồi quay mặt đi.

“Không có gì, bệ hạ cứ tự nhiên.”

Hoàng đế chợt để mắt tới tờ giấy ta đang cầm.

“Hoàng hôn làm thơ, thật tao nhã.”

“Lăng Mỹ nhân quả nhiên xuất thân nhà có học, đưa Trẫm xem thử.”

Toàn thân ta cứng đờ.

Trong lúc cấp bách, ta vò tờ giấy thành một cục rồi nhét thẳng vào miệng.

Hoàng đế giật mình, vội ngăn lại.

“Đừng ăn, mực có độc!”

Ta khựng lại.

“Hả?”

Trong lúc chẳng biết làm sao, ta thuận tay nhét luôn cục giấy vào miệng hắn.

Hoàng đế nhìn ta không nói nên lời.

Cuối cùng hắn vẫn giành được tờ giấy, chậm rãi mở ra, sau đó đọc với giọng vô cùng truyền cảm.

“Dưới ánh hoàng hôn, trong bóng hải đường, Ngụy Mỹ nhân áo xộc xệch nửa kín nửa hở, chiếc yếm uyên ương đỏ của nàng đang vắt bên thắt lưng nam sủng.”

Không khí lập tức yên lặng đến đáng sợ.

Ta chỉ muốn tìm một khe tường mà chui vào.

Hoàng đế vẫn đọc tiếp.

“Ngụy Mỹ nhân ngồi trên bụng hắn, cơ bụng rắn chắc làm nàng khó chịu đến mức liên tục oán trách.”

Hắn ngẩng đầu nhìn ta.

“Nàng hiểu những chuyện này đến vậy sao?”

Ta gật đầu.

“Đúng thế, có vấn đề gì à?”

“Không có.”

Hắn cúi xuống đọc tiếp.

“Nam nhân kia dùng một tay ôm lấy eo mỹ nhân, tay kia luồn vào mái tóc nàng, giữ lấy gáy khiến nàng th* d*c.”

“Bờ vai trắng mịn lấm tấm mồ hôi, tiếng thở khàn khàn kinh động bướm trong bụi hoa và đàn chim bên Ngự Trì.”

Hoàng đế cau mày.

“Hắn siết nàng c.h.ế.t rồi sao?”

Ta lập tức phản bác: “Đương nhiên không, đó gọi là tình thú khuê phòng.”

Hoàng đế như được mở mang đầu óc.

“Học được rồi.”

“Phần sau đâu, sao không viết?”

Ta bình tĩnh đáp: “Viết tiếp thì khó mà truyền ra ngoài được.”

Hắn lập tức bất mãn.

“Quy củ gì mà phiền phức như vậy, chút đoạn hay cũng không cho người ta xem.”

Sau khi đọc hết bản thảo đầy chuyện phong nguyệt của ta, vẻ mặt Hoàng đế lại bình thản đến lạ.

Hắn nói: “Thật ra Trẫm biết các phi tần trong hậu cung đều lén qua lại với người khác.”

“Nhưng không sao, mỗi ngày Trẫm đã có một đống quốc sự phải lo, chuyện kia vốn cũng chẳng còn sức mà để ý.”

Ta nghe đến ngẩn người.

Chuyện như vậy cũng có thể thản nhiên nói với ta sao?

Hắn thật sự chẳng coi ta là người ngoài.

Ta hỏi: “Nếu đã biết hết, vì sao bệ hạ còn liên tục đưa mỹ nhân vào hậu cung?”

Hoàng đế thở dài.

“Tiên đế sống ba mươi mấy năm chỉ biết ăn chơi hoang phí, đến khi tiền tiêu sạch, quốc gia sắp nguy, lão nhân gia sáu mươi tuổi ấy lập tức trèo lên xà nhà tự tận, một chút khổ cũng không chịu.”

“Sau đó toàn bộ đống hỗn loạn đều rơi lên đầu Trẫm.”

“Quốc khố trống rỗng, binh quyền phân tán, nếu trong tay không giữ chút người làm tin, Trẫm lấy đâu ra bạc, lấy đâu ra binh?”

Hắn bẻ ngón tay tính cho ta nghe.

“Năm ngoái chuyện Ngụy Mỹ nhân vụng trộm bị phát hiện, phụ thân nàng là người giàu nhất nước liền bỏ ra một vạn lượng bạc cứu tế.”

“Năm kia Liên phi mắng Trẫm hôi hám rồi bảo Trẫm cút, phụ thân nàng là Đại tướng quân ngay sau đó tự mình dẫn binh dẹp loạn biên cương.”

Ta nghe xong, chợt nhớ tới chính mình.

“Vậy bệ hạ cho ta nhập cung là để làm gì?”

Hoàng đế suy nghĩ rất lâu.

“Không nhớ.”

“Có lẽ thánh chỉ đưa nhầm nhà.”

Ta tức đến nghẹn thở, bèn cố tình hỏi một câu hiểm ác.

“Trong hậu cung có tám mươi tám Hoàng t.ử, bệ hạ phân biệt thế nào đứa nào là của mình?”

Hắn đáp ngay: “Dễ phân biệt lắm.”

“Để khỏi nhầm, trong tám mươi tám đứa không có đứa nào là con của Trẫm.”

Ta câm nín.

“Bệ hạ quả nhiên sáng suốt.”

“Vậy tám mươi tám vị Hoàng t.ử ấy, người định xử trí ra sao?”

“Cứ nuôi thôi.”

Hoàng đế nói rất thản nhiên.

3.

“Con dân Úy quốc đều là con của Trẫm.”

Ta nghe mà chẳng biết phải nói gì.

Cuộc đời này đúng là cho ta gặp một vị Phật sống.

Ông trời có thể đã đóng kín cánh cửa dung mạo của hắn, nhưng rõ ràng lại mở rộng cửa lòng.

Đáng tiếc, ngay sau đó vị Phật sống ấy lại quay sang nhìn ta bằng ánh mắt đầy tình ý.

“Nhưng Lăng Mỹ nhân, nàng không giống họ.”

“Nàng chưa từng vụng trộm, chẳng lẽ thật sự vì Trẫm…”

Ta lắc đầu đến mức suýt trẹo cổ.

“Không phải, ta không có, ta chỉ là lãnh cảm!”

Hoàng đế vẫn không tin.

“Nàng dám nói với Trẫm rằng trong lòng nàng chẳng có chút rung động nào sao?”

Ta lập tức giơ tay thề.

“Tuyệt đối không có.”

