Ngày ta gả cho Trấn Bắc Hầu Lục Thời Yến làm kế thất, ta đã thề nhất định phải hủy hoại hai đứa con riêng của hắn.
Đứa con trai lớn sinh ra với đôi mắt dị sắc, mắt trái xanh thẳm như biển, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta cảm thấy chẳng lành.
Đứa con trai nhỏ thì ngây ngô khờ khạo, đã ba tuổi mà vẫn chưa biết nói.
Ngày ngày ta dạy chúng tiêu tiền như nước, ỷ thế hiếp người, để sau này thiên hạ ai nấy đều chán ghét hai đứa quái vật này.
Mười năm sau, đại quân địch áp sát biên cương, cả triều văn võ đều bó tay không tìm ra cách đối phó.
Thiếu niên mắt xanh khoác giáp ra trận, một mũi tên xuyên thẳng qua yết hầu chủ soái quân địch.
Hắn xoay người xuống ngựa, quỳ một gối trước mặt ta:
“Công phu cưỡi ngựa bắn cung mẫu thân dạy nhi tử, hôm nay đều đã dùng đến.”
Ta lảo đảo lùi về sau.
Khoan đã, ta dạy hắn cưỡi ngựa bắn cung từ bao giờ?
Đứa con trai nhỏ ngốc nghếch từ phía sau lôi ra một cuộn thánh chỉ màu vàng sáng, giơ cao trước mặt ta.
“Mẫu thân! Ca ca bảo con mang tới! Huynh ấy nói cái này là cho mẫu thân!”
Ta nhìn nửa đoạn thánh chỉ lộ ra trong lòng nó, trước mắt tối sầm.
Xong rồi, hắn xin cáo mệnh cho ta rồi.
1.
Tin Trấn Bắc Hầu Lục Thời Yến muốn tục huyền truyền đến khi ta đang ngồi trong sòng bạc lớn nhất Lạc Dương, lắc xúc xắc đến vui vẻ.
Cha ta là thương nhân buôn muối ở Giang Nam, giàu có nức tiếng một vùng, vậy mà chẳng hiểu sao lại nuôi ta thành một kẻ vô pháp vô thiên.
Năm mười tám tuổi, ta thua sạch ba cửa hàng, cha tức đến mức suýt đuổi ta ra khỏi nhà. Nào ngờ quay đầu đã nghe tin phủ Trấn Bắc Hầu đến cầu thân.
Trấn Bắc Hầu góa vợ đã một năm, dưới gối có hai con trai, nay muốn cưới chính thê.
Cha ta lập tức thu dọn ta, ngay trong đêm nhét lên xe ngựa đưa về phương Bắc.
Trước lúc lên đường, cha nắm chặt tay ta, nước mắt giàn giụa.
“A Đường, hai đứa con riêng kia của con, một đứa sinh ra đã có mắt dị sắc, nghe nói là yêu quái đầu thai, ba tuổi đã khắc chết mẹ ruột; đứa còn lại thì ngây ngô khờ khạo, đến giờ vẫn chưa biết nói. Con gả qua đó, nhất định phải nuôi hai đứa nghiệt chướng ấy thành loại người người ghét, chó thấy cũng chê. Tuyệt đối đừng để chúng cản trở tiền đồ của con ruột con sau này.”
Ta vừa nhai kẹo hồ lô vừa gật đầu.
“Cha cứ yên tâm. Việc làm mẹ kế độc ác này, con thành thạo lắm.”
Phủ Trấn Bắc Hầu nằm nơi biên cương. Lúc ta đến nơi, vừa đúng lúc tháng tám tuyết rơi.
Trước cổng phủ đã đứng sẵn một hàng người. Đứng đầu là một nam nhân áo đen, thân hình cao lớn thẳng tắp như tùng, giữa mày mang theo vẻ trầm túc đặc trưng của một vị tướng quanh năm trấn giữ biên cương.
Phía sau hắn là hai củ cải nhỏ.
Đứa lớn chừng năm sáu tuổi, quần áo trên người đã hơi ngắn, nó cúi thấp đầu, chỉ để lộ một đoạn cằm cùng đôi môi mím chặt.
Ta tiến lại gần hai bước, nó bỗng ngẩng đầu lên.
Mắt trái xanh thẳm như biển sâu, giữa trời tuyết trắng xóa lại sáng đến kinh tâm động phách.
Ánh mắt ấy chỉ lóe lên trong thoáng chốc rồi lập tức thu về. Nó lại cúi đầu, bờ vai hơi co rúm.
Đứa nhỏ bên cạnh còn bé hơn, chừng ba tuổi, được nhũ mẫu dắt tay. Khóe miệng nó còn vương nước dãi, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm tuyết rơi phía xa, chẳng biết đang nhìn thứ gì.
Động tác nhai kẹo hồ lô của ta khựng lại.
Nói thật, hai đứa này hơi khác với tưởng tượng của ta.
Trong tưởng tượng của ta, con riêng phải là loại ngang ngược kiêu căng, khiến người ta nhìn thôi cũng thấy chướng mắt.
Nhưng hai đứa trước mặt—
Một đứa thấp thỏm đến mức giống như cái bóng, một đứa mờ mịt đến mức giống như một cục bông.
Trấn Bắc Hầu Lục Thời Yến chắp tay với ta, giọng nói bình thản:
“Phu nhân đi đường vất vả.”
Ta thu hồi ánh mắt, phun hạt kẹo hồ lô trong miệng ra ngoài, lấy tay áo lau khóe môi rồi nở một nụ cười tiêu chuẩn của nhân vật phản diện.
“Không vất vả. Phu quân, từ nay về sau hai đứa nhỏ này giao cho ta quản.”
Lục Thời Yến hơi khựng lại. Có lẽ hắn không ngờ ta lại nhiệt tình đến vậy, thần sắc lập tức dịu đi đôi chút.
“Làm phiền phu nhân.”
Ta cười càng thêm rạng rỡ.
Chẳng phải sao? Từ hôm nay, hai đứa này thuộc quyền quản lý của ta, ta nhất định phải nuôi chúng thành phế vật hoàn toàn.
Đêm đó, ta ngồi bên chậu than sưởi ấm tay. Đào Hỉ lục trong hành lý ra một quyển sách có tên: Sổ Tay Nhanh Chóng Trở Thành Mẹ Kế Độc Ác.
Đây là thứ cha ta bỏ ra năm mươi lượng bạc thuê người viết, ngay trang đầu có chín chữ lớn:
Đoạt chí, mục tâm, hủy hình.
“Tiểu thư, chúng ta bắt đầu từ đâu?”
Ta lật đến chương thứ ba.
“Nuông chiều. Cho chúng muốn gì được nấy, nuôi thành tính tình xa hoa phung phí, sau này để người người đòi đánh.”
“Cao minh!”
Đào Hỉ giơ ngón cái.
Sáng hôm sau, ta sai người mời đại công tử Lục gia đến.
Tên hắn là Lục Tử Uyên, năm nay sáu tuổi, mẹ ruột là một vũ nữ người Hồ, qua đời vì khó sinh.
Hắn thừa hưởng một bên mắt xanh của mẹ. Trong phủ, hạ nhân đều nói đó là yêu đồng, là điềm chẳng lành.
Hắn được dẫn đến, vẫn cúi thấp đầu, đứng ngoài cửa không dám bước vào.
“Vào đi.”
Ta tựa trên giường mềm, vừa cắn hạt dưa vừa nói.
Hắn bước vào, đôi giày dưới chân đã rách một lỗ, để lộ nửa đầu ngón chân.
Động tác cắn hạt dưa của ta khựng lại.
Đường đường là trưởng tử của Trấn Bắc Hầu, vậy mà lại đi đôi giày rách?
“Đứng xa như vậy làm gì?”
Ta vỗ vỗ chỗ bên cạnh.
“Lại đây.”
Hắn do dự một lát rồi mới nhích tới, chỉ dám ngồi một nửa bên mép giường.
“Ngươi tên gì?”
Ta biết rõ còn cố hỏi.
“Lục… Lục Tử Uyên.”
Giọng hắn rất nhỏ, giống như sợ làm kinh động thứ gì đó.
“Mấy tuổi?”
“Sáu tuổi.”
“Có muốn cưỡi đại mã không?”
Ta ghé sát lại, cười đến cong cả mắt.
“Có muốn ăn điểm tâm ngon nhất không? Có muốn cả phủ trên dưới đều nghe lời ngươi không?”
Hắn đột nhiên ngẩng đầu. Trong đôi mắt xanh ấy tràn đầy kinh hãi, giống như một con thú nhỏ bị dồn đến chân tường.
Hắn co người lùi lại, lắc đầu, môi run rẩy.
“Không… không muốn… Ta… ta không cưỡi ngựa…”
Ta ngẩn người.
Phản ứng này không đúng.
Theo như Sổ Tay viết, trẻ con nghe đến cưỡi đại mã, ăn điểm tâm đáng lẽ phải sáng mắt lên mới đúng.
Sao hắn lại nhìn ta như thể ta sắp ăn thịt hắn vậy?
Lục Tử Uyên nắm chặt vạt áo, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Cưỡi ngựa… sẽ ngã… Bọn họ nói ngã xuống… sẽ chết…”
Nói đến chữ “chết”, cả người hắn run lên.
Động tác cắn hạt dưa của ta hoàn toàn dừng lại.
Ai nói với hắn cưỡi ngựa sẽ ngã chết? Ai ngày ngày dọa dẫm một đứa trẻ sáu tuổi như vậy?
Đào Hỉ ở bên cạnh khẽ chọc ta, nhỏ giọng nói:
“Tiểu thư, hình như… cậu ấy không phải được nuông chiều quá mức, mà là bị dọa cho lớn lên.”
Ta ném vỏ hạt dưa vào đĩa, hít sâu một hơi.
Thôi được, con đường nuông chiều không đi được, đổi cách khác.
Ta bảo Đào Hỉ mang một đĩa bánh quế hoa đến, đặt trước mặt Lục Tử Uyên.
“Ăn đi.”
Hắn nhìn bánh quế hoa, rồi lại nhìn ta, không dám động.
“Bảo ngươi ăn thì cứ ăn.”
Giọng ta lớn hơn một chút.
Hắn lập tức run bắn lên, cầm một miếng bánh quế hoa nhét vào miệng, bị nghẹn đến trợn trắng mắt nhưng cũng không dám nhổ ra.
Ta vội vàng vỗ lưng hắn.
“Chậm thôi! Ai bảo ngươi ăn như vậy?”
Hắn khó khăn nuốt xuống, đôi mắt ngân ngấn nước, nhỏ giọng xin lỗi:
“Xin… xin lỗi chủ mẫu… là con ăn quá nhanh…”
Ta đưa tay đỡ trán.
