Thông tin truyện

Trước Ngày Cưới, Tôi Đổi Chú Rể

Đánh giá
  • Lượt xem:
  • 0
  • Số chương:
  • 0

Tôi tìm một nữ huấn luyện viên thể hình riêng, chỉ vì muốn xuất hiện với trạng thái hoàn hảo nhất trong đám cưới cuối năm.

Hôm sinh nhật huấn luyện viên, sau khi tập xong, tôi cố ý quay lại phòng nghỉ, định tặng cô ta chiếc bánh sinh nhật bất ngờ đã chuẩn bị từ trước.

Nhưng vừa đến gần phòng nghỉ, tôi đã nghe thấy tiếng thở dốc dồn dập vọng ra từ cánh cửa khép hờ.

“Kiều Kiều, ngày nào vị hôn thê của anh cũng phải chịu mấy bài tập địa ngục của em, còn anh thì ngày nào cũng phải nhìn cái gương mặt ma quỷ này của em.”

“Chỉ Dao mỗi lần về nhà đều mệt đến mức nằm xuống là ngủ, chẳng còn sức đâu mà hỏi anh đi đâu làm gì.”

Giọng người đàn ông giống hệt vị hôn phu của tôi.

Nhưng giọng điệu dịu dàng ấy lại khiến tôi cảm thấy vô cùng xa lạ.

Tay run lên, tôi gọi cho Lục Hạo.

Ngay sau đó, tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên bên trong phòng nghỉ, nhưng tiếng thở dốc vẫn không hề dừng lại.

Một phút sau, điện thoại báo máy bận.

Lục Hạo đang “bận”.

Tôi quay người, gọi cho người bạn thanh mai trúc mã.

“Tần Phong, bạn gái anh ngủ với chồng tôi rồi. Chúng ta gặp nhau đi!”

Sáng hôm sau, khi tôi đến quán cà phê, Tần Phong vẫn thản nhiên ngồi đọc sách như thể chẳng có chuyện gì.

Mãi đến khi ánh mắt hai người chạm nhau, khóe mắt anh mới lộ ra chút giễu cợt.

“Chỉ Dao, có phải cậu bị hội chứng sợ hôn nhân trước ngày cưới không? Đừng nghĩ linh tinh. Kiều Kiều không thể làm chuyện như vậy.”

“Đều là bạn bè cả, trò đùa này hơi quá rồi đấy. Tôi vừa xuống máy bay, còn chưa kịp về nhà nghỉ đã vội chạy tới đây.”

“Hồi trước chúng ta yêu nhau, sao tôi không phát hiện trí tưởng tượng của cậu phong phú thế nhỉ…”

Không chờ Tần Phong nói hết, tôi đặt điện thoại lên bàn.

“Anh tự xem đi.”

Trên màn hình là cảnh Lục Hạo và Trần Kiều quần áo xộc xệch bước ra khỏi phòng nghỉ của phòng gym.

Giọng Lục Hạo vẫn còn hơi thở dốc.

“Tô Chỉ Dao bây giờ đúng kiểu bà nội trợ chính hiệu rồi. Vẫn phải nhờ em huấn luyện cô ấy cho tử tế.”

“Kiều Kiều, dáng em đẹp thế này, có phải vẫn giấu vài bí quyết chưa chịu dạy Chỉ Dao không? Sợ anh được hưởng lợi à?”

Trần Kiều nép vào lòng Lục Hạo, hai người vừa đi vừa cười nói.

Đến chỗ rẽ, Lục Hạo còn cợt nhả vỗ mông Trần Kiều một cái.

Mức độ thân mật giữa họ chẳng khác gì một đôi vợ chồng đã cưới lâu năm.

Nụ cười trên môi Tần Phong lập tức biến mất.

“Nếu không phải tôi nhắn cho Trần Kiều nói sẽ quay lại chúc mừng sinh nhật cô ta, không biết hai người họ còn quấn lấy nhau trong phòng nghỉ bao lâu nữa.”

Tôi cố nén cơn giận, tắt video.

Tần Phong khẽ thở dài, chỉnh gọng kính viền vàng rồi chậm rãi khuấy cà phê.

“Cậu muốn làm thế nào, tôi đều phối hợp.”

“Trần Kiều có thể leo lên vị trí huấn luyện viên vàng như hôm nay, quan hệ và tài nguyên đều do tôi cho cô ta. Là tôi nhìn nhầm người, mới khiến cậu bị liên lụy.”

Người nhìn nhầm đâu chỉ có Tần Phong.

Tấm ảnh thân mật của tôi và Lục Hạo trên màn hình điện thoại lúc này trông càng mỉa mai.

Đó là bức ảnh chúng tôi chụp một năm trước, khi anh ta cầu hôn tôi.

Tôi và Lục Hạo quen nhau từ đại học, sau khi tốt nghiệp mới bắt đầu yêu nhau.

Sau đó, chúng tôi còn vào làm chung một công ty, cùng nhau phấn đấu đến cấp quản lý cao.

Quy định của ban điều hành công ty không cho phép người thân cùng giữ các vị trí quản lý có liên quan.

Vì vậy, từ lúc đeo nhẫn cầu hôn, tôi đã rút khỏi cuộc cạnh tranh cho chức phó tổng giám đốc, nhường vị trí đó cho Lục Hạo.

Suốt một năm qua, tôi chỉ chuyên tâm chuẩn bị cho đám cưới cuối năm.

Để mặc váy cưới với hình ảnh đẹp nhất, tôi thậm chí còn thuê huấn luyện viên thể hình một kèm một.

Không ngờ trong mắt Lục Hạo, dù tôi có cố gắng thế nào thì cũng chỉ là một bà nội trợ.

“Liệu trong chuyện này có hiểu lầm gì không?”

Giọng Tần Phong hơi do dự.

Không biết anh đang muốn an ủi tôi hay tự an ủi chính mình.

Ngay trước mặt tôi, Tần Phong gọi cho Trần Kiều.

“Kiều Kiều, lịch công tác bên anh bị chậm một chút. Ngày mai anh mới về bù sinh nhật cho em được, đừng giận nhé.”

Đầu dây bên kia vang lên giọng Trần Kiều buồn bã, quyến luyến, nũng nịu bắt Tần Phong phải dỗ dành vài câu.

Nhưng mới cúp máy chưa đầy hai phút, Lục Hạo đã nhắn tin cho tôi.

“Chỉ Dao, công ty nhiều việc quá. Tối nay anh phải thức trắng làm việc, không về đâu.”

Lịch trình trùng khớp đến kỳ lạ của hai người khiến tôi và Tần Phong không thể tiếp tục tự lừa mình nữa.

Tần Phong nhìn tôi với vẻ áy náy.

“Là tôi giới thiệu nhầm người cho cậu, làm ảnh hưởng đến đám cưới của cậu.”