“Nếu ta nói dối, cứ để ta một lần sinh ba con trai, đứa nào cũng giống hệt bệ hạ!”

Hoàng đế im lặng rất lâu.

Cuối cùng hắn nghiêm túc nói: “Sau này chớ phát lời thề độc như thế nữa.”

Từ ngày đó, ta có thêm biệt danh Lãnh Đạm Tỷ, đồng thời mất luôn địa bàn hóng chuyện yêu thích.

Bởi có kẻ dựng trên bức tường ta thường trèo một tấm biển lớn, trên đó viết: “Lăng Mỹ nhân trên tường ngày ngày nhớ mong bệ hạ.”

Thế là nơi ấy lập tức trở thành chỗ Hoàng đế thích đi ngang nhất.

Ta tức tối chạy đi tố cáo với Quý phi, nói có kẻ ác ý gây rối hậu cung, phải nghiêm trị.

Quý phi mắng ta không chút nể nang.

“Cái cớ nát bươm như vậy mà ngươi cũng dám đem ra.”

“Ngươi coi bệ hạ là kẻ ngốc sao?”

Ta lập tức phản bác: “Ngươi một tháng có hai lần nguyệt sự, mỗi lần mười lăm ngày, chẳng phải cũng chẳng coi bệ hạ là người sao?”

Quý phi suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.

“Cũng có lý.”

Đúng lúc ấy, Lý phi thần bí nói: “Ta có một tin tốt và một tin xấu, các ngươi muốn nghe cái nào trước?”

Liên phi đang cúi đầu may một chiếc áo choàng xanh da trời, thuận miệng đáp: “Tin tốt.”

Lý phi lập tức lắc đầu.

“Không được, nghe thế sẽ hỏng mạch chuyện của ta.”

Liên phi đổi ý: “Vậy nghe tin xấu trước.”

Quý phi ôm trán.

“Ngươi đúng là chiều nàng hết mức.”

Lý phi hắng giọng rồi nói: “Tin xấu là một tháng nữa đến Thất Tịch, bệ hạ lại tổ chức cung yến.”

Cả phòng lập tức vang lên tiếng than thở.

“Lại sắp lấy đống đồ hỏng của hắn ra bán đấu giá, vét bạc của chúng ta rồi.”

“Phu quân ngươi nghèo đến phát điên, mấy năm nay vì gom tiền mà mặt mũi cũng chẳng cần nữa.”

“Phu quân ngươi!”

“Phu quân ngươi mới đúng!”

“Ta hai mươi năm trước không chịu học hành nên mới gặp báo ứng, gả phải một người vừa xấu vừa mê vét bạc như thế này.”

Liên phi mặc kệ đám người cãi nhau, hỏi tiếp: “Còn tin tốt?”

Lý phi lập tức tươi tỉnh.

“Yến Vương đã từ Bắc Địa trở về, cung yến lần này ngài ấy cũng tham dự.”

Yến Vương Đạm Yến, vị Chiến Thần Giáp Bạc nổi danh Úy quốc, chính là thần tượng chung của gần nửa hậu cung.

Nghe nói hắn không chỉ võ công cái thế mà dung mạo còn tuyệt đẹp.

Chúng mỹ nhân vừa nghe tên đã lập tức sáng mắt.

Ngụy Mỹ nhân kích động nhất.

“Năm ta mới vào cung từng được ngài ấy đỡ một lần.”

“Dung mạo ấy phải nói thế nào đây?”

“Dù ngài ấy có tát ta một cái, e rằng ta cũng không nhịn được muốn hôn lên đầu ngón tay ngài ấy.”

Liên phi nhìn nàng thật lâu rồi chỉ nói: “Ngươi đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.”

Lý phi gật đầu phụ họa: “Vẫn là ngươi lợi hại.”

Chỉ đáng tiếc, vị Yến Vương khiến người ta thần hồn điên đảo ấy lại có một khuyết điểm trí mạng.

Theo lời đồn, hắn bất lực.

Mấy năm qua Đạm Yến chinh chiến ở Bắc Địa, quân địch đ.á.n.h mãi không thắng nên hết lần này đến lần khác dùng mỹ nhân kế.

Không lần nào thành công.

Về sau bên kia đổi sang mỹ nam kế, kết quả mỹ nam được đưa tới còn c.h.ế.t t.h.ả.m hơn.

Từ đó lời đồn Yến Vương có bệnh khó nói càng truyền càng xa.

Ngụy Mỹ nhân ôm n.g.ự.c thở dài.

“Người tuyệt phẩm như vậy, sao lại không được chứ?”

Liên phi bỗng hạ giọng.

“Các ngươi có thấy thật ra bệ hạ cũng chẳng được lắm không?”

Quý phi lập tức gật đầu như giã tỏi.

“Ngươi đừng nói, đúng là có chuyện ấy.”

“Nếu thị tẩm như người bình thường thì tắt đèn, nhắm mắt, một đêm cũng qua.”

“Nhưng bệ hạ cứ thích đọc Kinh Thi đến nửa đêm, ép người ta nhìn mặt hắn suốt mấy canh giờ, đúng là t.r.a t.ấ.n.”

Lý phi bừng tỉnh.

“Chẳng lẽ bệnh này của hai huynh đệ là di truyền?”

“Tiên đế chỉ có hai con trai, nếu hai người đều không được thì chẳng phải Tiên đế cũng không được sao?”

“Nếu Tiên đế không được thì hai người lại chẳng thể là con của Tiên đế.”

“Như vậy có thể giải thích vì sao hai huynh đệ ruột mà dung mạo lại cách nhau một trời một vực.”

Liên phi nhìn nàng bằng ánh mắt khó nói.

“Ngươi nghĩ kỹ lại xem, lời ngươi vừa nói có chỗ nào hợp lý không?”

Lý phi ôm đầu.

“Đợi đã, để ta nghĩ lại.”

“Đầu óc ta hình như vừa bắt đầu chịu hoạt động rồi.”

Tố cáo không thành, ta đành ấm ức quay về.

Đi ngang Ngự Trì, ta chợt thấy giữa đám lau sậy có một nam t.ử mặc hoa phục, thân hình cao ráo, tay cầm ô ngọc trắng.

Thoạt nhìn, ta còn tưởng đó là Hoàng đế.

Gần đây hắn mới sắm một đôi giày độn đế, ngày nào cũng đi khắp cung giả làm mỹ nam t.ử thoát tục.

Phải nói thật, hiệu quả rất tốt.

Tốt đến mức ta luôn phải cố nhịn cười.

Ta định lặng lẽ đi đường vòng thì người kia bỗng lên tiếng.