Đây đâu phải trẻ con, rõ ràng là một chú chim sợ cung tên.
Tiếp theo là nhị công tử, Lục Tinh Thần.
Ba tuổi, ngây ngô khờ khạo, không nói chuyện, gặp người liền trốn.
Việc duy nhất hắn biết làm là ngồi xổm nơi góc tường nhìn kiến.
Ta sai người bế hắn tới. Hắn cuộn tròn thành một cục, ánh mắt trống rỗng nhìn lên xà nhà.
Ta cầm kẹo hồ lô lắc lắc trước mặt hắn, hắn không phản ứng.
Ta lại lấy trống bỏi ra lắc, ánh mắt hắn vẫn chẳng hề lay động.
Đào Hỉ đứng bên cạnh thở dài:
“Tiểu thư, vị này còn khó hơn. Muốn nuôi phế hắn thì ít nhất hắn cũng phải bình thường trước đã.”
Ta nhét kẹo hồ lô vào miệng, cắn rắc một tiếng.
Xong rồi, công việc này khó hơn ta tưởng gấp trăm lần.
2.
Ta trằn trọc suy nghĩ cả một đêm, cuối cùng cũng hiểu ra.
Muốn nuôi phế một người, trước tiên phải để hắn sống như một con người.
Hai đứa trước mắt này, một đứa bị dọa đến mất hết can đảm, một đứa thì ngay cả hồn phách cũng chẳng biết đã bay đi đâu, nói gì đến chuyện xa hoa phung phí?
Ta quyết định chữa từ gốc.
Sáng sớm hôm sau, ta sai Đào Hỉ gọi toàn bộ hạ nhân trong phủ đến tiền viện.
Ta ngồi trên ghế thái sư, trong tay xoay xoay một chiếc roi ngựa.
“Từ hôm nay, phủ chúng ta đổi quy củ.
“Một, không được phép nhắc lại chuyện yêu đồng, điềm chẳng lành. Ai còn dám nhắc một câu, ta sẽ nhổ lưỡi rồi đem bán.
“Hai, ăn mặc sinh hoạt của đại công tử và nhị công tử, tất cả đều phải theo đúng quy chế của đích tử Hầu phủ. Kẻ nào dám cắt xén dù chỉ một chút, tự lĩnh hai mươi gậy rồi cút khỏi phủ.
“Ba—”
Ta dừng lại, ánh mắt rơi vào Lục Tử Uyên đang trốn sau cây cột.
“Ba, từ nay mỗi sáng đại công tử phải theo ta luyện công nửa canh giờ.”
Cả sân lập tức im phăng phắc.
Lục Tử Uyên từ sau cột thò nửa khuôn mặt ra, đôi mắt xanh tràn đầy mờ mịt.
Đám hạ nhân nhìn nhau. Một ma ma già lấy hết can đảm lên tiếng:
“Phu nhân, đại công tử thân thể yếu ớt, e rằng luyện công sẽ…”
Ta nhấc roi ngựa lên.
“Lo cái gì? Ta đích thân dạy, đến lượt ngươi xen miệng vào sao?”
Ma ma già lập tức im bặt.
Ta quay sang nháy mắt với Đào Hỉ.
Đào Hỉ hiểu ý, lập tức tiến lên kéo Lục Tử Uyên từ sau cây cột ra.
Ta túm lấy cổ áo hắn, kéo về phía hậu viện.
“Đi, theo ta luyện công.”
“Chủ… chủ mẫu—”
Lục Tử Uyên lảo đảo đi theo, giọng đã mang theo tiếng khóc.
“Con… con không đi…”
“Ngươi nói thêm một câu không đi, tối nay khỏi ăn cơm.”
Hắn lập tức im bặt. Nước mắt lưng tròng nhưng vẫn cắn chặt môi, không dám khóc thành tiếng.
Tim ta chợt thắt lại.
Phản ứng đầu tiên của đứa trẻ này là cam chịu.
Nó thậm chí không dám phản kháng, chỉ biết im lặng trong sợ hãi.
Tình trạng này còn khó chữa hơn tính tình ngang ngược vạn lần.
Ngoài hậu viện, mặt đất phủ một lớp tuyết mỏng. Ta tiện tay bẻ một cành cây, ném cho hắn.
“Cầm lấy.”
Hắn luống cuống bắt lấy, cành cây trong tay run lên bần bật như lá khô trước gió.
Ta ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt xanh của hắn.
“Ta hỏi ngươi, ai nói với ngươi cưỡi ngựa sẽ ngã chết?”
Hắn không dám nhìn ta, ánh mắt rơi xuống viền lông trên cổ áo ta.
“…Trương… Trương ma ma nói.”
“Trương ma ma là ai?”
“Là… là ma ma… mẫu thân để lại…”
“Mẹ ruột ngươi?”
Ta hơi khựng lại.
Hắn gật đầu.
“Sau khi mẫu thân mất, Trương ma ma chăm sóc con. Bà ấy nói… nói con là yêu thai, không được ra ngoài, không được gặp người khác, không được cưỡi ngựa, không được bắn tên. Nếu không… sẽ bị trời phạt…”
Giọng hắn càng lúc càng nhỏ, cuối cùng gần như không thể nghe thấy.
Ta siết chặt roi ngựa trong tay.
Một đứa trẻ sáu tuổi bị ma ma do mẹ ruột để lại ngày ngày tẩy não rằng “ngươi là yêu nghiệt, ngươi sẽ bị trời phạt”, vậy mà không phát điên đã là mạng lớn.
“Trương ma ma hiện giờ ở đâu?”
Ta quay sang hỏi Đào Hỉ.
Đào Hỉ kiểm tra danh sách.
“Vẫn còn trong phủ, phụ trách việc ăn uống của đại công tử.”
“Bà mối buôn người còn ở đây không? Gọi tới.”
Ta đứng dậy, giắt roi ngựa vào bên hông.
“Đào Hỉ, ngươi đi lôi Trương ma ma đến đây cho ta.”
“Ngay bây giờ?”
“Ngay bây giờ.”
Nửa khắc sau, Trương ma ma bị hai bà vú khỏe mạnh áp giải đến hậu viện.
Đó là một lão phụ nhân có gương mặt cay nghiệt. Vừa nhìn thấy ta, bà ta vẫn còn nghênh cổ:
“Phu nhân, lão nô là người do mẫu thân đại công tử để lại, người không thể tùy tiện—”
“Ồn ào.”
Ta nói.
Bà ta sững sờ.
“Cái gì?”
Ta đá thẳng vào khoeo chân bà ta.
“Bịch!”
Trương ma ma quỳ sụp xuống nền tuyết.
Ta cúi người tiến lại gần, mỉm cười.
“Ta mặc kệ ngươi là người do ai để lại. Từ hôm nay, Lục Tử Uyên do ta quản. Ngươi còn dám nói một câu yêu nghiệt hay thiên phạt, ta sẽ khiến cả đời này ngươi không nói được nữa.”
Ta đứng thẳng người.
“Đào Hỉ, đem bán.”
Sắc mặt Trương ma ma lập tức trắng bệch, cuối cùng cũng biết sợ.
“Phu nhân! Phu nhân, lão nô là—”
“Kéo xuống.”
Sau khi người bị kéo đi, sân viện cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Ta quay đầu.
Lục Tử Uyên vẫn đứng nguyên tại chỗ, trong tay còn nắm chặt cành cây. Nước mắt đã lăn dài trên gương mặt nhưng hắn vẫn cắn chặt môi, không phát ra tiếng động nào.
“Khóc gì?”
Ta bước tới.
Hắn lắc đầu, nước mắt càng rơi dữ dội hơn.
Ta ngồi xổm xuống, dùng tay áo lau mặt cho hắn một cách thô bạo.
“Muốn khóc thì khóc lớn lên, nhịn khóc sẽ hại phổi.”
Cuối cùng hắn cũng “oa” một tiếng bật khóc, khóc đến kinh thiên động địa. Cành cây trong tay rơi xuống đất, cả người đột nhiên nhào tới ôm chặt lấy cánh tay ta, khóc đến nấc lên từng hồi.
Ta cứng đờ đứng tại chỗ, cánh tay bị hắn ôm chặt, nước mắt nước mũi đều lau hết lên tay áo ta.
Đào Hỉ đứng bên cạnh che miệng.
“Tiểu thư, tay áo của người…”
“Câm miệng.”
Ta nghiến răng nói.
“Để nó khóc một lát.”
Lục Tử Uyên khóc rất lâu, lâu đến mức chân ta cũng tê rần. Cuối cùng hắn mới thút thít buông tay, lùi lại hai bước rồi cúi đầu.
“Chủ… chủ mẫu… xin lỗi… Con làm bẩn tay áo của người rồi…”
Ta cúi đầu nhìn vệt nước mũi trên tay áo, bất lực thở dài.
“Gọi ta là mẫu thân. Từ hôm nay, con gọi ta là mẫu thân.”
Hắn ngẩng phắt đầu.
Đôi mắt xanh của hắn vẫn còn đọng nước, hàng mi ướt đẫm khẽ run lên, tựa như cánh chim vừa kinh hãi bay khỏi nền tuyết.
“…Mẫu thân?”
Hắn dè dặt gọi thử.
“Ừ.”
Hắn ngẩn ra.
Một thoáng sau, cả gương mặt nhỏ bé ấy từ từ bừng sáng, giống như bầu trời sau trận tuyết cuối cùng cũng nhìn thấy ánh dương.
Đáng ghét.
Sao lại đáng yêu đến thế này chứ!
Hắn khịt khịt mũi, lại nhỏ giọng gọi thêm một lần:
“Mẫu thân.”
“Được rồi.”
Ta quay mặt sang chỗ khác, không để bản thân mềm lòng quá rõ ràng.
“Nhặt cành cây lên. Ta dạy con luyện công. Không cưỡi ngựa, không bắn cung, trước tiên học cách đứng cho vững, đừng run nữa.”
Hắn cúi người nhặt cành cây, học theo dáng vẻ vừa rồi của ta, nắm chặt nó trong tay.
Vẫn còn run, nhưng đã khá hơn lúc trước một chút.
Ta dạy hắn tư thế trung bình tấn đơn giản nhất.
Hai chân hắn run dữ dội, nhưng vẫn cắn răng kiên trì.
Nửa khắc sau hắn bắt đầu khóc, vừa đứng trung bình tấn vừa khóc, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt. Hai chân vẫn run lẩy bẩy, nhưng tư thế từ đầu đến cuối không hề sụp xuống.