Tôi nhìn tin nhắn của Lục Hạo rồi mỉm cười.

“Không, tôi còn phải cảm ơn anh.”

“Chú rể đã không rảnh, vậy thì đổi người thôi.”

Tần Phong còn chưa kịp phản ứng, tôi đã đẩy thiệp cưới về phía anh.

“Nếu anh rảnh thì cưới với tôi nhé.”

Hai ngày sau, khi tôi gặp lại Trần Kiều ở phòng gym, cô ta đang khoe với đồng nghiệp chiếc vòng cổ mới trên cổ.

“Tập thể dục lúc nào chẳng đổ mồ hôi, đeo thứ này làm gì cho vướng. Nhưng người nhà tôi đi công tác nhìn thấy, nhất quyết đòi mua.”

“Đi công tác về mới được một ngày mà ở nhà đã hành tôi mệt muốn chết.”

“Cứ nhất quyết nói phải mua vòng cổ bù cho tôi. Đúng là bám người.”

Theo bản năng, tôi liếc nhìn chiếc vòng trên cổ cô ta.

Ánh mắt Trần Kiều hơi né tránh.

Tôi nhận ra ngay đó là chiếc vòng cùng bộ với món quà sinh nhật mà tôi từng xem vào tháng trước.

Lúc đó tôi thấy quá đắt nên không cho Lục Hạo mua.

Nhưng sự thật chứng minh, tôi càng tiết kiệm tiền cho Lục Hạo, trong mắt anh ta tôi lại càng không đáng giá.

Tôi tiến lên, giả vờ khen ngợi.

“Tần Phong mua à? Không ngờ bạn trai cô chịu chi thật. Nhưng sao tôi nghe nói hôm nay anh ấy mới đi công tác về?”

Sắc mặt Trần Kiều thoáng hoảng hốt, vội vàng ngắt lời tôi.

“Anh ấy chỉ không muốn bị mấy người bạn cũ như các cô làm phiền thôi. Xa nhau lâu ngày gặp lại còn hơn tân hôn, cô đâu hiểu tình thú giữa chúng tôi.”

Khi nói đến hai chữ “chúng tôi”, Trần Kiều còn cố tình nhấn mạnh, như đang khoe khoang điều gì đó.

Chờ mọi người giải tán, tôi kéo cô ta sang một bên.

“Tôi thật sự ngưỡng mộ hai người. Tôi cảm thấy quan hệ giữa tôi và Lục Hạo càng ngày càng xa cách. Không biết có phải bên ngoài anh ấy có người khác rồi không.”

Trần Kiều cảnh giác nhìn tôi, đang định kiếm cớ rời đi thì tôi cố ý làm bộ hoảng hốt, lấy từ túi ra một tờ vé số.

Không cho cô ta kịp nhìn kỹ, tôi lập tức nhặt nó lên rồi nhét lại vào túi.

“Suýt nữa làm mất tám mươi triệu.”

Trần Kiều sững người, sau đó tự cho là thông minh mà dò hỏi:

“Cô trúng số à?”

Tôi cố nhịn cười, đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng.

“Đừng có lớn tiếng. Tôi đang đau đầu không biết xử lý thế nào đây. Nghe nói tiền trúng số này còn được tính là tài sản trước hôn nhân.”

“Tôi không muốn Lục Hạo biết chuyện này. Tôi cảm thấy anh ấy còn chẳng quan tâm tôi bằng mấy anh bạn trên mạng mới quen.”

“Tôi đang nghĩ hay là tìm lý do chia tay anh ấy trước rồi mới đi nhận thưởng.”

Đôi mày đang nhíu chặt của Trần Kiều dần giãn ra. Cô ta lập tức kéo tay tôi, đòi xem ảnh mấy anh chàng trên mạng.

Ngay trước mặt cô ta, tôi cố ý mở những tấm ảnh ghép giả đã chuẩn bị từ trước.

Nhìn tôi trong ảnh thân mật với hết chàng trai này đến chàng trai khác, Trần Kiều như vừa nắm được một nhược điểm khổng lồ.

“Vị hôn phu của cô ấy à, tôi nhìn cũng chẳng thấy thích lắm.”

“Ngoại hình còn không bằng mấy cậu trai trẻ này. Hôn nhân là chuyện lớn đối với phụ nữ chúng ta, đúng là nên suy nghĩ thật kỹ.”

Để có được bằng chứng tôi ngoại tình, Trần Kiều còn chủ động rủ tôi đến quán bar xem trai đẹp để thư giãn.

Rõ ràng cô ta cũng đang thăm dò tôi.

Quả nhiên, nửa tiếng sau Lục Hạo gọi tới hỏi lịch trình buổi tối của tôi.

Thấy tôi cố ý giấu chuyện đi bar, Trần Kiều càng tin những lời tôi vừa nói.

Ở quán bar, mấy chàng trai trẻ da trắng trẻo đi ngang đều chủ động chào Trần Kiều.

Rõ ràng cô ta là khách quen ở đây.

Nghĩ đến việc Tần Phong bị lừa lâu như vậy, tôi thậm chí còn thấy anh hơi đáng thương.

Vừa ngồi xuống, Trần Kiều đã gọi mấy nam người mẫu đến vây quanh tôi, định chụp ảnh tôi ra ngoài lăng nhăng.

Nhưng cô ta còn chưa kịp lấy điện thoại ra, giọng Tần Phong đã vang lên phía sau.

“Kiều Kiều, sao em lại ở chỗ này?”

Mặt Trần Kiều lập tức trắng bệch.

Theo phản xạ cô ta định giải thích, nhưng Tần Phong đã đi thẳng tới trước mặt tôi.

“Tô Chỉ Dao, Kiều Kiều đơn thuần như vậy, có phải cô đưa cô ấy tới đây không?”

Tôi giả vờ hoảng hốt nhìn Trần Kiều.

Trước khi chia được tài sản của tôi, cô ta vẫn phải đóng tròn vai cô bạn thân tri kỷ.

Do dự vài giây, Trần Kiều dường như đã đưa ra quyết định.

“Không phải, là tôi đưa Chỉ Dao đến đây.”

Trần Kiều cắn môi, giọng lập tức dịu xuống.

“Gần đây Chỉ Dao áp lực quá, em chỉ đưa cô ấy tới thư giãn một chút thôi.”

“Bình thường em cũng rất ít khi tới đây. Anh đừng ghen lung tung.”

Giọng Trần Kiều càng lúc càng nũng nịu, khiến tôi đứng cạnh cũng phải rùng mình.

Nhưng cô ta không biết lần này làm nũng cũng vô dụng.

Ánh mắt Tần Phong vẫn kiên định. Anh chỉ vào mấy nam người mẫu đang đứng ở cửa chào chúng tôi.