“Ta đang đợi nàng.”

Giọng nói trầm lạnh, nghe rất dễ chịu.

Ta quay lại.

Người nọ hơi nâng chiếc ô, để lộ gương mặt sắc nét đến mức khiến người ta nhất thời quên thở.

Trên đời này chắc chẳng có mấy người đẹp đến mức không màng sống c.h.ế.t của kẻ khác như vậy.

Nếu có, chỉ có thể là Đạm Yến.

Hắn bước đến gần, trong mắt thoáng ý cười.

“Nghe nói nàng lãnh cảm?”

Đầu óc vốn không mấy nhanh nhạy của ta lập tức xoay chuyển không ngừng.

Dù sao ta cũng đã ăn dưa trong hậu cung nửa năm, chẳng thể tính là ngây thơ nữa.

Vì thế ta bỏ qua mọi vòng vo, hỏi thẳng.

“Ngài bất lực, ta lãnh cảm, cho nên ngài muốn cùng ta diễn một đoạn tình cảm cấm kỵ trong hậu cung sao?”

4.

Đạm Yến đứng sững như bị sét đ.á.n.h.

Một lúc sau hắn mới hỏi: “Nàng hiểu thành như vậy sao?”

Ta gật đầu rất chắc chắn.

Hắn day trán.

“Ta chỉ muốn nhờ nàng giúp một việc.”

“Đêm Thất Tịch, bệ hạ khao thưởng tam quân, theo thói quen nhất định lại ban rượu rồi ban mỹ nhân.”

Ta lập tức hiểu.

Hoàng đế tiết kiệm đến mức hận không thể bẻ một đồng thành hai mà dùng.

Người khác khao thưởng công thần thì ban vàng bạc, nhà cửa, ruộng đất.

Hắn chỉ thích ban mỹ nhân và những lời hứa không mất tiền.

Đạm Yến thở dài.

“Mấy năm qua ta chịu không ít khổ vì mỹ nhân kế.”

“Có gian tế nước địch muốn lấy mạng ta, cũng có phi tần, cung nữ nhân cơ hội trà trộn.”

“Năm ngoái trong yến tiệc đầu năm, Ngụy Mỹ nhân ngồi gần ta còn bỏ xuân d.ư.ợ.c vào chén rượu.”

“May mà nàng cho quá tay, t.h.u.ố.c chưa tan hết nên ta nhìn ra.”

Vẻ mặt hắn khi nhắc chuyện cũ thật sự có mấy phần đau thương.

“Vì vậy lần này ta muốn nàng ngồi cạnh.”

“Có người khác ở bên, ta không yên tâm.”

Ta do dự.

“Nhưng chuyện này…”

Đạm Yến lập tức lấy từ tay áo ra hai thỏi vàng, đặt vào lòng bàn tay ta.

Ta nhìn vàng rồi nhìn hắn, cố giữ vẻ chính trực.

“Không phải vấn đề bạc.”

Ta từng thấy đám mỹ nhân kia phát cuồng vì hắn, chỉ sợ một mình không chống nổi.

Đạm Yến lại đưa tay vào tay áo còn lại, lấy ra một cây trâm.

Vừa nhìn thấy nó, ta lập tức mất tiếng.

Đó chính là Trâm Trầm Nguyệt, món trang sức nổi danh nhất hậu cung, tinh xảo đến mức gần như vô giá.

Ngay cả những phi tần chẳng ham ngôi Hoàng hậu cũng từng vì cây trâm này mà đấu đến long trời lở đất.

Các nàng thà tự mình không được cài, cũng tuyệt đối không muốn nhìn đối thủ đội nó lên đầu.

Ấy vậy mà Hoàng đế chưa từng ban cho ai.

Bởi mỗi tối, hắn đều tự cài nó lên tóc rồi giả làm Quý phi.

Ta vẫn nhớ lúc mới vào cung vừa đúng tiết Hoa Triều.

Trong cung tổ chức cài hoa cầu phúc, Hoàng đế hiếm khi hào phóng lấy Trâm Trầm Nguyệt làm phần thưởng.

Ai hái được chiếc đèn cầu phúc trên ngọn cây Quỳnh Hoa trước thì sẽ được cài cây trâm ấy một ngày.

Ban đầu các phi tần đều tỏ vẻ khinh thường.

“Chỉ được cài một ngày, có phải ban hẳn đâu, ai thèm tranh chứ?”

Chỉ có ta ngây thơ tin thật.

Kết quả vừa có hiệu lệnh bắt đầu, tất cả lao đi như ngựa hoang sổng chuồng.

Ta chậm một bước, chen mãi chẳng vào tới thân cây.

Khó khăn lắm đợi mọi người leo lên gần hết, ta mới ôm được thân cây rồi trèo theo.

Chẳng ngờ vừa lên được một đoạn, không biết chân ai đạp thẳng vào mặt, khiến ta rơi xuống.

Trong đầu ta chỉ còn một chuỗi c.h.ử.i thề tuyệt vọng.

Ngay lúc sắp chạm đất, một người bỗng vươn tay đỡ lấy ta.

Hắn ôm ta vững vàng đáp xuống, giọng nói lạnh lạnh vang bên tai.

“Thân thể yếu thế này, ngày thường không luyện tập sao?”

Mặt ta lúc ấy đầy bùn đất, mắt cũng chẳng mở nổi, chỉ có thể bám lấy vạt áo người ta.

Trên người hắn có mùi hương thanh sạch, hoàn toàn không có mùi mồ hôi nam nhân.

Ta lập tức đoán hắn là thái giám.

“Đa tạ công công, công công giỏi thật.”

Người nọ im lặng.

Ta chẳng nhận ra có gì sai, còn thành thật kể lể.

“Ta từ nhỏ đã không có mẫu thân.”

“Phụ thân nhớ bà ấy mãi, cứ muốn nuôi ta thành tài nữ khuê các.”

“Ông không biết ta thật ra giống ông hơn.”

“Bảo học đàn thì ta gảy như ma âm xuyên tai, bảo học vẽ thì nét b.út chẳng khác gì quỷ vẽ bùa.”

“Học mãi chẳng thành thứ gì, còn khiến tứ chi ngày một yếu.”

Người kia bật cười.

“Bây giờ luyện lại cũng chưa muộn.”

Cuộc thi năm ấy cuối cùng người thắng lại là Hoàng hậu, vị nương nương ngày ngày kêu bệnh.

Từ sau hôm đó, ta bắt đầu chăm chỉ luyện leo tường, trèo cây, chỉ chờ năm sau rửa mối nhục cũ.