Ta đứng bên cạnh nhìn, trong lòng tính toán bước tiếp theo phải nuôi phế hắn thế nào.
Một đứa trẻ đã bị dọa mất hết can đảm thì trước tiên phải khiến nó gan lớn lên, có như vậy mới có vốn để bị nuôi phế.
Đúng, ta không phải đang đau lòng vì hắn.
Ta chỉ đang đặt nền móng cho kế hoạch nuông chiều sau này mà thôi.
Đào Hỉ ở bên cạnh sâu xa nói:
“Tiểu thư, người cười hiền từ quá.”
Ta lập tức sa sầm mặt.
“Nói bậy! Đây rõ ràng là nụ cười độc ác của ta!”
03
Ba tháng tiếp theo, ngày nào cũng vậy, sáng sớm ta đều lôi Lục Tử Uyên dậy đứng trung bình tấn.
Từ chỗ mới đứng nửa khắc đã khóc, đến giờ hắn đã có thể đứng tròn một khắc mà không rơi nước mắt; từ đi hai bước đã ngã, đến nay đã có thể chạy một vòng trên nền tuyết.
Gương mặt nhỏ nhợt nhạt cuối cùng cũng có thêm chút huyết sắc. Chiếc áo bông cũ giặt đến bạc màu bị ta ném đi, đổi thành một chiếc áo choàng lông cáo mới.
Lần đầu tiên mặc đồ mới, hắn đứng trước gương nhìn rất lâu, đưa tay sờ sờ cổ áo lông rồi quay đầu nhìn ta, muốn nói lại thôi.
Ta tựa vào khung cửa, vừa cắn hạt dưa vừa nói:
“Nhìn gì mà nhìn? Tiền nhiều quá không biết tiêu vào đâu thôi. Công tử đường đường của phủ Trấn Bắc Hầu mà ăn mặc rách rưới, truyền ra ngoài thì mặt mũi ta để đâu?”
Hắn cúi đầu, nhưng khóe môi lại lặng lẽ cong lên.
Còn Lục Tinh Thần, đứa con trai nhỏ ngây ngô khờ khạo kia, ba tháng qua thay đổi duy nhất chính là biết ngồi xổm bên chân ta nhìn ta cắn hạt dưa.
Không lại gần, cũng không đưa tay lấy, chỉ ngồi cách ta hai bước, nghiêng đầu, đôi mắt mờ mịt nhìn chằm chằm.
Ta cắn một hạt, hắn chớp mắt một cái.
Ta cắn cả một nắm, miệng hắn khẽ hé ra.
Đào Hỉ nói:
“Tiểu thư, nhị công tử hình như… có phản ứng với tiếng người cắn hạt dưa.”
Ta thử đưa một hạt qua, hắn co người lùi lại, nhưng không chạy.
Ta lại đưa gần thêm một chút. Hắn do dự hồi lâu rồi mới chìa bàn tay nhỏ ra, lấy một hạt.
Sau đó hắn học theo ta, đưa hạt dưa vào miệng.
“Ấy—”
Ta còn chưa kịp ngăn, hắn đã nhai cả vỏ lẫn nhân.
Nhai được hai cái, có lẽ cảm thấy không ngon, hắn “phì” một tiếng nhổ ra, nhăn mặt nhìn ta.
Ta nhìn hắn chằm chằm ba giây, cuối cùng không nhịn được bật cười.
Lục Tinh Thần thấy ta cười thì ngẩn ra. Một lát sau, khóe miệng hắn từ từ nhếch lên, lộ ra một nụ cười ngây ngô mờ mịt.
Đó là nụ cười đầu tiên ta nhìn thấy ở hắn trong suốt ba tháng.
Đào Hỉ kích động chọc mạnh vào eo ta:
“Tiểu thư! Cậu ấy cười rồi! Cậu ấy cười rồi!”
“Biết rồi, biết rồi.”
Ta nhét đĩa hạt dưa vào lòng nàng.
“Có gì mà làm quá lên thế.”
Đêm đó, ta nằm trong chăn trằn trọc mãi không ngủ được. Đào Hỉ ở gian bên đã ngáy vang, còn ta mở mắt nhìn đỉnh màn.
Xong rồi.
Hình như ta… đi lệch hướng mất rồi.
Rõ ràng đã nói sẽ hủy hoại chúng, vậy mà sao trong đầu ta bây giờ toàn là chuyện hôm nay tư thế trung bình tấn của Lục Tử Uyên vững hơn hôm qua, rồi Lục Tinh Thần hôm nay còn cười một cái?
Ta trở mình, kéo chăn trùm kín đầu.
Mặc kệ.
Cứ nuôi cho chúng giống người trước rồi tính sau.
Kế hoạch nuông chiều còn chưa bắt đầu mà. Ngày mai bắt đầu, ngày mai nhất định bắt đầu.
Kết quả ngày hôm sau vẫn không bắt đầu được.
Bởi vì Lục Tử Uyên lần đầu tiên chủ động nói chuyện với ta.
Sau khi luyện buổi sáng xong, hắn như thường lệ nhận khăn nóng Đào Hỉ đưa tới lau mặt. Lau được một nửa, hắn bỗng dừng lại, ngẩng đầu nhìn ta, đôi mắt xanh sáng lấp lánh.
“Mẫu thân, hôm nay… con có thể luyện thêm một khắc không?”
Hạt dưa trong tay ta suýt rơi xuống đất.
“…Con nói lại lần nữa xem?”
Hắn nắm chặt chiếc khăn, có hơi căng thẳng.
“Con muốn luyện thêm một khắc. Con cảm thấy… lúc luyện công, tuyết rơi lên người cũng không lạnh.”
Ta há miệng, chữ “không được” đã lên đến đầu lưỡi, vòng một vòng rồi lại biến thành:
“Được, luyện đi. Luyện đến khi nào con không muốn luyện nữa thì thôi.”
Hắn vui vẻ đáp một tiếng rồi lập tức đứng lại trung bình tấn, tư thế ngay ngắn hơn ba tháng trước gấp mười lần.
Ta đứng dưới hành lang nhìn bóng lưng hắn.
Tuyết lại bắt đầu rơi, phủ lên chiếc áo choàng lông cáo mới thay, trên vai nhanh chóng đọng một lớp mỏng.
Hắn không còn co rúm như trước, trái lại còn hơi ưỡn thẳng ngực.
Đào Hỉ ghé tới, nhỏ giọng:
“Tiểu thư, kế hoạch nuông chiều hôm nay…”
“Hoãn lại.”
Ta không quay đầu.
Đào Hỉ thở dài.
4.
Đến tháng thứ ba của mùa đông, Trấn Bắc Hầu Lục Thời Yến từ biên cương trở về.
Lúc hắn bước vào, ta đang nằm bò trên giường ấm dạy Lục Tinh Thần nhận biết màu sắc.
Lục Tinh Thần ngồi bên cạnh ta, trên chân trải một đống dải vải đủ màu. Ta cầm dải màu đỏ lắc lắc trước mặt hắn.
“Đỏ.”
Hắn nhìn ta, không nói.
“Đỏ.”
Ta lại lắc.
Hắn đưa tay chỉ vào cây trâm trên tóc ta, bên trên khảm một viên mã não đỏ.
Ta ngẩn ra.
“Con nhận ra?”
Hắn rụt tay về, không nói gì, khóe môi hơi cong lên.
“Phu nhân.”
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ cửa.
Ta quay đầu lại, thấy Lục Thời Yến đứng bên cửa, áo giáp còn chưa tháo, tuyết trên vai đang dần tan ra.
Hắn nhìn ta, rồi lại nhìn Lục Tinh Thần bên cạnh, ánh mắt khựng lại.
“Tinh Thần nó…”
Hắn bước vào, đôi giày dẫm lên nền gạch phát ra tiếng trầm đục.
“Biết nhận màu rồi. Đỏ, xanh, vàng, đều nhận được.”
Lục Thời Yến ngồi xổm xuống nhìn con trai nhỏ.
Lục Tinh Thần co người lùi lại một chút, nhưng không còn trốn tránh như trước.
Hắn nhìn phụ thân, lại nhìn ta, do dự một lát rồi lặng lẽ dịch về phía ta nửa tấc.
Trong mắt Lục Thời Yến thoáng qua một tia cảm xúc phức tạp.
Hắn đứng dậy, chắp tay với ta.
“Làm phiền phu nhân.”
Câu này hắn đã nói với ta rất nhiều lần, nhưng lần này giọng điệu khác hẳn, có thêm chút ấm áp vụng về mà trước đây chưa từng có.
Ta phất tay.
“Được rồi, có gì to tát đâu. Đúng rồi, Tử Uyên đang luyện công ở hậu viện, chàng đi xem thử đi.”
“Luyện công?”
Lục Thời Yến hơi ngẩn ra.
Ta tiếp tục sắp xếp mấy dải vải.
“Đúng vậy. Chẳng lẽ cứ để hắn cả đời co cổ cúi đầu mà sống sao?”
Lục Thời Yến nhìn ta một cái, không nói gì, quay người đi về hậu viện.
Ta lập tức bò đến bên cửa sổ nhìn lén, thấy hắn đi đến cửa hậu viện rồi dừng bước, im lặng đứng nhìn rất lâu.
Lục Tử Uyên đang đứng trung bình tấn, tư thế tiêu chuẩn, sống lưng thẳng tắp, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Tuyết rơi xuống cạnh đôi mắt xanh, hắn chớp mắt một cái, không hề né tránh.
Lục Thời Yến đứng tròn một tuần trà rồi mới quay người rời đi.
Tối hôm đó, hắn đến tìm ta.
Im lặng hồi lâu, hắn lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp gỗ đàn hương, đẩy tới trước mặt ta.
“Có được ở biên cương, tặng phu nhân.”
Ta mở ra, bên trong là một cây trâm bạch ngọc dương chi, phẩm chất cực tốt.
Ta cầm lên nhìn một lát rồi lại đặt xuống.
“Quý giá thế này, đưa ta làm gì?”
“Phu nhân dạy dỗ hai đứa trẻ… vất vả rồi.”
Hắn quay mặt sang chỗ khác, vành tai hơi đỏ.
Hóa ra cũng không phải hoàn toàn là khúc gỗ.
Ra trận biết chém người, về nhà còn biết mua trâm cảm tạ phu nhân, xem ra vẫn còn cứu được.
Ta cất cây trâm đi, nhân cơ hội nói luôn:
“Phu quân, ta có chuyện muốn nói với chàng. Tử Uyên đã sáu tuổi, cũng nên mời tiên sinh đến dạy học rồi.”
Lục Thời Yến gật đầu.
“Ngày mai ta sẽ sai người đi mời.”