“Vừa rồi anh đều thấy hết. Ai cũng gọi em là chị Kiều. Em bảo đây là lần đầu tới à?”

Có vẻ Trần Kiều không ngờ lần này Tần Phong lại nghiêm túc đến vậy, sắc mặt càng lúc càng hoảng loạn.

Lục Hạo vốn định chạy đến bắt quả tang tôi cũng vừa hay xuất hiện, nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mặt mà sững người.

“Chỉ Dao, sao em lại ở đây?”

Tần Phong cố ý hắng giọng, tức giận quát tôi:

“Cô cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì. Chuyện này tôi nhất định phải nói với vị hôn phu của cô, bảo anh ta sớm chia tay một người như cô!”

Nhưng Trần Kiều hiện vẫn chưa có bằng chứng.

Nếu chia tay ngay bây giờ, cô ta và Lục Hạo sẽ chẳng moi được gì.

“Không được!”

Trần Kiều và Lục Hạo đồng thanh ngăn Tần Phong.

Ngay cả Tần Phong cũng khựng lại.

Thấy quan hệ với “cây ATM” Tần Phong đã hoàn toàn đổ vỡ, Trần Kiều dứt khoát nhận hết mọi chuyện.

“Không liên quan đến Chỉ Dao. Là tôi nhất quyết kéo cô ấy đến đây thư giãn.”

“Anh suốt ngày đi công tác, chẳng lẽ còn không cho phép tôi ra ngoài giải trí một chút sao?”

Hiểu được ý đồ của Trần Kiều, Lục Hạo cũng lập tức đóng vai người đàn ông tốt, giả vờ bảo vệ tôi.

“Tôi sẽ không vì mấy lời châm ngòi của anh mà hiểu lầm Chỉ Dao. Đương nhiên tôi tin cô ấy.”

Để Tần Phong không tiếp tục dây dưa, Trần Kiều cắn răng giao trả chìa khóa nhà anh.

“Đã nói tới mức này rồi, anh cũng đừng dây dưa với tôi nữa.”

“Chỉ Dao sắp cưới rồi, anh đừng vu oan cho cô ấy. Cô ấy là một cô gái trong sạch.”

Nghe Trần Kiều nói vậy, tôi và Tần Phong suýt không nhịn được cười.

Tần Phong đành giả vờ giận dữ, cầm chìa khóa quay người bỏ đi.

Thấy Lục Hạo nhìn Trần Kiều với vẻ tiếc nuối, tôi kín đáo mỉm cười.

“Kiều Kiều, không ngờ vì chuyện của tôi mà cô lại cãi nhau với bạn trai.”

“Bây giờ muốn tìm nhà ngay cũng khó. Hay là cô tạm thời đến nhà tôi ở đi.”

Tôi vừa nói xong, mắt Lục Hạo và Trần Kiều lập tức sáng lên.

Lục Hạo vốn định hỏi thêm, nhưng Trần Kiều nhanh chóng ngắt lời, kéo tôi sang một bên.

“Đúng là bạn thân của tôi. Cô quan tâm tôi như vậy, cũng không uổng công tôi vì giữ bí mật cho cô mà trở mặt với Tần Phong.”

“Vì cô, tất cả đều đáng giá.”

Tôi cố nén cảm giác buồn nôn, gật đầu.

Ngày hôm sau, tôi và Tần Phong gặp nhau ở quán cà phê.

Nhưng lần này, chúng tôi không còn chỉ là hai người bạn ngồi than thở về chuyện bị phản bội nữa.

Tần Phong chỉ vào năm hộp trang sức trên bàn.

“Để tôi không tiếp tục phá kế hoạch của cô ta và Lục Hạo, Trần Kiều trả lại đống quà tôi tặng mấy năm nay nhanh thật.”

Tôi bật cười.

“Xem ra trong mắt cô ta, anh còn không hấp dẫn bằng tờ séc tám mươi triệu.”

Tần Phong tức đến đỏ mặt, nhưng sau đó lại tự giễu.

“Chuyện bên tôi xử lý xong rồi. Giờ đến lượt tôi giúp cậu.”

“Tài liệu của cậu thu thập đủ chưa?”

Tôi mỉm cười, mở ứng dụng camera giám sát vừa được lắp ở nhà.

“Lục Hạo đâu biết trong lúc anh ta nói phải thức trắng làm việc, tôi đã thuê người tới lắp camera trong nhà.”

Trên màn hình, hai người đang âu yếm nhau trên ghế sofa phòng khách.

Người không biết nhìn vào còn tưởng đó là nhà của họ.

Tôi lạnh lùng cười.

“Trước đám cưới phải tặng họ một món quà bất ngờ.”

“Coi như bù lại quà sinh nhật cho Trần Kiều.”

Khi tôi về nhà, Lục Hạo đang giả vờ làm người đàn ông chu đáo, bước lên đón tôi.

Gối tựa trong phòng khách nằm ngổn ngang dưới sàn, trong phòng tắm còn vang lên tiếng nước cùng tiếng Trần Kiều đang tắm.

Ánh mắt Lục Hạo có chút chột dạ.

Tôi chẳng để ý, chỉ nhún vai.

“Lục Hạo, bố mẹ nói chuyện cưới xin của chúng ta kéo dài một năm là quá lâu. Phong tục quê nhà cho rằng như vậy không may, nên bảo chúng ta tổ chức lễ đính hôn trước.”

Sắc mặt Lục Hạo lập tức thay đổi.

Bởi kế hoạch của anh ta là ép tôi chia tay và chia tài sản trước đám cưới.

“Bây giờ cách cuối năm cũng chỉ còn vài tháng…”

Anh ta còn chưa nói hết, giọng Trần Kiều đã cắt ngang.

“Phụ nữ chúng tôi cần chẳng qua chỉ là cảm giác an toàn, vậy mà đàn ông các anh cứ thích kéo dài.”

Tôi liếc nhìn mái tóc Trần Kiều vẫn còn ướt sũng, nước nhỏ tong tong.

Nhận ra mình hơi quá lời, cô ta vội chữa cháy.

“Chỉ Dao, tôi chỉ nghĩ cho cô thôi. Tôi sợ cô gặp phải kiểu đàn ông tính toán chi li như Tần Phong, tùy tiện kiếm lý do rồi không chịu kết hôn nữa.”

Tôi giả vờ thản nhiên đi về phòng.

“Tôi vừa mua một chiếc mũ sấy tóc mới, để tôi tìm cho cô.”

Thấy tôi không nghi ngờ gì, cả hai cuối cùng cũng thở phào.

Về phòng mở camera lên, tôi vừa hay nhìn thấy Trần Kiều đang dạy dỗ Lục Hạo.

“Tôi đã lén lưu ảnh cô ta với mấy tên bạn trai trên mạng, còn ghi âm được lời cô ta thừa nhận muốn ngoại tình. Nhân dịp tiệc đính hôn này làm lớn chuyện luôn là vừa.”