Không ngờ trên tường lại có quá nhiều cảnh đáng xem.

Thế là ta từ luyện thân thể chuyển thành ăn dưa kiếm bạc, xem như trong họa có phúc.

Giờ đây, Trâm Trầm Nguyệt lại đang nằm ngay trước mắt ta.

Ta nâng nó lên, cảm động đến suýt rơi nước mắt.

“Thật sự cho ta sao?”

Có lẽ ta vui đến hoa mắt, bởi trong khoảnh khắc ấy ta lại thấy Đạm Yến nhìn mình bằng ánh mắt rất dịu dàng.

“Thật.”

Ta vốn muốn hỏi hắn lấy cây trâm này từ tay Hoàng đế keo kiệt bằng cách nào, lại vì sao nỡ đem món quý giá đến thế tặng ta.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn thôi.

Hỏi nhiều lỡ hắn đổi ý thì ta thiệt lớn.

Đạm Yến cầm lấy cây trâm, tự tay cài lên b.úi tóc ta.

Hắn ngắm một lát, khóe môi khẽ cong.

“Rất đẹp.”

Sau đó hắn hỏi: “Còn vấn đề gì nữa không?”

Ta lắc đầu thật mạnh.

“Không còn.”

“Ta về sẽ luyện cưỡi ngựa, luyện sức, vung đại chùy, nhất định bảo vệ ngài chu toàn.”

Đạm Yến bật cười.

“Vậy quyết định như thế.”

Hắn vừa xoay người, ta chợt nhớ ra một chuyện.

“Khoan đã.”

“Ngài dựa vào đâu mà chắc ta thật sự lãnh cảm?”

“Nếu ta không phải thì sao?”

Đạm Yến hơi nghiêng đầu.

“Trước đây không chắc.”

“Bây giờ thì chắc rồi.”

“Khi nàng nhìn ta, thần sắc bình thường.”

“Đến lúc nhìn vàng, trong mắt mới thật sự phát sáng.”

Câu nói ấy như một tiếng sét đ.á.n.h thẳng xuống đầu.

Ta bắt đầu nghi ngờ sâu sắc chính mình.

Để xác minh, ta tìm đến bằng hữu ở Thái y viện là Thôi Xán.

Hiện giờ hậu cung đông người, các thái y khác ngày nào cũng bận tối mắt, chỉ riêng hắn nhàn đến phát sợ.

Bởi phương hướng hắn nghiên cứu suốt mười năm chỉ có một việc, chính là cắt nốt ruồi trên mặt người.

Mà bệnh nhân mục tiêu duy nhất cũng chỉ có một, chính là Hoàng đế.

Tiếc thay Hoàng đế cứ chần chừ mãi chưa chịu trị.

Các thái y khác lần lượt tìm được cơ hội lập công rồi thăng chức, chỉ có Thôi Xán vào cung mười năm vẫn nằm ở tầng thấp nhất.

Hắn bắt mạch cho ta rất tùy tiện, còn áp tai nghe nhịp tim, sau đó chắc nịch tuyên bố: “Chẩn đoán xong, nàng đúng là mắc chứng ấy.”

Ta kinh ngạc.

“Ngươi nhìn ra bằng cách nào?”

Thôi Xán nói: “Nữ t.ử bình thường bị nam nhân trực tiếp nắm cổ tay bắt mạch, lại còn ghé sát như vậy, ai chẳng đỏ mặt tim đập?”

“Nàng lại chẳng có phản ứng gì.”

Ta không phục.

“Thầy t.h.u.ố.c xem bệnh vốn không nên phân nam nữ.”

5.

Thôi Xán chỉ vào hai tai còn đỏ của mình.

“Nàng là thầy t.h.u.ố.c hay ta là thầy t.h.u.ố.c?”

“Ta còn có phản ứng, nàng thì không.”

Ta tức đến đỏ mặt.

“Lang băm, toàn dùng tà pháp!”

Thôi Xán cũng chẳng giận.

“Ta vốn chữa ngoại thương, xem bệnh này cho nàng đã là trái sở trường, có thể đưa ra kết luận là tốt lắm rồi, còn muốn chính thống gì nữa?”

Hắn tiện tay viết một đơn t.h.u.ố.c ngoằn ngoèo rồi đưa ta.

“Cầm đi lấy t.h.u.ố.c uống thử.”

Ta nhìn hồi lâu mà chẳng nhận ra nổi một chữ.

“Ngươi viết thế này, người ở Ngự Dược Phòng đọc kiểu gì?”

Thôi Xán phất tay đầy tự tin.

“Bọn họ bốc t.h.u.ố.c mấy chục năm, tự phát huy có khi còn tốt hơn đơn ta kê.”

Ta cạn lời.

Nhận quà của Đạm Yến quá nhiều, trong lòng ta càng lúc càng áy náy.

Từ đó ngày nào ta cũng dậy sớm tập cưỡi ngựa, nâng vật nặng, vung đại chùy, mặt trời lên thì luyện, mặt trời lặn mới nghỉ.

Nhưng quà từ phủ Yến Vương vẫn liên tục được đưa tới.

Hôm nay là một bộ trang sức, nói rằng đồ đẹp nhất mới xứng với Trâm Trầm Nguyệt.

Hôm sau lại là một bộ cẩm bào, nói y phục quý nhất mới xứng với bộ trang sức ấy.

Ngày kế tiếp lại thêm một đôi giày ngọc.

A Thanh nhìn đống quà đến ngẩn người.

“Ngươi bắt gặp Yến Vương mưu đồ soán ngôi rồi sao?”

Ta mặc cả bộ y phục mới, cả người lộng lẫy đến mức chính mình cũng thấy xa lạ.

A Thanh sờ vạt áo rồi cảm thán.

“Ta nhìn thế nào cũng thấy ngài ấy đang chuẩn bị cho ngươi đăng cơ.”

Ta càng nghĩ càng thấy chẳng biết lấy gì đáp lễ.

Cuối cùng, lần đầu tiên trong đời ta tự tay thêu một túi thơm, định đem tặng hắn để tỏ lòng thành.

Ta vừa đưa cho A Thanh xem thử, nàng còn chưa nghe ta nói đã lập tức chê.

“Túi thơm xấu quá, ta không lấy đâu.”

Ta lạnh lùng đáp: “Thứ nhất, không phải cho ngươi.”

“Thứ hai, chính tay ta thêu.”

A Thanh lập tức đổi giọng.