Ta dừng một chút.
“Còn nữa, Tinh Thần đã ba tuổi mà vẫn chưa biết nói. Ta nghe nói ở kinh thành có một vị lão đại phu họ Chu chuyên trị chứng trẻ nhỏ không nói được, có thể sai người mời ông ấy tới không?”
Lục Thời Yến ngẩn ra, ánh mắt nhìn ta càng sâu hơn.
“Phu nhân đã phí tâm.”
Ta quay đầu cắn hạt dưa.
“Phí tâm gì chứ? Ta chỉ sợ hai đứa con trai của chàng sau này một đứa mù chữ, một đứa câm, làm liên lụy thanh danh của ta thôi.”
Khóe môi Lục Thời Yến hơi động, nhưng không vạch trần ta.
Sau khi hắn rời đi, Đào Hỉ từ sau bình phong thò đầu ra.
“Tiểu thư, người lại mạnh miệng rồi. Rõ ràng người muốn mời đại phu chữa bệnh cho nhị công tử, cứ phải nói là sợ ảnh hưởng thanh danh của mình.”
Ta trừng nàng một cái, ném vỏ hạt dưa qua.
“Ta thích thế đấy.”
Con nha đầu này, sao cứ thích phá đài ta thế không biết.
5.
Chu đại phu đến rất nhanh, ngày hai mươi ba tháng Chạp đã tới Hầu phủ.
Ông kiểm tra Lục Tinh Thần từ đầu đến chân suốt một canh giờ, lại hỏi rất nhiều chi tiết, cuối cùng vuốt râu nói:
“Phu nhân, nhị công tử không phải ngây ngốc, mà là từng chịu kinh hãi quá mức, tâm khiếu khép kín.”
“Kinh hãi?”
“Nghe hạ nhân trong phủ nói, lúc nhị công tử hơn một tuổi, từng tận mắt nhìn thấy mẹ ruột…”
Chu đại phu hạ thấp giọng.
“…băng huyết mà chết ngay trước mặt.”
Chén trà trong tay ta “cạch” một tiếng đặt mạnh xuống bàn.
Một đứa trẻ hơn một tuổi, tận mắt nhìn mẫu thân chết ngay trước mặt mình.
Không ai an ủi, cũng không ai nói cho nó biết chuyện gì đã xảy ra. Nó chỉ nhìn thấy mẫu thân chảy rất nhiều máu, sau đó không bao giờ cử động nữa.
Nó bị dọa đến ngây dại.
Nó không nói chuyện, không khóc không quấy, bởi vì nó không biết phải đối mặt với thế giới này thế nào.
Ta hít sâu một hơi.
“Đại phu, chữa được không?”
“Được, nhưng không thể nóng vội. Phải lấy ôn dưỡng làm chính, để cậu ấy từ từ cảm thấy thế gian này là an toàn. Đến khi ấy, cậu ấy mới dám mở miệng.”
Chu đại phu kê đơn, lại dặn dò rất nhiều điều cần chú ý rồi mới rời đi ngay trong ngày.
Ta nhìn chằm chằm toa thuốc hồi lâu không nói gì.
Đào Hỉ đứng bên cạnh lén lau nước mắt.
“Tiểu thư, nhị công tử đáng thương quá…”
“Câm miệng, đi sắc thuốc.”
“Sắc thuốc?”
Đào Hỉ ngẩn ra.
“Người chẳng phải nói muốn—”
“Ta bảo sắc thuốc thì cứ sắc thuốc! Đâu ra nhiều tại sao thế!”
Ta vỗ bàn đứng dậy, đi được hai bước lại quay đầu.
“Tiện thể đi mua ít mật ong về. Nó sợ đắng.”
Đào Hỉ nén cười chạy đi.
Khi ta bưng thuốc đến trước mặt Lục Tinh Thần, hắn nhìn chằm chằm bát thuốc đen sì hồi lâu rồi co người lùi lại.
Ta đẩy bát thuốc về phía trước.
“Uống đi, không đắng đâu. Ta cho hai thìa mật ong rồi.”
Hắn lắc đầu, tiếp tục trốn.
Ta nghiêm mặt nhìn hắn.
“Lục Tinh Thần, con không uống thuốc thì làm sao khỏi được? Con không muốn học nói sao? Không muốn giống ca ca gọi ta là mẫu thân sao?”
Hắn nhìn ta, trong mắt dường như có thứ gì đó khẽ lay động.
Ta cúi người, ghé sát lại.
“Uống hết bát thuốc này. Con uống một ngụm, ta gọi con một tiếng ngoan bảo, được không?”
Hắn chớp mắt, đưa tay ôm lấy bát thuốc rồi cúi đầu uống một ngụm.
“Ngoan bảo.”
Ta nói.
Hắn lại uống một ngụm.
“Ngoan bảo.”
Ngụm thứ ba.
“Ngoan bảo.”
Hắn uống được gần nửa bát, ta đã gọi hơn mười tiếng “ngoan bảo”.
Cuối cùng hắn không uống nổi nữa, đẩy bát thuốc ra, ợ một cái rồi ngẩng đầu nhìn ta.
Sau đó hắn hé miệng, trong cổ họng phát ra một âm tiết mơ hồ.
“…Bảo…”
Ta sững người tại chỗ.
Hắn cũng ngẩn ra, có lẽ đây là lần đầu tiên chính mình phát ra âm thanh như vậy nên cũng bị dọa, lập tức chui vào trong chăn, chỉ để lộ đôi mắt nhìn ta.
“Tiểu thư—”
Đào Hỉ che miệng hét lên.
“Câm miệng.”
Giọng ta hơi run.
“Đừng dọa nó…”
Ta đưa tay xoa cái đầu nhỏ ló ra ngoài chăn, thấp giọng nói:
“Ngoan bảo, không sợ. Thử gọi thêm một tiếng nữa xem?”
Hắn nhìn ta rất lâu.
Từ trong chăn truyền ra một tiếng non nớt, mơ hồ:
“…Nương.”
Bát thuốc trong tay ta “choang” một tiếng rơi xuống đất, vỡ tan.
Đào Hỉ cuối cùng không nhịn được nữa, hét toáng lên.
6.
Lục Tử Uyên nghe tin đệ đệ biết nói, tối hôm đó lập tức chạy sang thăm.
Lục Tinh Thần rúc trong chăn, ca ca đến cũng không chịu chui ra, chỉ thò một bàn tay nhỏ nắm lấy tay áo hắn.
Lục Tử Uyên nằm bò bên giường, đôi mắt xanh sáng lấp lánh.
“Tinh Thần, gọi một tiếng ca ca đi.”
Lục Tinh Thần không lên tiếng.
“Gọi một tiếng thôi, ca ca dạy đệ.”
Lục Tinh Thần vùi mặt vào trong chăn.
Lục Tử Uyên không chịu bỏ cuộc, lập tức hóa thành một con gà mái già, “cục ta cục tác” mãi không thôi.
Nhưng Lục Tinh Thần hoàn toàn làm ngơ, thậm chí một lát sau trong chăn còn truyền ra tiếng ngáy khe khẽ.
“…”
Lục Tử Uyên bất lực quay đầu nhìn ta.
Ta tựa bên cửa cắn hạt dưa.
“Đừng ép nó, từ từ thôi.”
Lục Tử Uyên gật đầu, kéo chăn xuống một chút, để lộ cái đầu nhỏ của đệ đệ.
Hắn ghé tới, dùng trán mình chạm nhẹ vào trán đệ đệ.
“Tinh Thần, ca ca chờ đệ. Khi nào đệ muốn gọi, ca ca vẫn luôn ở đây.”
Lục Tinh Thần chớp mắt, đưa tay ôm lấy cổ ca ca.
Ta nhìn cảnh ấy, bỗng nhiên hơi muốn khóc.
Không được.
Ta là mẹ kế độc ác, ta không thể khóc.
Ta quay người bỏ đi.
Đào Hỉ lập tức đuổi theo.
“Tiểu thư, sao mắt người đỏ thế?”
“Hạt dưa làm sặc.”
Ta không quay đầu, đi thẳng vào phòng.
Đêm đó, ta nằm trên giường, úp gối lên mặt rồi buồn bực mắng một tiếng:
“Xong rồi.”
Ta thật sự xong rồi.
Ta căn bản không thể độc ác với chúng được.
Ta nhớ lại đứa trẻ gầy yếu, thấp thỏm đứng giữa gió tuyết ba tháng trước; nhớ lại cục ngốc nhỏ với ánh mắt trống rỗng ngồi xổm nơi góc tường nhìn kiến.
Chúng nào phải nghiệt chướng hay con riêng vướng víu gì chứ.
Chỉ là hai đứa trẻ đã bị số mệnh bạc đãi quá lâu mà thôi.
Ta trở mình, bắt đầu tính toán sáng mai phải cho Lục Tử Uyên ăn thêm món gì.
Hắn luyện công vất vả, phải bồi bổ xương cốt.
Lục Tinh Thần vừa biết gọi nương, phải thưởng cho hắn một gói kẹo quế hoa.
…Khoan đã.
Ta bật ngồi dậy.
Không đúng!
Kế hoạch nuông chiều của ta đâu?
“Đoạt chí, mục tâm, hủy hình” của ta đâu?
Sao cuối cùng lại biến thành bồi bổ xương cốt với thưởng kẹo quế hoa rồi?
Ta lại nằm xuống, nhìn chằm chằm đỉnh màn.
Thôi vậy.
Ngày mai lại độc ác.
Hôm nay mệt rồi.
Kết quả ngày mai vẫn chẳng độc ác nổi.
Bởi vì sáng hôm sau, Lục Tinh Thần đuổi theo chân ta, lần đầu tiên gọi trọn vẹn một tiếng:
“Nương——”
Hắn đuổi theo ta chạy hơn nửa cái sân, bước chân lảo đảo, đôi chân ngắn cũn chạy nhanh thoăn thoắt, miệng không ngừng gọi:
“Nương, nương, nương—”.
Ta bị hắn đuổi chạy vòng quanh sân.
“Đào Hỉ! Mau ôm nó lại!”
Đào Hỉ ngồi xổm dưới hành lang cười đến vui vẻ, căn bản không nhúc nhích.
Lục Tử Uyên đứng trên sân luyện công, vẫn đang trung bình tấn mà khóe môi đã cong lên thật cao.
Cuối cùng vẫn là thư nhà Lục Thời Yến gửi về từ biên cương cứu ta.
Cuối thư còn thêm một câu:
“Tinh Thần đã biết gọi nương rồi sao? Phu nhân vất vả. Đợi xuân ấm ta trở về, sẽ mang da lông phương Bắc tặng nàng.”