“Anh còn định chờ đến đám cưới cuối năm à? Lúc đó thì muộn rồi.”

Lục Hạo như bừng tỉnh, liên tục khen Trần Kiều thông minh.

Trong một tháng tiếp theo, Lục Hạo và Trần Kiều tự tay lo liệu mọi chuyện.

Để giành thêm sự đồng cảm, Lục Hạo thậm chí còn đặt khách sạn năm sao, ra vẻ vô cùng tôn trọng tôi.

Theo tôi biết, Lục Hạo còn gọi gần như tất cả những người họ hàng ở quê vốn chẳng mấy thân thiết, chỉ sợ không đủ người biết “chuyện xấu” của tôi.

Cuối cùng cũng đến ngày tổ chức tiệc đính hôn.

Khi bố mẹ tôi đến nơi, hai người đều kinh ngạc.

“Con gái, khách sạn này chắc tốn nhiều tiền lắm. Lục Hạo đối xử với con tốt thật đấy.”

“Bố mẹ, đây đều là việc con nên làm.”

Lục Hạo đứng bên cạnh, nửa cười nửa không ôm lấy vai tôi, khiến tôi lạnh cả sống lưng.

Chỉ mình tôi biết tất cả những thứ này đều là diễn cho người ngoài xem.

Trần Kiều thì cố ý mặc một chiếc váy dài thướt tha, trang điểm tinh xảo đứng ngay cửa đón khách.

Mấy người họ hàng không quen thậm chí còn tưởng cô ta mới là cô dâu.

Mỗi lần như vậy, Trần Kiều đều giả vờ ngượng ngùng xua tay.

“Tôi làm gì được yêu thích như Chỉ Dao. Ở phòng gym, ngày nào cô ấy cũng bị mấy học viên nam huýt sáo trêu chọc. Tôi nghe nói họ còn thường xuyên đi tụ tập với nhau nữa. Tôi đâu được hoan nghênh như cô ấy.”

“Cô ấy lại khéo ăn nói, thường xuyên cười đùa với mấy huấn luyện viên nam. Tôi còn sợ họ cướp Chỉ Dao đi mất.”

“Nếu tôi có tài ăn nói như cô ấy thì bây giờ cũng không đến mức vẫn độc thân.”

Từ đầu đến cuối, Lục Hạo không hề phản bác lấy một câu, như thể ngầm xác nhận những lời Trần Kiều nói về tôi.

Tôi mặc kệ những ánh mắt săm soi, chỉ bình tĩnh ngồi tại bàn uống trà.

Sau khi mọi người đã vào chỗ, tôi chậm rãi bước lên sân khấu, hắng giọng.

“Thưa các vị khách quý, xin giới thiệu với mọi người nhân vật nam chính của tối nay.”

Nghe vậy, Lục Hạo từ khu vực đón khách đi tới với vẻ mặt đầy kiêu ngạo.

“Chỉ Dao, sao em không chờ anh?”

“Anh còn chưa chuẩn bị xong mà.”

Thứ anh ta gọi là “chuẩn bị” chính là kế hoạch đẩy tôi xuống vực.

Vừa đi, Lục Hạo vừa nháy mắt với Trần Kiều, ra hiệu cô ta đến bàn điều khiển màn hình.

Trần Kiều cầm một chiếc micro, đang định nói gì đó.

Nhưng ngay giây tiếp theo, ánh đèn sân khấu lại chiếu xuống Tần Phong, người đã ngồi chờ dưới khán đài từ lâu.

Tôi mỉm cười.

“Xin giới thiệu, đây mới là nhân vật nam chính hôm nay của tôi, anh Tần Phong.”

Như không nghe thấy lời tôi, Lục Hạo đi thẳng đến chỗ nhân viên phụ trách ánh sáng.

“Các người làm việc kiểu gì vậy? Hôm nay ai mới là chú rể mà cũng không biết sao?”

“Không tổng duyệt trước thì thôi, đến cả quy trình cũng làm sai, còn gây ra trò cười lớn như vậy…”

“Tôi bỏ tiền thuê các người giá cao mà các người làm thế này à? Bảo người phụ trách hoàn tiền cho tôi!”

Không ngờ đến lúc này Lục Hạo vẫn còn định nhân cơ hội kiếm thêm một khoản.

Tôi cố ý nâng cao giọng, nhắc lại lần nữa.

“Anh Tần Phong, mời anh lên sân khấu.”

“Tần Phong?”

Cuối cùng Lục Hạo cũng phản ứng.

“Chỉ Dao, em phát điên gì vậy?”

“Khoan đã, sao cái tên này nghe quen thế?”

Liếc thấy Trần Kiều dưới sân khấu đang đầy vẻ kinh hoàng, giọng Lục Hạo bắt đầu run.

“Bạn trai của cô ấy?”

Tần Phong bước lên, lạnh lùng cười.

“Là bạn trai cũ.”

Không để ý đến sự chế giễu của Tần Phong, Lục Hạo vẫn ra hiệu cho Trần Kiều tiếp tục kế hoạch ban đầu.

Trần Kiều hoàn hồn, lập tức tăng tốc đi về phía sân khấu.

Sau vài cú nhấp chuột của cô ta, màn hình lớn trên sân khấu hiện lên mấy bức ảnh.

Không ngoài dự đoán.

Đó chính là những bức ảnh chụp cùng “bạn trai trên mạng” mà trước đó tôi cố tình cho Trần Kiều xem.

Trong ảnh, tôi thân mật dựa vào những người đàn ông khác nhau.

Có vài bức tôi thậm chí còn chủ động hôn lên má họ.

Khán phòng lập tức náo động.

Chẳng còn ai nhớ nam chính của bữa tiệc này là ai.

Tất cả chỉ biết người đang mất mặt là tôi.

“Không ngờ con gái nhà họ Tô nhìn hiền lành thế mà sau lưng lại buông thả như vậy.”

“Tôi vừa đếm, phải năm sáu người đàn ông khác nhau đấy!”

“Tội nghiệp Lục Hạo còn chuẩn bị cho cô ta một bữa tiệc đính hôn sang trọng thế này.”

Họ hàng nhà họ Lục càng tụ tập quanh bàn bố mẹ tôi, chỉ trỏ bàn tán, thậm chí còn đòi nhà tôi bồi thường tiền cho Lục Hạo.

Tiếng bàn tán càng lúc càng lớn.

Trần Kiều lập tức nắm lấy cơ hội bước lên sân khấu đổ thêm dầu vào lửa.

“Chỉ Dao, không phải tôi không muốn giúp cô, nhưng lần này chính tôi cũng cảm thấy cô quá đáng.”