“Túi thơm này tuy giản dị nhưng tình nghĩa sâu nặng, vừa nhìn đã biết người thêu đặt rất nhiều tâm sức.”

Đêm cung yến Thất Tịch, trăng sáng như nước.

Các mỹ nhân ai nấy đều trang điểm lộng lẫy, nhưng dưới váy lại đồng loạt mang giày đế bằng để tiện hành động.

Ta biết tối nay sẽ có một trận ác chiến nên từ sớm đã vận động tay chân, chuẩn bị đầy đủ.

Hoàng đế vừa dẫn Đạm Yến bước vào, cả điện lập tức náo nhiệt.

Đạm Yến mặc huyền y thêu hoa văn đơn giản, khí chất cao quý lạnh lùng.

Đứng cạnh hắn, Hoàng đế trong bộ long bào đủ màu trông chẳng khác nào một chiếc bánh ú lớn được gói quá cầu kỳ.

Bánh ú lớn vẫn rất đắc ý.

“Các ái phi hôm nay nhiệt tình thật, mau ngồi cả đi.”

“Lăng Mỹ nhân, nàng cũng không cần hành đại lễ như vậy.”

Đạm Yến cố nhịn cười rồi đi về phía ta.

Lúc ấy ta mới nhìn thấy trên eo hắn đang đeo chiếc túi thơm do ta thêu.

Trời đất chứng giám, ta chỉ định tặng để bày tỏ lòng biết ơn, hoàn toàn không bảo hắn mang giữa chốn đông người.

Dung mạo đẹp như ngọc, y phục lại thanh quý, vậy mà bên hông treo một chiếc túi thơm xiêu xiêu vẹo vẹo, khiến hắn trở thành người ăn mặc có vấn đề thứ hai trong cung.

Người đứng đầu vẫn là Lý phi, giữa mùa nóng mà nàng còn khoác chiếc áo choàng xanh da trời.

Mỗi bàn chỉ có hai chỗ.

Đạm Yến ung dung ngồi xuống một ghế.

Ngay lập tức, tất cả ánh mắt của các mỹ nhân đều dán vào chỗ trống bên cạnh hắn.

Hoàng đế phất tay.

“Yến Vương chinh chiến vất vả, ban mỹ nhân ngồi cạnh rót rượu.”

Ngoài mặt chúng phi vẫn cố giữ dáng vẻ đoan trang, nhưng chân đã đồng loạt lao đi.

Ta bước một bước thật lớn, chắn thẳng trước chiếc ghế còn lại.

Hôm nay ai cũng đừng mong cướp vị trí này khỏi tay ta.

Trong nháy mắt, không biết bao nhiêu cánh tay cùng đưa ra muốn kéo ta đi.

Ta nín thở, gồng người đứng vững như bàn thạch.

Ngụy Mỹ nhân nóng ruột, còn định dùng chân kẹp lấy ta.

Ta cười lạnh.

Một tháng cưỡi ngựa của ta chẳng lẽ luyện vô ích sao?

Ta nhấc chân đá một cái, nàng lập tức ngã ngồi xuống đất.

Hoàng đế nhìn đến ngây người.

“Các nàng có thân thủ thế này, hay là theo Yến Vương ra biên cương đ.á.n.h giặc thử xem?”

Đám mỹ nhân nghe vậy mới bực bội thu tay.

Đạm Yến mỉm cười chắp tay với ta.

“Vậy làm phiền vị mỹ nhân này.”

Nhiệm vụ thành công, ta và hắn trao nhau một ánh mắt hiểu ý.

Ta vui vẻ ngồi xuống.

Hắn cũng rất vui vẻ nhích sang gần ta.

Ta thuận thế nhích lại.

Hắn gắp cho ta một miếng thịt.

Ta gắp cho hắn một miếng giò chiên giòn.

Hoàng đế nhìn hai chúng ta, cơm trong miệng bỗng như mất vị.

“Hai người cứ như thế nữa, Trẫm sẽ chen vào giữa ngồi đấy.”

Qua ba tuần rượu, hai tiểu thái giám cùng khiêng một chiếc rương lên.

Liên phi ngồi gần ta lập tức buông đũa.

“Xong rồi, ác mộng tới.”

Hoàng đế đã có men rượu, hưng phấn tuyên bố: “Phần quan trọng nhất của đêm nay chính thức bắt đầu.”

“Đấu giá vật phẩm riêng của Trẫm!”

Món đầu tiên hắn lấy ra là một bức thư pháp do chính tay mình viết.

Chữ chẳng đẹp hơn gương mặt bao nhiêu, bên trên còn đề một bài thơ vừa chua vừa nhạt.

Mọi người đồng loạt lộ vẻ chê bai.

Ta còn thầm nghĩ, thứ này mà cũng có người mua sao?

Sau đó ta lập tức biết mình sai.

Vừa bắt đầu ra giá, các phi tần đã tranh nhau đến đỏ mặt, chẳng mấy chốc đẩy giá lên một trăm lượng.

Ta kéo tay áo Lý phi đang hăng hái giơ bảng.

“Các ngươi liều mạng thế làm gì?”

Nàng đáp ngay: “Mau tranh đi, đồ phía sau còn đáng sợ hơn.”

6.

Cuối cùng bức chữ kia bị Lý phi mua với giá ba trăm lượng bạc.

Hoàng đế vui đến mặt mày hớn hở.

“Các ái phi ngày thường không giỏi bày tỏ, nhưng trong lòng quả nhiên vẫn yêu Trẫm.”

Nói xong, hắn lấy món thứ hai ra.

Một chiếc khăn tay đã dùng qua.

Trong điện đồng loạt vang lên tiếng hít khí lạnh.

Ta đã biết sẽ kỳ quái, nhưng không ngờ lại đến nhanh thế.

Ta nhỏ giọng hỏi Đạm Yến: “Không mua có được không?”

Hắn đáp: “Có lần Hi tần không mua thứ gì.”

“Sau đó Hoàng đế đến tẩm cung nàng ấy ngủ tròn một tháng.”

Ta lập tức dựng thẳng lưng, giơ bảng.

“Năm mươi lượng!”

Bây giờ còn có thể mua khăn, ai biết phía sau sẽ xuất hiện thứ gì.

Không ngờ Ngụy Mỹ nhân lại cố tình tranh với ta.

Ta ra năm mươi, nàng ra tám mươi.

Ta nâng lên tám mươi mốt, nàng lập tức gọi một trăm.

Nhìn dáng vẻ ấy, nàng nhất định không chịu nhường.

Ta đau lòng vô cùng.