Ta gấp thư lại nhét vào tay áo, cúi đầu nhìn Lục Tinh Thần đang ôm chân ta không chịu buông, rồi lại nhìn Lục Tử Uyên ở phía xa đang đứng trung bình tấn vững vàng.
Ta cúi người bế Lục Tinh Thần lên, ước lượng một chút.
Hình như nặng hơn ba tháng trước rồi.
“Đi thôi ngoan bảo, chúng ta đi tìm ca ca ăn sáng.”
Lục Tinh Thần ôm cổ ta, vùi mặt vào vai ta, mơ hồ lại gọi một tiếng:
“Nương…”
Ta vỗ lưng hắn, không nói gì.
Đào Hỉ ở phía sau đuổi theo:
“Tiểu thư, người đi ăn cơm hay đi nuông chiều vậy? Kế hoạch độc ác của người đâu rồi—”
“Câm miệng!”
7.
Mùa xuân đến rồi.
Tuyết tan, trong sân nhú lên một lớp xanh non. Lục Tinh Thần cuối cùng cũng dám tự mình đi đến hoa viên.
Mặc dù tay vẫn nắm chặt vạt áo ta không chịu buông.
Lục Tử Uyên giờ đã có thể đứng trung bình tấn nửa canh giờ mà không hề lay động, ta bắt đầu dạy hắn những quyền cước đơn giản.
Hắn học cực kỳ nghiêm túc, trong đôi mắt xanh tràn đầy ánh sáng chăm chú.
Lục Thời Yến từ biên cương trở về, mang theo ba tấm da chồn thượng hạng cùng một túi lớn phô mai phương Bắc.
Lục Tinh Thần lần đầu tiên nhìn thấy phô mai, đưa tay chọc chọc, nhét vào miệng, sau đó đôi mắt lập tức sáng bừng lên, ôm chặt cái đĩa không chịu buông.
Lục Tử Uyên đã thay đổi.
Hắn bắt đầu dám cười, dám nói chuyện, thậm chí còn dám cãi lại Lục Thời Yến.
Chuyện là thế này.
Một hôm, Lục Thời Yến nói muốn mời sư phụ dạy cưỡi ngựa bắn cung cho hắn.
Lục Tử Uyên lắc đầu.
“Không cần.”
Lục Thời Yến cau mày.
“Con đường đường là công tử Hầu phủ, không học cưỡi ngựa bắn cung thì còn ra thể thống gì?”
Lục Tử Uyên ngẩng đầu nhìn phụ thân, từng chữ từng chữ nói:
“Mẫu thân nói, nhi tử trước tiên phải học lập thân chính tâm. Thân đã chính rồi mới học cưỡi ngựa. Nếu không, cưỡi ngựa giỏi đến đâu cũng chỉ là cái dũng của kẻ thất phu.”
Lục Thời Yến bị chặn đến không nói được lời nào, quay đầu nhìn ta.
Ta đang cắn hạt dưa ngon lành.
“Nhìn ta làm gì? Nó nói không đúng sao?”
Lục Thời Yến im lặng hồi lâu, bỗng nhiên bật cười, đến những nếp nhỏ nơi khóe mắt cũng giãn ra.
“Phu nhân nói đúng.”
Lục Tử Uyên đắc ý chớp chớp đôi mắt xanh với ta.
Đào Hỉ đứng bên cạnh chọc ta.
“Tiểu thư, kế hoạch nuông chiều của người còn định bắt đầu không? Người nhìn tình trạng hiện giờ của đại công tử xem, nếu muốn nuôi phế cậu ấy, e rằng phải tăng liều rồi.”
Ta nhìn đôi mắt xanh sáng lấp lánh của Lục Tử Uyên, há miệng.
“…Để chậm thêm chút nữa.”
Đào Hỉ trợn trắng mắt.
Buổi tối, Lục Tinh Thần lại ôm lấy cánh tay ta không chịu ngủ.
Một cục mềm mềm rúc trong lòng ta, mơ hồ lẩm bẩm:
“Nương… kể chuyện…”
Ta cứng đờ ôm hắn, lắp bắp bịa:
“Ngày xưa… ngày xưa có một con hồ ly…”
“Hồ ly?”
Lục Tinh Thần ngẩng mặt lên.
“Đúng, hồ ly. Nó trộm gà của thợ săn…”
“Gà?”
“Ừ, gà.”
“Gà ngon.”
Lục Tinh Thần nghiêm túc nói.
Ta:
“…Rốt cuộc con đang nghe kể chuyện hay gọi món vậy?”
Hắn cười khanh khách, vùi mặt vào lòng ta, cười đến cả người run lên.
Đúng là một tiểu quỷ thích làm nũng.
Ta vỗ vỗ sau đầu hắn, bất lực thở dài.
Lục Thời Yến đứng ngoài rèm, mỉm cười nhìn chúng ta.
Qua rất lâu, hắn mới thấp giọng nói:
“Phu nhân, đa tạ.”
Ta không quay đầu.
“Được rồi, ngủ sớm đi. Ngày mai chàng còn phải vào triều.”
Hắn “ừ” một tiếng, tiếng bước chân dần xa.
08
Lục Tử Uyên đã sáu tuổi rưỡi, bắt đầu chính thức theo tiên sinh đọc sách.
Tiên sinh nói đứa trẻ này tư chất cực tốt, chỉ là quá mức nghiêm túc. Một chữ viết lệch thôi cũng có thể luyện đi luyện lại cả trăm lần.
Ta nhìn đống giấy luyện chữ chất đầy trên bàn, cao gần nửa người. Trên mỗi tờ đều là cùng một bài thơ, càng viết về sau nét chữ càng ngay ngắn.
Ta tựa vào khung cửa.
“Tử Uyên, chữ viết đẹp hay không chẳng liên quan gì đến chuyện một người có tiền đồ hay không.”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta.
“Vậy liên quan đến gì?”
“Liên quan đến tâm có chính hay không. Tâm con chính, chữ kém một chút cũng chẳng sao.”
Hắn suy nghĩ một lát, đặt bút xuống, nghiêm túc nói:
“Vậy mẫu thân, con sẽ luyện cho tâm mình chính trước.”
Ta: “…”
“Được rồi, con tiếp tục đi.”
Lục Tinh Thần ngồi bên cạnh cầm bút lông vẽ loạn, trên giấy toàn là những cục mực đen sì.
Hắn giơ một tờ lên cho ta xem:
“Nương! Chim!”
Ta nhìn cục mực kia hồi lâu.
“…Ừ, chim. Bay cao lắm.”
Lục Tinh Thần vui vẻ chạy khắp phòng.
Đào Hỉ thở dài:
“Tiểu thư, mắt nhìn của người… rõ ràng đó là con gà mà.”
“Ta nói là chim thì chính là chim.”
Lục Tử Uyên cúi đầu cười bên cạnh rồi tiếp tục luyện chữ.
Ta quay mặt đi, giả vờ ho hai tiếng.
“Được rồi, ta ra tiền viện đối sổ sách. Hai đứa ngoan ngoãn luyện đi.”
Đào Hỉ đuổi theo ra ngoài.
“Tiểu thư, sổ sách vừa rồi nô tỳ đối xong hết rồi.”
Bước chân ta khựng lại.
“…Vậy ta xuống bếp xem bữa trưa.”
“Thực đơn bữa trưa sáng nay chính người tự tay định rồi.”
“…Vậy ta ra hoa viên ngắm hoa.”
“Hôm qua người vừa đi xem xong, còn mắng người làm vườn một trận.”
Ta xoay người trừng Đào Hỉ.
“Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”
Đào Hỉ mang vẻ mặt “người hiểu, ta cũng hiểu.
“Tiểu thư, người rõ ràng là thẹn quá hóa giận. Kế hoạch nuôi phế này của người e rằng sang kiếp sau cũng chẳng thực hiện nổi đâu.”
Ta: “…”
Bị nhìn thấu rồi.
Ta bực bội phất tay, nghênh cổ nói:
“Nói bậy! Tất cả đều nằm trong kế hoạch của bổn tiểu thư!”
Đào Hỉ nín cười đi theo phía sau.
Chiều hôm đó, ta ngồi dưới hành lang ngoài cửa sổ thư phòng Lục Tử Uyên, vừa bóc hạt sen vừa nhìn hắn luyện chữ.
Hắn viết suốt một canh giờ, ta cũng bóc được đầy một bát hạt sen.
Đến khi hắn đặt bút xuống, ta bưng bát đi tới.
“Ăn đi.”
Hắn nhìn hạt sen, rồi lại nhìn ta.
“Mẫu thân bóc sao?”
Ta nhét bát vào tay hắn.
“Thừa lời. Bổ não đấy.”
Hắn cúi đầu nhón lấy một hạt sen, cho vào miệng rồi chậm rãi nhai.
Sau đó hắn ngẩng đầu, đôi mắt xanh tràn đầy ý cười.
“Ngọt.”
Ta đắc ý nói:
“Thừa lời, đây là ta sai hạ nhân sáng sớm đi mua về đấy.”
Hắn càng cười tươi hơn, để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ.
Ta chưa từng biết hắn cười lên lại có răng nanh.
“Mẫu thân.”
Hắn gọi ta lại.
“Ừ?”
“Con rất thích người.”
Chiếc bát rỗng trong tay ta suýt rơi xuống đất.
Ta trừng hắn.
Hắn lại thản nhiên nhìn ta, khóe môi vẫn cong lên, hai chiếc răng nanh lúc ẩn lúc hiện.
Ta hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi:
“…Luyện chữ của con đi!”
Nói xong, ta lập tức quay người bỏ đi, bước chân nhanh đến mức chẳng khác nào chạy trốn.
Đào Hỉ ở phía sau lon ton đuổi theo:
“Tiểu thư, người đi chậm thôi!”
“Câm miệng!”
“Tiểu thư, tai người đỏ rồi!”
“Ta bảo ngươi câm miệng!”
Tai ta đỏ mãi đến tận tối.
9.
Mùa thu, Lục Tinh Thần đã bốn tuổi, cuối cùng cũng có thể nói được những câu ngắn hoàn chỉnh.
Câu hoàn chỉnh đầu tiên hắn nói là:
“Nương ôm con.”
Lúc đó ta đang ngồi xổm trong sân nhổ cỏ. Hắn từ phía sau lao tới ôm cổ ta, cả người treo trên lưng ta, mềm giọng nói:
“Nương ôm con.”
Rễ cỏ trong tay ta “rắc” một tiếng đứt lìa.
Ta vớt hắn từ sau lưng ra phía trước, ôm vào lòng.
“Ai dạy con nói câu này?”