“Bình thường cô ăn mặc điệu đà ở phòng gym, tôi cứ nghĩ cô chỉ thích thể hiện. Nhưng vừa rồi tôi phát hiện những bức ảnh này trong điện thoại cô, tôi thật sự hoảng sợ. Tôi không biết cô lại là người vô liêm sỉ đến thế.”

“Tiêu chuẩn đạo đức của tôi không cho phép tôi trở thành đồng phạm giúp cô lừa dối Lục Hạo.”

Tần Phong bên cạnh bỗng vỗ tay, ánh mắt đầy hứng thú nhìn Trần Kiều.

“Tiêu chuẩn đạo đức của cô là trở thành khách VIP ở hộp đêm à?”

“Nói đến chuyện lả lơi thì Chỉ Dao còn chẳng bằng một phần trăm cô.”

Lục Hạo và Trần Kiều không biết chuyện trước kia giữa tôi và Tần Phong.

Họ cứ nghĩ chúng tôi chỉ là bạn học cũ lâu ngày không gặp nên nhất thời chưa phản ứng.

Nhưng dưới khán đài đã bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều tiếng nghi ngờ.

Trần Kiều nhìn Lục Hạo.

Hai người quyết định làm tới cùng, dứt khoát kéo cả Tần Phong xuống nước.

“Tần Phong, bảo sao tự nhiên anh đòi chia tay tôi. Chẳng lẽ Chỉ Dao cũng quyến rũ anh rồi?”

“Sau lưng mọi người, hai người còn có quan hệ gì không thể nói ra nữa phải không?”

Lục Hạo lập tức hùa theo.

“Tô Chỉ Dao, uổng công em ngày nào cũng nói huấn luyện viên Trần giúp đỡ em rất nhiều. Sau lưng lại đi cướp bạn trai của người khác. Anh thật sự nhìn nhầm em rồi.”

Tôi giơ tay ngắt lời.

“Đúng vậy. Người nhìn nhầm đâu chỉ có anh.”

Tôi nhìn thẳng Trần Kiều.

“Huấn luyện viên Trần à? Lục Hạo, sao anh gọi xa lạ thế?”

“Còn chuyện tôi với Tần Phong thì đúng là quen nhau từ rất lâu rồi.”

Khóe môi Trần Kiều hơi cong lên, dường như lại tưởng mình vừa tóm được nhược điểm mới.

Nhưng tôi không cho cô ta cơ hội chế giễu, chỉ tay về một bàn khách phía dưới.

“Không tin thì hỏi họ đi.”

Theo hướng tay tôi là nhóm bạn thân thời cấp ba của tôi và Tần Phong.

Họ đều tận mắt chứng kiến chúng tôi từ lúc yêu nhau đến khi chia tay.

Ai cũng hiểu rõ mọi chuyện.

Nghe nói tôi “quyến rũ” Tần Phong, mấy người bạn cũ cười đến đau cả bụng.

“Lão Tần, tôi đã bảo rồi, cô bạn gái mới này của cậu đúng là nhỏ nhen.”

“Nếu mấy năm nay chúng tôi không đều tham gia họp lớp, chắc suýt nữa cũng tin lời cô ta.”

“Từ khi Chỉ Dao và Tần Phong chia tay, cô ấy vẫn luôn giữ khoảng cách rõ ràng. Chúng tôi chẳng lẽ không biết?”

Đồng tử Lục Hạo lập tức co lại.

“Chia tay?”

“Em từng yêu bạn trai của Trần Kiều?”

Có lẽ nhớ lại những chuyện xảy ra thời gian gần đây, Trần Kiều cuối cùng cũng nhận ra.

“Hai người quen nhau từ trước, vậy hôm ở quán bar còn giả vờ không quen?”

“Hai người cố tình giăng bẫy? Chuyện tôi với Tần Phong chia tay không phải ngẫu nhiên?”

Tần Phong cúi đầu cười nhạt.

“Từ sau khi giới thiệu cô cho Chỉ Dao, thời gian qua tôi gần như không liên lạc với cô ấy, chỉ sợ cô suy nghĩ lung tung.”

“Thế mà cô lại đi phá hoại gia đình người khác.”

Thấy chân tướng ngày càng rõ ràng, đám người nhà họ Lục vừa nãy còn hùa theo lập tức yếu thế.

“Không phải Lục Hạo nhà mình chủ động qua lại với cô huấn luyện viên kia trước đấy chứ?”

“Vừa rồi chúng ta làm ầm lên như vậy, liệu nhà họ Tô có tính sổ không?”

Thấy tình hình bất lợi, Trần Kiều kéo Lục Hạo sang một bên nói nhỏ vài câu rồi vội lấy điện thoại ra.

“Mọi người, tôi và Lục Hạo đều là người thật thà, nói không lại mấy kẻ gian xảo đã thông đồng từ trước.”

“Nhưng trong điện thoại tôi có ghi âm chính miệng Tô Chỉ Dao thừa nhận ngoại tình với đàn ông trên mạng.”

Ngay trước mặt mọi người, Trần Kiều đầy tự tin bật đoạn ghi âm.

“Thật ra tôi đã quen mấy người bạn trai trên mạng trẻ hơn. Tôi cảm thấy họ còn tốt hơn Lục Hạo. Bây giờ tôi chỉ muốn tìm cơ hội chia tay anh ấy.”

Mấy nam huấn luyện viên khá thân với Trần Kiều cũng vội vàng phụ họa.

“Bảo sao lần trước cô ta còn liếc mắt đưa tình với tôi ở phòng gym. Tôi cứ tưởng mình nghĩ nhiều, hóa ra sau lưng cô ta thật sự là loại người đó.”

“Xem ra cô ta đã nhắm đến mấy anh em chúng tôi từ lâu. May mà chúng tôi biết giữ mình.”

“Người phụ nữ này bẩn thật.”

Mấy người họ hàng nhà Lục vừa nãy còn sợ bị tôi truy cứu lại lập tức đổi phe.

“Tôi suýt bị con hồ ly này lừa rồi.”

“Nhìn Lục Hạo cũng đâu giống người sẽ ngoại tình. Nếu không thì sao cậu ấy lại chuẩn bị khách sạn sang trọng như vậy cho lễ đính hôn?”

Nghe những kẻ gió chiều nào theo chiều ấy nói chuyện, tôi vừa định bước lên phản bác thì bố bỗng ôm ngực ngã xuống.

Tần Phong lập tức đỡ bố vào phòng nghỉ.

“Chú Tô bị tăng huyết áp rồi. Mau bảo trợ lý Trương chuẩn bị xe, đưa chú ấy đến bệnh viện kiểm tra.”

Nhưng chúng tôi vừa bước vào phòng nghỉ, Lục Hạo đã lạnh lùng cười.

“Tô Chỉ Dao, bảo bố em đừng diễn nữa.”