Hai mỹ nhân tuổi xuân phơi phới lại vì một chiếc khăn tay đã dùng của một nam nhân chẳng đẹp đẽ gì mà tranh đến sống c.h.ế.t.

Úy quốc đúng là điên đến tận xương.

Đúng lúc ấy, Đạm Yến cầm lấy tấm bảng của ta.

“Một trăm lẻ một.”

Ngụy Mỹ nhân lập tức hạ xuống: “Tám mươi.”

Đạm Yến bình thản nói: “Năm mươi.”

Hoàng đế vội gõ b.úa.

“Thành giao, thành giao!”

“Ngươi còn trả xuống nữa là Trẫm phải bù tiền cho nàng mất.”

Một tiểu thái giám dùng khay gỗ mun bưng chiếc khăn tới, cất giọng rõ ràng.

“Chúc mừng Lăng Mỹ nhân, dùng năm mươi lượng bạc mua được khăn tay do chính bệ hạ sử dụng.”

Một tiểu thái giám khác còn rất tận tâm mở khăn ra trước mặt ta để trưng bày.

Ngay sau đó vang lên một tiếng động lớn.

Đạm Yến bên cạnh đổ gục xuống bàn, chén rượu trong tay nghiêng đổ hết.

Ta hoảng hốt kêu lên: “Bệ hạ, khăn tay của người làm Yến Vương ngất rồi!”

Xung quanh tiếp tục vang lên tiếng chén đĩa rơi loảng xoảng.

Từng mỹ nhân một lần lượt ngã xuống.

Ta sắp khóc.

“Bệ hạ, khăn tay của người làm tất cả mọi người ngất rồi!”

Hoàng đế tức đến muốn đập bàn.

“Nàng chịu khó dùng đầu óc một chút.”

“Bọn họ rõ ràng trúng độc, mau gọi người!”

Ta cũng muốn dùng đầu óc lắm.

Đáng tiếc ngay sau đó chính ta cũng ngất đi.

Khi tỉnh lại, ta phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường rộng.

Bên trong là Đạm Yến vẫn chưa tỉnh.

Còn A Thanh thì ngồi xổm dưới giường, đôi mắt sáng đến đáng sợ.

Ta tuyệt vọng nhìn nàng.

“A Thanh, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?”

Nàng xoa đầu ta như dỗ trẻ con.

“Đừng sợ.”

“Ta nói ngắn gọn thôi, mọi chuyện hiện giờ đã sẵn sàng, chỉ còn thiếu một bước nữa là thành công.”

Ta nghe chẳng hiểu gì.

“Thành công cái gì?”

“Ngươi còn nhớ trước khi vào cung, phụ thân ngươi từng mong ngươi làm gì không?”

Ta nghĩ một hồi.

“Khuấy đảo hậu cung, làm loạn triều đình?”

“Đúng.”

A Thanh gật đầu rất hài lòng.

“Ta vào cung vốn là để thay ngươi làm việc lớn này.”

Ta sợ đến nói năng lộn xộn.

“Ngươi là ai, phụ thân ta là ai, rốt cuộc các người là ai?”

A Thanh vẫn rất bình tĩnh.

“Yên tâm, chúng ta không muốn hại Úy quốc.”

“Chỉ là muốn đổi cho Úy quốc một Hoàng đế khác, tuấn mỹ hơn, đầu óc tốt hơn, võ công cũng cao hơn.”

Gợi ý rõ ràng đến mức gần như chỉ thẳng vào người đang nằm bên cạnh.

Ta nhìn Đạm Yến.

“Hắn đồng ý rồi sao?”

A Thanh lắc đầu.

“Không.”

“Vì hắn không chịu nên chúng ta mới phải ép.”

“Bây giờ ngươi cứ ngủ với hắn, ép hắn tạo phản đoạt ngôi.”

Ta thấy chuyện này cực kỳ vô lý.

“Vì sao lại là ta?”

“Sao ngươi không tự ngủ với hắn?”

“Hay để phụ thân ta đi cũng được.”

A Thanh chọc mạnh vào trán ta.

“Hắn không thích ta.”

“Nếu ta làm vậy, hắn g.i.ế.c ta là xong, cần gì phải tạo phản cho phiền?”

Ta vẫn cố giãy giụa.

“Nhưng hắn cũng đâu thích ta.”

A Thanh trừng mắt.

“Ai bảo hắn không thích?”

“Ngươi tưởng vì sao ngươi đột nhiên bị đưa vào cung?”

“Bởi trước đó Đạm Yến từng đến nhà ngươi cầu hôn.”

“Phụ thân ngươi nghe xong lập tức đưa ngươi vào cung ngay trong đêm, chính là muốn chia rẽ hai huynh đệ, ép Yến Vương nổi loạn.”

Ta vẫn không chịu tin.

“Không thể nào.”

“Biết đâu hắn đến cầu hôn phụ thân ta thì sao?”

“Hay ngươi bảo phụ thân ta thử trước, đừng nhận nhầm người.”

Mặt A Thanh lập tức xám xịt.

“Ta đúng là có bệnh mới đứng đây giảng đạo lý với ngươi.”

Nói xong nàng bóp cằm ta, thẳng tay rót xuống một bát t.h.u.ố.c.

“Đừng lo, chỉ là xuân d.ư.ợ.c.”

Rồi nàng quay người ra ngoài, đóng kín cửa.

Ta giận đến gào lên: “Ta liều mạng với đám người điên các ngươi!”

Nhưng chẳng bao lâu, tay chân đã dần mất sức, hơi thở cũng trở nên nóng và nặng.

Trong cơn mê man, ta vô thức kéo vạt áo Đạm Yến, rồi cúi xuống hôn hắn.

Ngay khi chuyện sắp đi xa hơn, người dưới thân chợt mở mắt.

Đôi mắt vốn lạnh lùng lúc ấy phủ một tầng hơi nước, yên lặng nhìn ta.

Ta đầu óc mơ hồ, vẫn cố tỏ ra hung dữ.

“Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy mỹ nữ làm càn bao giờ sao?”

Đạm Yến đỡ lấy eo ta, giọng nói dịu dàng đến mức đáng ghét.

“Chưa thấy ai làm càn mà vụng về thế này.”

Hắn xoay người đổi vị trí, buông màn giường xuống.

Trong lúc mơ màng, ta vẫn nhớ được chuyện quan trọng nhất.

“Không phải ngài bất lực sao?”

Đạm Yến bình thản đáp: “Chẳng phải nàng cũng lãnh cảm sao?”

Hắn lừa ta, ta cũng lừa hắn.