“Ca ca.”
Hắn chỉ về phía Lục Tử Uyên đang luyện công ở xa.
Ta nhìn sang.
Lục Tử Uyên vừa thu thế, quay người nhìn ta, khóe môi mang theo ý cười.
Hắn bước tới, xoa đầu đệ đệ.
“Tinh Thần giỏi lắm.”
Lục Tinh Thần ôm cổ ta, ghé sát tai ta, lén lút nói:
“Ca ca nói… nói ‘ôm ôm’ thì nương sẽ mềm lòng. Nương mềm lòng rồi sẽ ôm con.”
Ta: “…”
Nụ cười của Lục Tử Uyên lập tức cứng đờ.
“Lục Tử Uyên, con ngứa da rồi phải không!”
Ta ngẩng đầu.
“Mẫu thân, con đi luyện công đây!”
Hắn xoay người bỏ chạy, nhanh hơn cả thỏ.
Lục Tinh Thần ở trong lòng ta cười khanh khách.
Ta ôm hắn, nhìn bóng lưng Lục Tử Uyên chạy xa, cố ép khóe môi xuống mấy lần, cuối cùng vẫn không nhịn được cong lên.
Mùa thu năm ấy trôi qua rất nhanh.
Lục Tử Uyên đọc sách càng ngày càng chăm chỉ. Tiên sinh nói thêm một năm nữa, hắn có thể đến kinh thành thử sức với kỳ thi đồng sinh.
Lục Tinh Thần cuối cùng cũng không còn đuổi theo kiến nữa. Hắn bắt đầu đuổi bướm, chạy khắp sân, chạy mệt thì quay về nằm bò trên chân ta thở hổn hển.
Chức vị của Lục Thời Yến cũng thay đổi. Từ Trấn Bắc Hầu, hắn được điều nhiệm làm Xu Mật phó sứ, cả nhà chuyển vào kinh thành.
Ngày rời đi, ta đứng trước cổng phủ Trấn Bắc Hầu, ngoái đầu nhìn lại lần cuối.
Đã đến đây gần một năm, vậy mà ngày gió tuyết ngập trời ấy dường như chỉ mới xảy ra hôm qua.
Lục Tử Uyên bước tới đứng bên cạnh ta.
So với lúc ta mới đến, hắn đã cao hơn nửa cái đầu, vai lưng thẳng tắp như một cây tùng nhỏ.
Hắn khẽ nói:
“Mẫu thân, con sẽ chăm chỉ đọc sách. Sau này con sẽ nên người, để người được sống những ngày tốt đẹp nhất.”
Ta cúi đầu nhìn hắn.
Đôi mắt xanh kia giữa ánh chiều tà sáng như sao.
“Ai cần con phải nên người chứ? Con sống tốt cuộc đời của mình là được.”
Hắn ngẩn ra.
Sau đó hắn cười, hai chiếc răng nanh nhỏ lại lộ ra.
“Vậy con cũng sẽ sống thật tốt, sống thành dáng vẻ khiến mẫu thân tự hào.”
Lục Tinh Thần từ phía sau lao tới ôm lấy chân ta.
“Nương! Con… con cũng— con cũng muốn— sống thành— tự hào!”
Hắn nói lắp ba lắp bắp, gương mặt nhỏ nghẹn đến đỏ bừng.
Ta ngồi xổm xuống véo má hắn.
“Con nói cho trôi chảy trước rồi hãy nói đến chuyện khiến người khác tự hào.”
Lục Tinh Thần cuống lên:
“Con… con— con trôi chảy!”
Lục Tử Uyên đứng bên cạnh cười đến cong cả lưng.
Ta đứng dậy, mỗi tay dắt một đứa, đi về phía ngôi nhà mới.
Ánh hoàng hôn kéo bóng ba người thật dài, dài đến mức dính liền vào nhau, chẳng còn phân biệt được đâu là bóng của ai.
Đào Hỉ ở phía sau kéo hòm hành lý, gào lên:
“Tiểu thư——đợi nô tỳ với——”
Ta không quay đầu, nhưng khóe môi đã cong lên thật cao.
10.
Sau khi vào kinh, Lục Thời Yến bận rộn công vụ, một mình ta quán xuyến phủ đệ mới.
Lục Tử Uyên vào quan học, ngày nào cũng đi sớm về muộn. Bài vở càng ngày càng khó, sau khi trở về còn phải đọc thêm hai canh giờ.
Lục Tinh Thần cuối cùng cũng chịu tự ăn cơm, tuy vẫn kén ăn, không ăn rau, chỉ thích ăn thịt.
Công việc mỗi ngày của ta chính là đấu trí đấu dũng với hai đứa chúng nó.
“Lục Tinh Thần, ăn rau xanh.”
“Không ăn.”
“Không ăn rau thì không cao được.”
“Ca ca cũng không ăn.”
“Lục Tử Uyên——”
Trong thư phòng lập tức truyền ra giọng buồn buồn của Lục Tử Uyên:
“Mẫu thân, con đang viết văn.”
“Viết văn cũng phải ăn rau! Đào Hỉ, bưng vào đó, nhìn hắn ăn hết cho ta!”
Đào Hỉ bưng đĩa rau vào thư phòng.
Bên trong truyền ra tiếng phản đối khe khẽ của Lục Tử Uyên, sau đó lập tức im bặt.
Lục Tinh Thần ngẩng đầu nhìn ta, vẻ mặt đầy rối rắm như đang nghĩ “ca ca cũng ăn rồi, chẳng lẽ mình cũng phải ăn sao?”
Ta cắt một miếng dưa mật nhét vào miệng hắn.
“Ăn cái này trước, lát nữa lại ăn rau.”
Hắn ngậm dưa trong miệng, mơ hồ nói:
“Nương tốt nhất.”
“Bớt dùng trò này với ta.”
Hắn cười hì hì, lại gần cọ cọ vào người ta.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, đến mức ta gần như đã quên mất kế hoạch độc ác ban đầu.
Cho đến một ngày, Đào Hỉ lôi quyển Sổ Tay Nhanh Chóng Trở Thành Mẹ Kế Độc Ác phủ đầy bụi từ đáy hòm ra. Nàng thổi một cái, lập tức bị bụi làm sặc đến ho liên tục.
Nàng đặt quyển sách trước mặt ta, vẻ mặt trêu chọc.
“Tiểu thư, người còn nhớ thứ này không?”
Ta nhìn chằm chằm dòng chữ “Đoạt chí, mục tâm, hủy hình” hồi lâu.
Cuối cùng thở dài.
“…Đốt đi.”
“Hả?”
“Đốt đi. Ta đổi ý rồi.”
Đào Hỉ ôm quyển sách ngẩn người hồi lâu, sau đó đột nhiên bật cười, ôm sách chạy ra ngoài.
Ta nghe nàng ở trong sân gào lên:
“Đốt sách đây đốt sách đây, tiểu thư không làm chuyện xấu nữa rồi”
Lục Tinh Thần thò đầu vào từ cửa.
“Nương không làm chuyện xấu nữa?”
Ta bế hắn lên.
“Không làm nữa. Nương cải tà quy chính rồi.”
“Cải tà quy chính là gì?”
“Chính là…”
Ta nhấc hắn lên ước lượng một chút.
“Chính là cảm thấy làm người tốt dễ chịu hơn làm người xấu.”
Lục Tinh Thần nghiêng đầu, rõ ràng nghe chẳng hiểu, nhưng vẫn ôm lấy cổ ta.
“Nương làm người tốt, con cũng làm người tốt.”
Mũi ta chợt cay xè, vội vàng đặt hắn xuống rồi đuổi đi chơi.
11.
Chớp mắt đã ba năm trôi qua.
Lục Tử Uyên chín tuổi, đã vượt qua kỳ thi đồng sinh, trở thành đồng sinh nhỏ tuổi nhất trong quan học kinh thành.
Các vị tiên sinh đều nói hắn có đại tài, sau này nhất định sẽ đỗ tiến sĩ.
Hắn vẫn gầy, nhưng khung người đã dần nảy nở, chiều cao gần chạm đến vai ta,khuôn mặt cũng trở nên sáng sủa khoáng đạt.
Đôi mắt dị sắc từng bị xem là biểu tượng của điềm chẳng lành, giờ lại trở thành điểm đặc biệt khiến ai gặp cũng muốn nhìn thêm một lần.
Lục Tinh Thần đã sáu tuổi, miệng lưỡi lanh lợi, nói năng lưu loát, thường xuyên chặn ta đến á khẩu.
Hắn không còn đuổi bướm nữa, bắt đầu đuổi theo ca ca.
Lục Tử Uyên đi đâu hắn theo đó, mở miệng ngậm miệng đều là:
“Ca ca con nói…”
Quan chức của Lục Thời Yến ngày càng cao, nhưng con người hắn vẫn chẳng thay đổi, vẫn ít lời trầm mặc.
Mỗi lần về nhà đều mang thứ gì đó cho ta.
Lúc thì da lông phương Bắc, lúc thì son phấn Giang Nam, lúc lại là một cành hoa dại chẳng biết bẻ từ đâu về.
Ta cắm cành hoa dại ấy vào bình.
Lục Tinh Thần ghé lại nhìn.
“Nương, vì sao phụ thân lúc nào cũng mang đồ về cho người?”
Ta hừ một tiếng.
“Coi như hắn còn có lương tâm.”
“Vậy sau này con cũng mang về cho người.”
Ta chọc chọc mũi hắn.
“Được thôi, ta chờ.”
Lục Tử Uyên từ thư phòng thò đầu ra.
“Mẫu thân, hôm nay con viết xong bài rồi, có thể đưa Tinh Thần ra phố mua kẹo hồ lô không?”
Ta phất tay.
“Đi đi, đừng mua quá nhiều, hỏng răng đấy.”
Hai đứa trẻ lập tức reo hò chạy đi.
Ta nhìn bóng lưng chúng biến mất sau cổng.
Đào Hỉ bưng trà tới, thở dài.
“Tiểu thư, người còn nhớ ngày đầu tiên đến Hầu phủ, lúc đứng giữa tuyết người đã nói——”
“Không nhớ.”
Ta bưng trà lên uống một ngụm.
Đào Hỉ bật cười.
“Tiểu thư, bây giờ người hiền từ hơn lúc ấy nhiều rồi.”
“Nói bậy, ta đây là——”
Ta nghĩ hồi lâu, không tìm được từ nào thích hợp, đành nói:
“Đây là thay đổi chiến thuật. Cách ban đầu không dùng được nên đổi đường khác.”
“Ồ? Đổi sang đường nào?”
“…Biến kẻ địch thành người mình.”
Đào Hỉ cười đến phun cả trà.