“Nhà họ Tô chỉ sợ mất mặt nên mới kiếm cớ bỏ đi thôi.”

“Chú Tô, chú không cần lo. Chỉ cần con gái chú chịu hợp tác, ký thỏa thuận chia tay, cháu có thể miễn cưỡng làm trái lương tâm mà giúp cô ấy giải thích.”

Vừa trấn an bố, tôi vừa khó tin nhìn bản thỏa thuận mà Lục Hạo đã chuẩn bị từ trước.

“Lục Hạo, anh điên thật rồi à?”

“Anh muốn tôi bồi thường cho anh năm mươi triệu?”

Trần Kiều đứng bên cạnh, dùng giọng điệu như thể đang nghĩ cho tôi mà khuyên:

“Chỉ Dao, Lục Hạo đã hào phóng lắm rồi. Trong tám mươi triệu tiền trúng số, anh ấy vẫn chịu để lại cho cô một ít.”

“Nếu là tôi thì nên biết điều mà nhận đi. Chuyện này mà thật sự truyền ra ngoài, sau này cô còn chẳng lấy được chồng.”

Tôi không thèm để ý giọng điệu giả nhân giả nghĩa của Trần Kiều, chỉ tiến lên nhìn thẳng Lục Hạo.

“Tình cảm bao nhiêu năm qua, anh thật sự quyết tâm muốn hủy hoại tôi sao?”

Lục Hạo tưởng mình đã nắm chắc phần thắng, thản nhiên vắt chân ngồi dựa sofa, chỉ vào bản thỏa thuận.

“Chỉ cần tiền đủ, anh có thể giữ danh tiếng cho em.”

Tôi gật đầu.

“Tôi hiểu rồi.”

Một phút sau, nhân viên y tế tới nơi.

Tôi đang định dìu bố lên xe thì Lục Hạo, trong mắt chỉ có tiền, vội xông tới giữ lấy tôi.

“Em đừng hòng chạy.”

Tôi bình tĩnh cười.

“Chạy? Tại sao tôi phải chạy?”

Lục Hạo còn chưa kịp phản ứng, bên ngoài phòng nghỉ bỗng vang lên tiếng xôn xao.

“Đây là nhà của Lục Hạo à?”

“Người phụ nữ trên sofa chẳng phải cô huấn luyện viên vừa rồi sao?”

Nụ cười trên mặt Lục Hạo lập tức đông cứng.

Trần Kiều phản ứng trước, lao thẳng ra sân khấu.

Nhìn màn hình đang phát đoạn video đã che những phần nhạy cảm, cô ta hoảng hốt hét lên.

“Lục Hạo, chuyện này là sao?”

Lục Hạo nghe vậy cũng vội chạy ra.

Sau khi đưa bố lên xe cấp cứu, tôi và Tần Phong bình tĩnh quay lại sân khấu.

Lúc này Lục Hạo và Trần Kiều đang như phát điên, liên tục bảo mọi người đừng tin đoạn video.

Mấy nam huấn luyện viên vừa đứng ra làm chứng cho Trần Kiều lại là những người làm ầm nhất.

“Trần Kiều, chẳng phải cô nói Lục Hạo cứ bám lấy cô, nhờ cô giúp anh ta chia tay sao?”

“Không phải cô nói cô yêu tôi nhất à? Sao huấn luyện viên Trương cũng bảo từng hẹn hò với cô?”

“Rốt cuộc cô thích ai? Tôi vì giúp cô nên mới vu oan cho Tô Chỉ Dao đấy!”

Nhìn thấy tôi bước về phía sân khấu, Trần Kiều suy sụp chỉ vào tôi.

“Tất cả đều là video AI do Tô Chỉ Dao làm giả! Mọi người đừng tin!”

“Chính cô ta mời tôi đến nhà ở. Tôi mới ở đó có mấy ngày, sao có thể làm chuyện như thế?”

Lục Hạo cũng lập tức chỉ trích tôi.

“Tô Chỉ Dao, vừa rồi trong phòng nghỉ em còn cầu xin anh làm hòa, hóa ra chỉ để chuẩn bị mấy video giả này vu oan anh và Trần Kiều!”

“Uổng công anh còn mềm lòng định nói đỡ cho em!”

“Mau bảo người ta tắt màn hình đi, nếu không đến hai mươi triệu anh cũng không để lại cho em!”

Tôi không nhịn được bật cười, ra hiệu cho người phụ trách màn hình.

Video lập tức tắt.

Trần Kiều cuối cùng cũng thở phào.

“Cũng biết điều đấy.”

Tôi chỉ về màn hình, lạnh lùng nói:

“Chưa xong đâu.”

Trần Kiều quay đầu lại.

Trên màn hình lúc này xuất hiện một loạt ảnh lấy từ trên mạng.

Đó chính là ảnh gốc mà tôi dùng để ghép thành những bức ảnh thân mật trước kia.

“Mấy bức ảnh tôi chụp với ‘bạn trai trên mạng’, ảnh gốc đều ở đây.”

“Vậy rốt cuộc bằng chứng của cô mới là đồ chỉnh sửa phải không?”

Tôi nhìn thẳng Lục Hạo đang toát mồ hôi lạnh.

“Quên nói với anh. Mấy hôm anh ‘thức trắng làm việc’, tôi sợ nhà có trộm nên đã lắp camera ở phòng khách.”

“Tôi cũng không ngờ lại quay được cảnh tượng thế này…”

Giọng Trần Kiều run rẩy, vẫn muốn phủ nhận.

Nhưng những tấm ảnh kia do chính tôi đưa cho cô ta.

Cô ta căn bản chưa từng kiểm tra xem chúng là thật hay giả.

“Ngay từ lúc cô mời tôi tới nhà ở đã là cố ý?”

“Cô với Tần Phong ngay từ đầu đã có mục đích?”

Đột nhiên, Trần Kiều như nhớ ra điều gì đó, giằng lấy micro bên cạnh.

“Mọi người, ảnh và video đều là giả! Nhưng tôi có ghi âm! Đoạn ghi âm này hoàn toàn là thật!”

Đoạn ghi âm đúng là thật.

Nhưng lúc này mọi người vẫn đang bàn tán về ảnh và video vừa xem.

Trần Kiều cố tình tăng âm lượng điện thoại, nhưng tiếng ghi âm nhanh chóng bị tiếng nghị luận dưới khán đài lấn át.

Tôi nhún vai đầy ẩn ý.

“Đáng tiếc thật.”

“Bây giờ chẳng còn ai tin cô nữa.”

“Cô cũng ngốc thật. Có Tần Phong là một thiếu gia hào môn trước mặt mà không cần, cứ phải chạy theo thứ rác rưởi như Lục Hạo.”

Mặt Trần Kiều trắng bệch.

“Thiếu gia?”