Xem ra hai chúng ta quả thực rất xứng đôi.

Theo tính toán của A Thanh, chuyện đã thành.

Nhưng tình hình bên ngoài lại rối hơn rất nhiều.

Trong hoàng cung từ lâu đã có gian tế Bắc quốc ẩn náu.

Đạm Yến vừa dẹp yên chiến sự Bắc Địa, đám gian tế còn sót lại trong cung lập tức trở thành diều đứt dây, về không được mà ở cũng chẳng xong.

Nhân lúc cung yến hỗn loạn, bọn chúng nổi dậy, bắt Hoàng đế làm con tin để cầu một đường sống.

Bên ngoài đại điện, hai bên giằng co thật lâu.

Quân trong cung không dám tùy tiện ra tay, mà đám gian tế cũng chẳng dám buông Hoàng đế.

Mọi chuyện cứ căng như dây đàn cho tới khi Đạm Yến xuất hiện.

Những người trong hậu cung, kể cả ta, trước đây chỉ nghe danh Chiến Thần Giáp Bạc chứ chưa từng thấy hắn đối địch trên chiến trường.

Hôm ấy, Đạm Yến chỉ mặc một thân huyền y, ngồi trên lưng ngựa, chẳng khoác giáp trụ, vẻ mặt còn có chút lười nhác.

Hắn nheo mắt nhìn đám gian tế rồi lớn tiếng nói.

“G.i.ế.c đi.”

“Mau g.i.ế.c hắn đi, hắn c.h.ế.t rồi ta mới tiện đăng cơ.”

7.

Mấy tên gian tế lập tức đổi sắc mặt.

Hoàng đế càng hoảng hơn.

“Đạm Yến, tên tiểu t.ử thối nhà ngươi!”

Đạm Yến chẳng thèm để ý, chỉ cười nhạt.

“Dù các ngươi g.i.ế.c hay không, hôm nay đều khó tránh một c.h.ế.t.”

“Khác biệt chỉ ở chỗ thả hắn ra, hắn vẫn là Hoàng đế, có lẽ sẽ nhớ chút ân tình mà để các ngươi toàn thây.”

“Còn nếu g.i.ế.c hắn, ta sẽ là Hoàng đế.”

“Các ngươi cũng biết ta không nhân từ như hoàng huynh.”

Một tên gian tế cười lạnh.

“Đã c.h.ế.t rồi, ai còn để ý có toàn thây hay không?”

Đạm Yến vẫn bình tĩnh như không.

“Thứ nhất, c.h.ế.t trong tay ta sẽ không dễ chịu như các ngươi tưởng.”

“Thứ hai, để tỏ rõ tình nghĩa huynh đệ và khiến ngôi vị của ta danh chính ngôn thuận, ta chắc chắn sẽ điều tra toàn bộ thân phận các ngươi.”

“Đến lúc ấy, mồ mả tổ tiên cũng sẽ bị đào lên, cửu tộc bị tru để báo thù cho hoàng huynh.”

“Phiền thì có phiền, nhưng màn kịch nên diễn cho thiên hạ xem vẫn phải diễn.”

Mặt mấy tên gian tế lúc đỏ, lúc trắng, cuối cùng tối sầm.

Bọn chúng nhìn Đạm Yến trên lưng ngựa, rồi nhìn Hoàng đế đang bị giữ dưới lưỡi đao.

Ai đáng sợ hơn, trong lòng chúng đều hiểu.

Sau một hồi xì xào, có kẻ khóc, có kẻ cười.

Cuối cùng chúng đồng loạt buông Hoàng đế, rồi tự vẫn ngay tại chỗ.

Các mỹ nhân đứng xa nhìn thấy cảnh m.á.u đổ lập tức hoảng hốt la lên.

Lý phi vùi mặt vào n.g.ự.c Liên phi, run như cầy sấy.

“Thì ra Vương gia đ.á.n.h trận là kiểu này.”

“Chẳng cần hao binh tổn tướng, chỉ cần mở miệng đã khiến người ta c.h.ế.t hết.”

Liên phi cũng còn tái mặt.

“Ngươi tưởng vì sao bệ hạ thích giao binh quyền cho Vương gia?”

“Không phải triều đình thiếu tướng giỏi, mà là dùng ngài ấy vừa nhanh vừa tiết kiệm.”

Đạm Yến xuống ngựa, túm Hoàng đế lên như nhổ một củ cải khỏi đất rồi nhét hắn trở lại long ỷ.

“Giặc ngoài loạn trong đều đã dẹp.”

“Binh quyền trả cho ngươi, còn ta lấy Lăng Nhan về.”

“Ngươi ngồi cho đàng hoàng trên ngôi Hoàng đế, đừng để ta phải dọn thêm đống hỗn loạn nào nữa.”

“Từ nay ta chỉ muốn làm một Vương gia nhàn tản.”

Hoàng đế vẫn chưa hoàn hồn.

“Thật ra chức Hoàng đế này, ta không làm cũng được.”

Đạm Yến đáp ngay: “Không được, ngươi phải làm.”

“Nhưng ngươi có năng lực hơn ta.”

“Ngươi ít đạo đức hơn ta.”

“Ngươi tuấn tú hơn ta.”

“Ngươi mặt dày hơn ta.”

Hoàng đế nghẹn lời.

“Ngươi…”

Đạm Yến dứt khoát chặn lại.

“Đừng nói nữa.”

“Ngươi hội tụ đầy đủ mọi phẩm chất cần có của một Hoàng đế.”

Hoàng đế méo mặt, trông yếu đuối đến đáng thương.

“Ngươi giống hệt Tiên hoàng, một chút khổ cũng không chịu ăn.”

Sau trận biến loạn ấy, Hoàng đế cuối cùng cũng đồng ý để Thôi Xán xử lý nốt ruồi giữa trán.

Hôm đó hai người đóng cửa trong phòng suốt hai canh giờ.

Khi bước ra, Thôi Xán vừa đi vừa khóc, hai mắt đỏ hoe.

Bên ngoài truyền rằng việc chữa trị rất thành công, Thôi Xán có công nên được thăng chức.

Ta lập tức đến chúc mừng.

Không ngờ hắn lại ngồi trước cửa, mặt mày ủ rũ như vừa mất hết gia sản.

Ta vỗ vai hắn, chân thành an ủi.

“Ta hiểu.”

“Học hành nghiên cứu suốt nhiều năm cuối cùng cũng có thành tựu, vui thì vui nhưng trong lòng chắc vẫn trống trải, đúng không?”