12.
Năm Lục Tử Uyên mười ba tuổi, hắn thi đỗ tú tài, trở thành tú tài trẻ tuổi nhất toàn kinh thành.
Ngày yết bảng, ta đang ôm lò sưởi tay ngồi dưới hành lang phơi nắng, Đào Hỉ lảo đảo chạy vào.
“Tiểu thư, đại công tử… tú tài… đỗ rồi…”
Lò sưởi tay trong tay ta suýt rơi xuống đất.
“Thật sao?”
“Thật! Còn là án thủ! Án thủ đấy!”
Lục Tử Uyên từ ngoài cửa bước vào.
Hắn mặc một thân thanh sam, so với năm ngoái lại cao thêm một đoạn, giờ đã cao hơn ta.
Hắn đi đến trước mặt ta, cung cung kính kính hành lễ.
Sau đó ngẩng đầu lên.
Đôi mắt xanh sáng đến kinh người.
“Mẫu thân, nhi tử không khiến người thất vọng.”
Ta nhét lò sưởi tay cho Đào Hỉ, đứng dậy, đưa tay xoa đầu hắn.
Hắn khựng lại.
Đã rất lâu rồi không còn ai xoa đầu hắn như vậy.
“Con trai của ta, thật có tiền đồ.”
Hắn cúi đầu, bỗng nhiên đưa tay ôm ta một cái.
Rất nhanh đã buông ra, lùi lại hai bước, vành tai đỏ bừng.
“Nhi tử đi viết thư cho phụ thân.”
Nói xong hắn quay người chạy mất.
Lục Tinh Thần từ phía sau nhảy ra.
“Nương! Ca ca ôm người rồi! Con cũng muốn!”
Ta đẩy hắn ra.
“Đi đi đi, con bao nhiêu tuổi rồi còn ôm——”
Lục Tinh Thần mặc kệ, lập tức nhào tới ôm chặt eo ta, cả người treo trên người ta.
“Con cũng muốn! Con cũng muốn!”
Ta bị hắn đâm đến lùi hai bước, cuối cùng vẫn phải vòng tay ôm lại.
“Được rồi, được rồi, ôm thì ôm.”
Hắn thỏa mãn buông tay, nhảy chân sáo chạy đi.
“Con đi đuổi theo ca ca!”
Ta đứng giữa sân, ánh nắng mùa đông chiếu lên người ấm áp.
Đào Hỉ đứng bên cạnh lau mắt.
“Tiểu thư, đại công tử đã có tiền đồ thế này rồi… kế hoạch ‘hủy hoại’ của người… thất bại hoàn toàn rồi.”
Ta nhìn nàng.
“…Thất bại thì thất bại thôi.”
Ta bật cười một tiếng, quay người vào phòng.
Trận thua này, ta cam tâm tình nguyện.
13.
Lại ba năm trôi qua.
Lục Tử Uyên mười sáu tuổi, tham gia kỳ thi Hương.
Ta dẫn theo Lục Tinh Thần và Đào Hỉ đứng ngoài cổng trường thi chờ hắn. Gió cuối thu thổi đến mức người ta không nhịn được co cổ.
Lục Tinh Thần đã mười hai tuổi, vóc dáng cao nhanh đến chóng mặt, miệng cũng ngày càng lắm lời.
Hắn đi vòng quanh trường thi ba vòng, quay lại hỏi:
“Nương, tường này cao thật đấy. Ca ca trèo vào kiểu gì vậy?”
“Hắn đi vào, không phải trèo vào.”
Ta trợn mắt.
“Vậy sau này con cũng đi vào.”
“Con thi qua đồng sinh trước rồi hãy nói.”
Lục Tinh Thần bĩu môi.
“Nương coi thường con.”
“Ta coi trọng con, là bản thân con không chịu cố gắng.”
Cổng trường thi cuối cùng cũng mở.
Các thí sinh lần lượt bước ra.
Ta kiễng chân nhìn quanh, rất nhanh đã nhận ra Lục Tử Uyên giữa một đám thanh sam.
Hắn lại cao hơn, bờ vai rộng,眉目 tuấn tú. Đôi mắt xanh kia đứng giữa đám đông chỉ cần liếc một cái đã có thể nhận ra.
Hắn nhìn thấy chúng ta liền cười, nhanh chân bước tới.
Hắn dừng trước mặt ta.
“Mẫu thân, người đến rồi.”
“Thừa lời.”
Ta nhét lò sưởi tay vào tay hắn.
“Lạnh phải không? Cầm lấy.”
Hắn nhận lấy, cúi đầu sưởi ấm hai tay.
Lục Tinh Thần lập tức ghé tới.
“Ca ca, thi thế nào? Có đỗ không?”
Lục Tử Uyên liếc về phía ta, khẽ cười.
“Có.”
“Tự tin thế?”
“Ừ. Đã hứa với mẫu thân phải có tiền đồ, không dám không đỗ.”
Ta quay mặt đi, ho một tiếng.
“Được rồi, được rồi, về nhà ăn cơm. Đào Hỉ, gọi xe.”
Xe ngựa lắc lư trở về phủ.
Lục Tinh Thần ríu rít nói không ngừng, Lục Tử Uyên dựa vào thành xe cười, đôi mắt xanh vẫn luôn nhìn ta.
Ta bị hắn nhìn đến mất tự nhiên.
“Con cứ nhìn ta làm gì?”
“Nhi tử đang nghĩ, ba năm trước con đỗ tú tài, mẫu thân không khóc. Lần này nếu con đỗ cử nhân, liệu người có khóc không?”
“Ta khóc cái gì chứ.”
Lục Tinh Thần chen miệng:
“Nương sẽ khóc. Lần trước đọc thoại bản người còn khóc mà.”
“Đó là vì thoại bản viết cảm động quá!”
Lục Tử Uyên cười đến cong cả miệng.
Lục Tinh Thần cũng cười theo.
Đào Hỉ ngồi ngoài đánh xe, cách một tấm rèm vẫn nghe rõ tiếng nàng đang cố nhịn cười.
Ta nhìn hai đứa chúng nó, cố ép khóe môi xuống mấy lần, cuối cùng vẫn cong lên.
Thôi được.
Dù sao cũng chẳng phải lần đầu bị chúng nhìn thấu.
Nửa tháng sau yết bảng, Lục Tử Uyên đỗ cử nhân, xếp thứ bảy.
Ta xem bảng trở về, ngồi trong phòng lau mặt ba lần.
Lục Tinh Thần nằm bò bên khe cửa nhìn lén, quay đầu dùng khẩu hình nói với Lục Tử Uyên:
“Ca ca, nương thật sự khóc rồi…”
Lục Tử Uyên đứng ngoài cửa, hít sâu một hơi rồi đẩy cửa bước vào.
Hắn đi đến trước mặt ta, cúi người, đặt trán lên mu bàn tay ta.
“Mẫu thân, sau này nhi tử sẽ để người sống những ngày tốt đẹp hơn.”
Ta rút tay về, dùng sức vò tóc hắn đến mức mũ quan cũng lệch sang một bên.
“Ai cần con cho ta sống ngày tốt đẹp.”
Giọng ta vẫn hơi khàn.
“Con bình an sống tốt, còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì.”
Hắn ngẩng đầu.
Trong đôi mắt xanh thoáng hiện một tầng nước.
“Vâng, nhi tử ghi nhớ.”
14.
Năm Lục Tử Uyên mười tám tuổi, hắn tham gia kỳ thi Xuân, đỗ tiến sĩ, đến kỳ điện thí lại được đương kim Thánh thượng đích thân điểm làm Thám hoa lang.
Ngày tin tức truyền về, cả Hầu phủ gần như nổ tung.
Lục Thời Yến từ Xu Mật viện vội vàng trở về, hiếm khi uống đến say, vỗ vai Lục Tử Uyên hồi lâu, cuối cùng chỉ nói được một câu:
“Tiểu tử giỏi lắm.”
Lục Tinh Thần đi vòng quanh ca ca hơn mười vòng, miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Ca, sau này huynh làm quan rồi, có thể dẫn đệ đến nha môn chơi không?”
Lục Tử Uyên gõ đầu hắn một cái:
“Nha môn không phải chỗ để chơi.”
Lục Tinh Thần ôm đầu bĩu môi.
Ta đứng phía sau đám đông, nhìn Lục Tử Uyên được mọi người vây quanh ở giữa. Hắn mặc một thân hồng bào, trên mũ cài hoa, đôi mắt xanh dưới ánh nến rực rỡ như sao.
Hắn xuyên qua đám đông, đi đến trước mặt ta, giống như rất nhiều năm về trước, hai tay nâng đóa trâm hoa được ngự ban đưa tới trước mặt ta.
Hắn hơi cúi người.
“Mẫu thân, nhi tử có được ngày hôm nay, tất cả đều nhờ mẫu thân dạy dỗ. Đóa hoa này, nhi tử xin dâng cho mẫu thân.”
Cả sân lập tức im phăng phắc.
Chén rượu trong tay Lục Thời Yến khựng lại.
Lục Tinh Thần há hốc miệng.
Đào Hỉ che mặt bắt đầu khóc.
Ta nhìn đóa trâm hoa kia, bỗng nhiên nhớ đến trận gió tuyết trước cổng phủ Trấn Bắc Hầu mười ba năm về trước.
Đứa trẻ mặc áo bông cũ rách, cúi thấp đầu đứng giữa tuyết, ngay cả ngẩng đầu nhìn ta cũng không dám.
Mà giờ đây hắn đứng giữa một sảnh đầy nến đỏ, đem tất cả những gì tốt đẹp nhất mà một thiếu niên có thể có, hai tay dâng đến trước mặt ta.
Ta nhận lấy trâm hoa, giọng hơi run.
“Tử Uyên, con trưởng thành rồi.”
Hắn cười, hai chiếc răng nanh nhỏ lại lộ ra, đôi mắt xanh cong cong như trăng non.
“Mẫu thân già rồi.”
Ta cài trâm hoa lên vạt áo.
“Nói bậy, ta mãi mãi mười tám.”
Cả sân đều bật cười.
Lục Tinh Thần lao tới ôm cánh tay ta:
“Nương mãi mãi mười tám!”
Đào Hỉ vừa khóc vừa nói:
“Tiểu thư, nô tỳ… nô tỳ đi lấy khăn cho người…”
Ta trừng nàng, cố ý nói giọng thô:
“Lấy khăn làm gì, ta có khóc đâu…”
Nói xong lại cúi đầu lau khóe mắt.
Lục Thời Yến đi đến đứng bên cạnh ta, đưa cho ta một chén rượu.