“Anh ấy chẳng phải chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường sao?”

Tôi mỉm cười.

“Chỉ cần chịu thêm ba tháng nữa, vượt qua thử thách của nhà họ Tần, cô đã có thể đường đường chính chính trở thành thiếu phu nhân.”

“Nhưng bây giờ xem ra cô thất bại hoàn toàn rồi.”

Nghe tôi nói vậy, Trần Kiều mềm nhũn ngồi bệt xuống đất, định tiếp tục làm nũng với Tần Phong.

Tần Phong cong môi đầy hứng thú.

“Bây giờ làm nũng không còn tác dụng đâu.”

“Từ hôm nay, tất cả quan hệ và tài nguyên trong tay cô mà trước kia tôi cung cấp đều sẽ bị thu hồi. Sau này muốn kiếm khách hàng thì tự dựa vào bản thân.”

“Chỉ có điều, sau chuyện hôm nay, e là cô cũng chẳng thể tiếp tục làm trong ngành này nữa.”

Nghe vậy, môi Lục Hạo run lên.

“Trần Kiều, chẳng phải cô nói mấy vị phu nhân giàu có kia đều là quan hệ của gia đình cô sao?”

“Không phải cô là tiểu thư nhà giàu à?”

“Tiểu thư nhà giàu?”

Tần Phong nhìn Trần Kiều từ trên xuống dưới.

“Ở ngoài cô vẫn tuyên truyền bản thân như vậy sao?”

“Từ một sinh viên mới tốt nghiệp, nhờ tôi nâng đỡ mới trở thành huấn luyện viên vàng. Sao tự nhiên lại biến thành thiên kim hào môn rồi?”

Trần Kiều cứng họng.

Lục Hạo lúc này mới hiểu tất cả.

Anh ta lập tức đổi sắc mặt, cười lấy lòng rồi đi tới trước mặt tôi, hoàn toàn mất sạch vẻ kiêu ngạo ban nãy.

“Chỉ Dao, là Trần Kiều bảo anh diễn cùng cô ta, nói muốn trả thù Tần Phong.”

“Anh nhất thời bị lòng ghen che mắt nên mới tin lời cô ta.”

“Chúng ta mau đuổi kẻ lừa đảo này ra ngoài, lễ đính hôn vẫn tiến hành như bình thường. Anh đã chuẩn bị hết rồi.”

Nhìn dáng vẻ tự cho mình là đúng của Lục Hạo, tôi chỉ thấy nực cười.

“Lục Hạo, anh thật sự cho rằng đến mức này rồi chúng ta vẫn có thể kết hôn bình thường sao?”

“Cái sofa mà anh với Trần Kiều từng ôm ấp nhau, tôi còn muốn vứt đi ngay trong ngày, huống chi là anh.”

“Căn nhà đó anh cũng không cần quay về nữa. Đó là tài sản trước hôn nhân của tôi, không liên quan đến anh.”

Lục Hạo vội xua tay, cố níu kéo.

“Lúc em không ở nhà, Trần Kiều cố tình mặc đồ ngủ của em tới quyến rũ anh. Anh nhất thời nhìn nhầm nên mới làm chuyện hồ đồ.”

“Người anh luôn yêu vẫn là em!”

Trần Kiều vừa mất hết mọi thứ vì bị Tần Phong thu hồi tài nguyên, vốn nghĩ ít nhất vẫn còn Lục Hạo để dựa vào.

Nhưng bây giờ nghe ra, trong tương lai của Lục Hạo căn bản không hề có cô ta.

Trần Kiều đầy vẻ không cam lòng.

“Lục Hạo, rõ ràng chính anh nói chán ghét bà vợ già ở nhà nên mới chủ động quyến rũ tôi!”

“Không phải anh nói cô ta không có việc làm, chỉ kéo chân anh sao?”

“Sao tôi biết Tần Phong với Tô Chỉ Dao từng yêu nhau? Nếu biết thì tôi đã chẳng bị họ chơi một vố.”

“Hơn nữa, cho dù tôi không phải tiểu thư nhà giàu, chúng ta vẫn có thể dựa vào tiền trúng số…”

Sợ Trần Kiều tiếp tục nói thêm, Lục Hạo bất ngờ bước lên tát cô ta một cái.

Cái tát mạnh đến mức Trần Kiều ngã đập vào góc tường, máu đỏ lập tức chảy xuống.

Tất cả mọi người có mặt đều giật mình.

Đột nhiên, Lục Hạo như phát điên kéo tôi sang một góc.

“Tô Chỉ Dao, anh không muốn tính toán với em nhiều như vậy.”

“Chuyện hôm nay ai cũng chẳng vẻ vang gì. Chúng ta chia tay trong êm đẹp.”

“Chốt giá bốn mươi triệu. Chia đôi tiền trúng số. Chuyện hôm nay cứ coi như trò đùa với mọi người.”

“Danh tiếng phụ nữ rất quan trọng. Chỉ cần tiền vào tay, anh có thể giúp em giải thích chuyện giữa em và Tần Phong.”

Anh ta còn chưa nói hết, Tần Phong đã bước tới chắn trước mặt tôi.

“Lục Hạo, quan hệ giữa tôi và Chỉ Dao không cần anh giải thích.”

“Sau này chúng tôi phát triển thế nào cũng không cần anh cho phép.”

“Luật sư nhà họ Tần sẽ giúp Chỉ Dao theo vụ này đến cùng.”

“Khoản nợ hôm nay, từng món một đều phải tính cho rõ.”

Khí thế của Tần Phong rõ ràng áp đảo Lục Hạo.

Lục Hạo lùi lại hai bước, thở dài, làm ra vẻ vô cùng ấm ức.

“Được, tôi nhượng bộ. Ba mươi triệu. Đưa tiền cho tôi, tôi lập tức rời khỏi Giang Thành!”

“Cô nhìn xem, Tần Phong cứ bảo vệ cô như vậy, chắc chắn anh ta vẫn còn thích cô. Cô ở bên anh ta là có thể làm thiếu phu nhân rồi.”

Thấy tôi vẫn không lay động, Lục Hạo quay sang Tần Phong.

“Đưa tôi ba mươi triệu, coi như tiền bịt miệng.”

“Anh cũng không muốn vừa mới thừa kế gia sản đã bị phóng viên đào ra những scandal này chứ?”

“Có tiền rồi, sau này tôi nhất định biết điều, tuyệt đối không nói linh tinh.”

Tôi cố nhịn cười, lấy tờ vé số trong túi ra.

“Lục Hạo, nếu anh thật sự muốn thì tờ vé số này cho anh.”

Lục Hạo mừng rỡ như điên.

“Chỉ Dao, anh biết em vẫn còn yêu anh mà!”

“Anh biết em không nỡ để anh chịu khổ. Em yên tâm, anh sẽ đi ngay.”