Thôi Xán khóc càng dữ hơn.

“Nàng chẳng hiểu gì cả.”

“Cái nốt ruồi đó là hắn dán lên.”

“Chỉ cần kéo một cái là rơi.”

“Mười năm nghiên cứu của ta coi như đổ sông đổ biển.”

Ta kinh ngạc đến đứng bật dậy.

“Sao có thể?”

“Thế hai người ở trong ấy suốt hai canh giờ làm gì?”

Thôi Xán nức nở.

“Một canh giờ ta khóc, một canh giờ hắn dỗ ta.”

Ta lại hỏi: “Vậy vì sao bệ hạ phải dán nốt ruồi lên mặt?”

Thôi Xán lau nước mắt rồi kể.

“Tiên hoàng chỉ biết vui chơi, chẳng lo chính sự.”

“Đến khi bệ hạ đăng cơ, triều đình đã rối tung, kẻ lười biếng, người gian trá, không ai muốn bỏ tiền cũng chẳng ai muốn góp sức.”

“Hắn nghĩ mãi mới ra một cách.”

“Thu nữ nhi của các nhà quyền quý vào cung nhưng không sủng ái, chỉ giữ họ ở đó gây chuyện đến náo loạn cả hậu cung.”

“Có người làm tin trong tay, hắn lại tỏ ra đáng thương, khi cần tiền cần binh mới dễ mở miệng với các đại thần.”

“Hắn còn sợ dung mạo thật quá ch.ói mắt, làm hỏng kế hoạch, nên dán nốt ruồi lên để che bớt nhan sắc.”

Ta nghe xong, không khỏi cảm thán.

“Năng lực có thể không xuất chúng, nhưng trong khả năng của mình hắn đúng là đã hy sinh hết sức.”

“Dung mạo thật của bệ hạ… đẹp đến mức đó sao?”

Thôi Xán im lặng rất lâu, cuối cùng vẫn không đáp.

Sau khi bỏ nốt ruồi, Hoàng đế lập tức triệu tập toàn bộ phi tần.

Hắn vung tay áo long bào, khí thế hừng hực.

“Dung nhan hiện giờ của Trẫm, đẹp không?”

Hoàng hậu nhìn kỹ rồi thành thật nói: “Quả thật dễ nhìn hơn trước.”

Hoàng đế lập tức tràn đầy tự tin.

“Tối nay Trẫm muốn thử cảm giác được các nàng tranh nhau hầu hạ.”

Cả điện im lặng.

Quý phi là người lên tiếng trước.

“Bệ hạ nghĩ nhiều rồi.”

Liên phi tiếp lời: “Dễ nhìn hơn không có nghĩa là đẹp đến mức phải tranh.”

Lý phi thẳng thắn nhất.

“Người chỉ bỏ nốt ruồi chứ có đổi mắt đâu.”

“Tự soi gương đi.”

Ngày ta và Đạm Yến thành thân, phủ Yến Vương đông nghịt người.

Các mỹ nhân trước kia bị giữ trong cung đều đã được thả ra, hôm ấy ai nấy mang lễ vật đến dự tiệc.

Vừa vào cửa đã có người lớn tiếng.

“Lăng Nhan đáng ghét kia từng kiếm của chúng ta bao nhiêu bạc, hôm nay nhất định phải ăn lại cho đủ.”

Ta đặc biệt xếp cho Ngụy Mỹ nhân một chỗ thượng tân rất đẹp.

Dù sao trong nửa năm làm ăn ở hậu cung, người bỏ nhiều bạc cho ta nhất chính là nàng.

Nàng hoàn toàn xứng đáng đứng đầu bảng khách quý.

Ngụy Mỹ nhân nghiến răng nhìn ta.

“Ta còn góp cho ngươi gấp đôi của hồi môn.”

“Tính như thế, ta cũng coi như đã gả cho Đạm Yến một phần rồi.”

Ngày A Thanh rời kinh, ta tự mình ra tiễn.

Đến lúc ấy ta mới chợt nhận ra một chuyện.

“A Thanh, ta quen ngươi lâu như vậy mà chưa từng hỏi, ngươi họ gì?”

Nàng cười nhạt.

“Ta họ Tô, tên Tô Thanh.”

“Tô phi đã mất trong cung là tỷ tỷ ta.”

Tô Thanh xuất thân từ một gia đình thanh nhã ở Giang Nam.

Tỷ tỷ nàng giỏi đàn, còn nàng có tài vẽ.

Tô gia vốn sống yên ổn, cho đến một ngày thánh chỉ ban xuống, ép nhà họ phải đưa một nữ nhi vào cung.

Tỷ tỷ thương em nên tự nguyện đi thay.

Nhưng sau khi nhập cung, nàng ấy ngày một buồn bã, chỉ sống thêm một năm rồi bệnh mất.

Hoàng đế ra lệnh hậu táng, còn truy phong Tô mỹ nhân thành Tô phi.

Nhưng danh vị và vinh quang có lớn đến đâu cũng không đổi lại được một mạng người.

Từ đó Tô Thanh hận Hoàng đế.

Nàng lên ngựa, trước khi rời đi còn quay đầu dặn ta.

“Nhắn với hắn, đã ngồi lên ngai vàng thì phải cẩn thận từng bước, làm cho tốt chức Hoàng đế ấy.”

“Hắn không truy cứu tội ta là chuyện của hắn.”

“Còn ta có ngày quay lại lấy mạng ch.ó của hắn hay không, chính ta cũng không dám đảm bảo.”

Nói xong, nàng thúc ngựa rời khỏi kinh thành.

Về sau, Hoàng đế lại một mình đến dưới bức tường ta từng thường xuyên trèo lên.

Tấm biển cũ đã bị người ta sửa chữ.

Trên đó viết: “Lăng Vương phi đang mệt lả trong động phòng.”

Hoàng đế ngẩng nhìn, sắc mặt u sầu thấy rõ.

Hoàng hậu đứng bên cạnh lại cảm khái.

“Năm xưa Vương phi thích ngồi trên đầu tường ngắm cảnh, Vương gia thì thường cưỡi ngựa nhìn nàng từ xa.”

“Một người trên tường, một người dưới ngựa, âm thầm tương tư, cuối cùng cũng thành một đôi.”

Hoàng đế nghe xong càng buồn hơn.

“Nàng nói câu nào cũng khiến Trẫm đau lòng.”

“Hay Trẫm phong nàng làm Phiền Phi đi.”

Hoàng hậu im lặng không đáp.

HẾT.

© Vườn Truyện. Một sản phẩm của Oriole