Ta nhận lấy uống cạn.
Vị cay nóng trôi xuống cổ họng, ấm áp lan suốt một đường.
Ngoài cửa sổ, gió xuân lồng lộng, hoa đào nở kín cành.
15.
Năm Lục Tử Uyên vào Hàn Lâm viện làm tu soạn, biên cảnh phía Bắc nổi chiến sự.
Địch quốc tập hợp mười vạn đại quân áp sát biên cương, trong triều lại không có tướng nào có thể dùng.
Các lão tướng đời trước hoặc đã qua đời, hoặc tuổi cao sức yếu. Trong lớp trung niên tráng niên, chỉ có Lục Thời Yến từng trấn thủ phương Bắc suốt mười năm.
Thánh thượng hạ chỉ, lệnh Lục Thời Yến lĩnh ấn soái xuất chinh.
Đêm trước ngày xuất quân, ta đến quân doanh tiễn hắn.
Ngoài doanh trướng, gió tuyết sắc như dao. Lục Thời Yến mặc một thân áo giáp đứng dưới ánh đuốc, so với lần đầu ta gặp đã già đi đôi chút, hai bên tóc mai đã điểm sương.
Hắn thấp giọng nói:
“Phu nhân, chuyến này ta đi, mọi việc trong phủ đều giao cả cho nàng.”
“Yên tâm. Chàng đánh thắng trở về, hai đứa trẻ trong nhà ta sẽ trông cho chàng. Còn nếu đánh thua—”
“Đánh thua thì sao?”
“Đánh thua thì cũng đừng về nữa, ta không mất nổi thể diện ấy.”
Hắn bật cười, đưa tay nắm tay ta một cái rồi rất nhanh buông ra.
Đó là một trong số ít lần thân mật giữa chúng ta suốt hơn mười năm thành thân.
“Đợi ta trở về.”
Hắn nói.
“Ừ, ta đợi chàng trở về.”
Hắn xoay người lên ngựa, dẫn đại quân biến mất giữa gió tuyết.
Ta đứng trên thành lâu nhìn rất lâu, cho đến khi đoàn quân hoàn toàn khuất bóng mới quay người.
Không biết Lục Tử Uyên đến từ lúc nào, đang đứng sau lưng ta cách ba bước, đôi mắt xanh giữa gió tuyết sáng đến kinh người.
“Mẫu thân, con muốn đến Bắc cảnh.”
Tay ta siết lại.
“Con đến đó làm gì?”
“Chức tu soạn Hàn Lâm viện cũng cần hiểu binh sự.”
Hắn tiến lên một bước.
“Phụ thân cần người giúp đỡ. Con đọc sách nhiều năm như vậy, cũng nên có lúc dùng đến.”
Ta nhìn vào mắt hắn.
Trong đó không có bốc đồng, cũng không có nhiệt huyết nhất thời, chỉ có sự kiên định sau khi đã suy nghĩ rất kỹ.
Hắn trưởng thành rồi.
Không còn là đứa trẻ sáu tuổi từng được ta chắn phía sau nữa.
“Con quyết định rồi?”
Ta hỏi.
“Vâng.”
“Được, đi đi. Nhưng có một điều, phải sống sót trở về gặp ta.”
Hắn trịnh trọng hành lễ với ta, sau đó xoay người rời đi.
Đi được vài bước, hắn lại quay đầu, cười với ta, để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ.
“Mẫu thân yên tâm, trung bình tấn người dạy con vẫn còn nhớ. Hạ bàn vững, ngã không được đâu.”
Ta đứng giữa gió tuyết, nhìn hắn đi xa.
Lục Tinh Thần từ dưới chân tường thành chui ra, nắm lấy tay áo ta.
“Nương, ca ca đi rồi?”
“Ừ.”
“Ca ca sẽ trở về chứ?”
“Sẽ.”
Ta xoa đầu hắn.
“Ca ca con từng hứa với ta, sẽ để ta sống những ngày tốt đẹp. Nó nói lời giữ lời.”
Lục Tinh Thần tựa bên cạnh ta, giọng ồm ồm:
“Vậy con cũng phải luyện công. Sau này con cũng giúp ca ca.”
Ta ôm lấy vai hắn, không nói gì.
Gió lớn quá.
Thổi đến mức mắt cũng cay xè.
16.
Chiến sự kéo dài bốn tháng.
Tiền tuyến liên tục truyền về tin thắng trận. Lục Thời Yến dụng binh như thần, những sách luận của Lục Tử Uyên cũng phát huy tác dụng lớn trong quân.
Hai cha con liên thủ, cứng rắn ép quân địch lùi hơn ba trăm dặm.
Đến tháng thứ sáu, trinh sát truyền tin, trận quyết chiến sắp diễn ra.
Ta ngồi trong phủ chờ tin tức.
Lục Tinh Thần không ngồi yên nổi, ngày nào cũng chạy ra cổng thành.
Đào Hỉ đi theo hắn, trở về lại báo với ta:
“Hôm nay nhị công tử lại đứng ngoài cổng thành hai canh giờ.”
Chiều tối ngày thứ mười, trước lúc đóng cổng, một con khoái mã từ phương Bắc lao tới.
Người trên lưng ngựa phong trần mệt mỏi, áo giáp chưa tháo, đôi mắt xanh dưới ánh hoàng hôn sáng như sao.
Lục Tinh Thần là người đầu tiên lao ra.
“Ca…”
Lục Tử Uyên xoay người xuống ngựa, dang tay đỡ lấy đệ đệ đang nhào tới, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía cổng phủ.
Ta đứng trên bậc thềm, trong tay còn nắm một cuộn sách chưa kịp đặt xuống.
Hắn buông Lục Tinh Thần ra, xuyên qua sân viện, từng bước đi đến trước mặt ta, sau đó quỳ một gối xuống.
Hắn ngẩng đầu, đôi mắt xanh đầy tơ máu, nhưng nụ cười lại rực rỡ.
“Mẫu thân, nhi tử trở về rồi. Bắc cảnh đã bình định. Ba ngày nữa phụ thân sẽ hồi kinh.”
Ta cúi đầu nhìn hắn, tầm mắt dần mờ đi.
“Đứng lên đi, dưới đất lạnh.”
Hắn đứng dậy, còn chưa kịp nói gì, Lục Tinh Thần đã từ phía sau lôi ra một cuộn thánh chỉ màu vàng sáng, giơ cao trước mặt ta.
“Nương! Ca ca bảo con cầm! Huynh ấy nói cái này là cho nương!”
Ta sững người.
Lục Tử Uyên nhận lấy cuộn thánh chỉ, mở ra, từng chữ từng chữ đọc:
Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Lục thị Lâm thị Đường của phủ Trấn Bắc Hầu, ôn lương cung kiệm, dạy con có phương, dưỡng dục con cháu thành tài… Nay đặc phong Tam phẩm Thục nhân, để biểu dương khen thưởng.
Đọc xong chữ cuối cùng, hắn cuộn thánh chỉ lại, hai tay dâng đến trước mặt ta.
“Nhi tử đã xin cáo mệnh cho mẫu thân.”
Cả sân yên lặng trong chớp mắt.
Ta cúi đầu nhìn đạo thánh chỉ vàng sáng kia, một chữ cũng không nói nên lời.
Lục Tinh Thần đứng bên cạnh nhảy cẫng:
“Nương! Nương nói gì đi!”
Đào Hỉ che miệng, nước mắt rơi như mưa.
Ta đưa tay nhận lấy thánh chỉ.
Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào cuộn thánh chỉ, ta cảm nhận được tay Lục Tử Uyên đang khẽ run.
“Mẫu thân, năm đó người từng hỏi con có muốn cưỡi đại mã, có muốn ăn những món điểm tâm ngon nhất, có muốn cả phủ trên dưới đều nghe lời con hay không. Khi ấy con nói không muốn.”
“Bây giờ thì sao?”
Giọng ta khàn đến mức gần như không giống chính mình.
Hắn cười.
Hai chiếc răng nanh nhỏ lộ ra, đôi mắt xanh ướt đẫm.
“Bây giờ con muốn.”
“Con muốn đưa mẫu thân cưỡi đại mã, đưa mẫu thân ăn những món điểm tâm ngon nhất, để cả phủ trên dưới đều nghe lời mẫu thân.”
“Còn muốn để mẫu thân… trở thành người mẹ kế phong quang nhất thiên hạ.”
Đạo thánh chỉ trong tay ta suýt rơi xuống đất.
Ta hít sâu một hơi, giơ tay dùng sức vỗ lên vai hắn.
Ta nghiến răng:
“Tiểu tử thối, con cố ý muốn chọc nương con khóc phải không?”
Lục Tinh Thần đứng bên cạnh lập tức gào lên:
“Ca! Nương khóc rồi! Lại khóc nữa rồi!”
“Câm miệng!”
Ta trừng hắn.
Lục Tử Uyên cười, đưa tay lau khóe mắt cho ta.
Đầu ngón tay hắn lạnh buốt, mang theo hơi lạnh của gió tuyết phương Bắc.
Ta nắm lấy tay hắn, buồn bực nói:
“Được rồi, được rồi. Trở về là tốt. Đi, về nhà ăn cơm.”
Lục Tinh Thần lập tức lao tới ôm cánh tay còn lại của ta.
Lục Tử Uyên đứng bên phải, Lục Tinh Thần đứng bên trái, một trái một phải, giống hệt mười mấy năm trước.
Chỉ là bây giờ chúng đã trưởng thành, cao hơn ta cả một cái đầu, đến mức ta phải ngẩng lên mới nhìn rõ mặt chúng.
Ta vừa đi vừa mắng:
“Lục Tinh Thần, con ôm chặt quá rồi! Lục Tử Uyên, cầm thánh chỉ cho chắc, đừng để rơi! Đào Hỉ, ngươi khóc cái gì mà khóc! Về nhà nấu cơm!”
Mọi người cười vang một trận.
Màn đêm dần buông xuống, gió xuân xuyên qua hành lang, cuốn theo những cánh hoa rơi trong sân.
Ta bỗng dừng bước, quay đầu nhìn lại.
Lục Tử Uyên đứng ngay sau lưng ta, đôi mắt xanh được ánh chiều nhuộm thành màu vàng ấm.
Lục Tinh Thần tựa trên vai ta, miệng còn lẩm bẩm đòi ăn thịt kho tàu.
Lục Thời Yến vẫn chưa trở về, nhưng cũng không còn xa nữa.
Ta đẩy cửa viện ra, bước một chân vào trong.
Kết thúc truyện. Đừng quên cho kênh 1 Thích 1 Đăng ký nhé.
© Vườn Truyện. Một sản phẩm của Oriole