Trần Kiều cũng vịn tường chậm rãi đứng dậy, loạng choạng bước tới bên cạnh Lục Hạo.

“Lục Hạo, đừng quên tôi cũng có phần.”

Nhưng thứ chờ đợi cô ta chỉ là ánh mắt ghét bỏ của Lục Hạo.

“Cô cũng xứng à?”

“Nếu cô thật sự là thiên kim hào môn thì tôi còn có thể cân nhắc. Bây giờ cô chẳng là cái thá gì cả!”

Hai người đứng trên sân khấu cãi nhau như trẻ con, moi hết những chuyện vụn vặt keo kiệt trong cuộc sống ra mà mắng nhau.

Khách khứa có mặt đều cười ầm lên.

Tôi cố nén cười.

“Chỉ trúng có năm tệ thôi.”

“Không ngờ lại mua được vé xem một vở kịch lớn thế này. Cũng đáng.”

Tiếng cãi nhau của Lục Hạo và Trần Kiều lập tức im bặt.

“Năm tệ?”

“Không phải tám mươi triệu sao?”

Như vừa nghe thấy một câu chuyện cực kỳ buồn cười, tôi ngồi xuống ghế, cố nhịn cười.

“Nếu thật sự trúng tám mươi triệu, chẳng phải tin tức đã lan truyền khắp nơi từ lâu rồi sao?”

Trần Kiều vẫn không chịu tin.

“Tô Chỉ Dao, cô chỉ muốn lừa lấy vé số về thôi!”

“Rõ ràng cô từng nói là tám mươi triệu! Khi đó cô còn chưa biết chuyện của tôi và Lục Hạo!”

Hai tay Lục Hạo run rẩy, cầm vé số đối chiếu với kết quả hai kỳ trước hết lần này đến lần khác.

“Thật sự chỉ có năm tệ?”

“Sao lại chỉ có năm tệ được?”

“Bữa tiệc đính hôn hôm nay tôi còn vay tiền để tổ chức. Tôi lấy gì mà trả đây?”

Người quản lý khách sạn đứng bên cạnh nghe vậy, lập tức cảnh giác gọi bảo vệ tới vây quanh Lục Hạo.

“Anh Lục, tiền còn thiếu tám mươi nghìn tệ. Xin hỏi anh thanh toán thế nào?”

Lục Hạo quay người định chạy, nhưng lập tức đâm thẳng vào một bảo vệ.

Mấy đồng nghiệp quen biết trước kia trong công ty đều nhìn tôi bằng ánh mắt thương cảm.

“Ngày trước tương lai của Tô Chỉ Dao rộng mở như vậy, cô ấy còn chịu rút khỏi cuộc cạnh tranh chức vụ vì Lục Hạo. Không ngờ Lục Hạo lại chẳng biết trân trọng.”

“Ở công ty Lục Hạo vốn đã thích động tay động chân với phụ nữ. Tôi còn đang nghĩ không biết phải nói với Chỉ Dao thế nào.”

“Bây giờ như vậy cũng tốt. Ít nhất Chỉ Dao chưa phải chôn vùi cả nửa đời sau.”

Vì danh tiếng công ty, những đồng nghiệp tới chúc mừng lần lượt rời khỏi hội trường.

Thư ký tổng giám đốc cũng nhanh chóng báo chuyện xảy ra tại đây cho tổng giám đốc đang ở trụ sở chính.

Tốc độ xử lý công việc của trụ sở vốn nổi tiếng nhanh.

Chẳng bao lâu sau, Lục Hạo nhận được điện thoại của trưởng phòng nhân sự.

Tôi không nghe được đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy Lục Hạo đột nhiên như phát điên, liên tục cầu xin.

“Tổng giám đốc Triệu, xin nghe tôi giải thích! Tất cả chỉ là hiểu lầm!”

“Tôi không thể mất việc được, tôi còn vay rất nhiều tiền!”

“Mọi người đừng nghe Tô Chỉ Dao nói linh tinh! Cô ta chỉ đang trả thù vì tôi cướp mất vị trí của cô ta!”

Rõ ràng người bên kia chẳng thèm nghe Lục Hạo giải thích, lạnh lùng cúp máy.

Đám họ hàng nhà họ Lục vốn đã chẳng thân thiết gì.

Thấy Lục Hạo hoàn toàn thất thế, lại sợ anh ta bám lấy mình vay tiền, tất cả lập tức kiếm đủ lý do để rời khỏi hội trường.

Chẳng mấy chốc, hội trường rộng lớn trở nên trống trải.

Khách khứa còn lại gần như chỉ còn người nhà họ Tô.

Lục Hạo cầm tờ vé số, run rẩy bước tới trước mặt tôi.

“Chỉ Dao, em nghe anh giải thích…”

Không chờ anh ta nói hết, tôi cũng đưa ra một bản thỏa thuận.

“Bệnh viện vừa báo tin, bố tôi đã qua cơn nguy hiểm.”

“Chuyện hôm nay tôi cũng không muốn dây dưa quá lâu. Anh ký cho nhanh đi.”

Tôi cúi mắt nhìn tờ vé số trong tay Lục Hạo.

“Đăng ký kết hôn chỉ mất chín tệ.”

“Chia tay tôi còn trả lại anh năm tệ, cũng coi như rất công bằng rồi.”

“Còn chuyện anh vừa cố ý làm Trần Kiều bị thương và những khoản vay anh nợ, tất cả đều là tự anh gây ra.”

Lục Hạo vốn còn muốn cứu vãn, nhưng Tần Phong đã kiên định đứng bên cạnh tôi.

Lục Hạo hiểu rất rõ.

Anh ta đã mất sạch tất cả.

Hai ngày sau, tôi cầm bản thỏa thuận bước vào Cục Dân chính.

Chỉ một năm thôi mà mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi.

Một năm trước, Lục Hạo vẫn còn là chàng trai đầy khí thế và tham vọng.

Bây giờ, anh ta lại trở thành kẻ đang chờ phán quyết.

Khi rời khỏi Cục Dân chính, Tần Phong nhìn tôi, cúi đầu cười.

“Không ngờ cuối cùng chúng ta vẫn cùng nhau bước vào Cục Dân chính.”

Ánh mặt trời chiếu lên khiến mặt tôi nóng bừng.

“Nếu năm đó chúng ta thật sự yêu nhau đến mức bàn chuyện cưới xin, liệu sau này cũng sẽ sống trong một mớ hỗn độn như thế không?”

Tần Phong không trả lời.

Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, cả hai lại không hẹn mà cùng bật cười.

“Chuyện chưa từng xảy ra…”

“Ai mà biết được chứ.”

Kết thúc truyện. Đừng quên cho kênh 1 Thích 1 Đăng ký nhé.

© Vườn Truyện. Một sản phẩm của Oriole