Thông tin truyện

Pháo hôi thức tỉnh

Đánh giá
  • Lượt xem:
  • 0
  • Số chương:
  • 0

Pháo hôi thức tỉnh

Nhìn đống bình luận bay đầy màn hình mới biết mình chỉ là nữ phụ làm nền, tôi quay xe luôn, dẹp bỏ cái mác gái ngoan.

Lại lần nữa đè con cưng của trời Thẩm Hàn Tinh xuống giường, kênh chat lại nổ tung.

【Nữ phụ mù à, không thấy nam chính nổi hết gân xanh lên vì nhẫn nhịn rồi sao? Buông anh ấy ra mau!】

【Cô ta chẳng qua là cậy chút tình nghĩa thanh mai trúc mã nên mới lộng hành thế thôi!】

【Tức xỉu á trời, nam chính ơi, hu hu!】

【Bình tĩnh đi mấy má, chuỗi ngày sung sướng của cô ta sắp hết hạn rồi!】

【Nữ chính đang trên máy bay về nước rồi, nam nữ chính sắp va vào nhau, sau đó nam chính sẽ ghét cô ta cay đắng và né xa cô ta.】

【Cuối cùng nhà cô ta phá sản, bị đòi nợ ngập đầu, chết rét ngoài đường.】

Nhìn đống bình luận đó, tôi cười nhẹ một tiếng. Đứng dậy, thẳng thừng nói lời chia tay với Thẩm Hàn Tinh.

Ánh mắt anh tối sầm lại, khàn giọng hỏi: “Tại sao?”

Vì tôi muốn đổi bồ rồi chứ sao!

Làm như tôi chỉ có mỗi mình anh là thanh mai trúc mã không bằng.

1

Tôi không trả lời Thẩm Hàn Tinh, thong thả đi vào nhà vệ sinh, ngắm nghía mình trong gương. Trắng trẻo, cao ráo, không có điểm nào để chê. Nhưng kênh chat thì đã chửi bới um sùm.

【Chưa thấy pháo hôi nào ố dề như cô ta, ngày trước nam chính có chịu đâu, cô ta cứ cố đấm ăn xôi theo đuổi bằng được!】

【Khó khăn lắm mới cưa đổ được thì lại hành người ta ra bã, mặc kệ nam chính đang sốt vẫn phải họp hành, hết đòi ăn cháo nửa đêm lại bắt đi phượt lúc rạng sáng.】

【Đúng thế, chút tình nghĩa hàng xóm láng giềng cuối cùng cũng bị cô ta bào cho bằng sạch.】

【Không sao, cứ để cô ta diễn nốt đi, càng diễn càng nhanh tự hủy, không thấy Thẩm Hàn Tinh đang nhẫn nhịn đến mức nào à?】

【Người thừa kế đi ra từ biển lửa nhà họ Thẩm tính tình đâu có hiền!】

Thẩm Hàn Tinh cầm đôi dép đặt trước cửa nhà vệ sinh, ánh mắt đầy u ám nhưng bờ môi mỏng vẫn thốt ra: “Dưới đất lạnh, xỏ dép vào đi. Với lại, anh cần một lý do chia tay.”

Tôi mỉm cười búi cao tóc đuôi ngựa: “Vì anh nhạt nhẽo, suốt ngày trưng ra cái bản mặt lạnh như tiền. Còn nhạt nhẽo ở khoản nào thì anh tự đi mà nghĩ.” Tôi kéo dài giọng điệu đầy ẩn ý.

Sắc mặt Thẩm Hàn Tinh lập tức tối sầm, bờ môi mỏng mím chặt.

Kênh chat còn nhảy dựng lên hơn cả nam chính:

【Nữ phụ đang nhấn ga tự hủy kìa, cô ta chắc chưa biết hôm qua bố cô ta vừa muối mặt đến cầu xin nam chính đúng không?】

【Dù ở nhà không được sủng ái, nhưng nhờ cái mác nhà họ Quý, cô ta mới có cái danh thiên kim đại tiểu thư, mất chỗ dựa đó thì cô ta chả là cái đinh gì.】

【Ố dề quá thể, lần nào đòi chia tay lý do cũng gượng ép vãi.】

【Nhìn thời lượng bị ẩn cảnh 18+ là biết nam chính không phải dạng vừa đâu, cô ta rõ ràng là vu oan giá họa.】

【Chia tay sớm bớt đau khổ, để anh nhà còn đi yêu thương nữ chính mềm mại đáng yêu của tụi tui.】

Thẩm Hàn Tinh nhìn chằm chằm tôi, hít một hơi thật sâu: “Được!”

Ngay sau đó, màn hình ngập tràn pháo hoa ăn mừng, cập nhật liên tục tình hình hạ cánh của máy bay nữ chính Tống Nghiên, bắt đầu đếm ngược màn chạm mặt ngày mai giữa cô ấy và Thẩm Hàn Tinh.

2

Sau khi Thẩm Hàn Tinh đồng ý chia tay, chưa đầy một tiếng sau, trợ lý của anh đã đến dọn đồ. Đồ đạc của anh ở nhà tôi ít đến đáng thương, chỉ có một chiếc vali nhỏ.

Trợ lý vừa xách vali bước ra khỏi cửa, tôi đã bắt đầu đổi mật mã khóa vân tay. Trợ lý đã quá quen với cảnh hợp hợp tan tan của chúng tôi nên không hề nán lại.

Tôi và Thẩm Hàn Tinh biết nhau mười ba năm, bên nhau hai năm. Anh là người thừa kế “ngậm thìa vàng” của Thẩm thị. Còn tôi là đại tiểu thư từ dưới quê lên của nhà họ Quý, một đứa trẻ mồ côi mẹ.

Hồi nhỏ, tôi luôn phải nhìn sắc mặt người khác để sống — cung phụng bố, mẹ kế, em trai, quản gia, và thậm chí cả Thẩm Hàn Tinh. Ai bảo gì tôi cũng yếu ớt vâng lời. Bị đánh cũng chịu, bị mắng cũng nhịn, tôi chỉ muốn có miếng cơm ăn để sống sót qua ngày.

Bố nói chỉ cần Thẩm Hàn Tinh chịu làm bạn với tôi, ông sẽ bố thí cho chút tiền sinh hoạt. Nhưng Thẩm Hàn Tinh chẳng hề ưa tôi. Dù tôi có nịnh nọt, phục tùng thế nào, anh vẫn luôn dửng dưng, giữ vẻ lịch sự xã giao cao ngạo và sự chán ghét ẩn hiện trong ánh mắt.

Năm mười lăm tuổi, sau khi giặt xong ba chậu quần áo lớn, tôi ngồi hóng gió cạnh chuồng chó ngoài sân. Tôi mơ ước một ngày nào đó gom đủ tiền rời khỏi thành phố Hải Châu để tự lập, thì bất ngờ nhìn thấy những dòng bình luận bay.

Họ bảo tôi chỉ là một con pháo hôi, một nữ phụ làm nền. Sự tồn tại của tôi chẳng qua là chiếc mác người yêu cũ nhạt nhẽo, vô hình của Thẩm Hàn Tinh. Một ngày nào đó trong tương lai, nhà họ Quý phá sản, Thẩm Hàn Tinh sẽ lạnh lùng đứng ngoài cuộc rồi đá tôi. Sau đó anh gặp gỡ nữ chính định mệnh Tống Nghiên. Còn tôi, vì nhà sập, bị đòi nợ, bị xua đuổi, cuối cùng sẽ bệnh chết cô độc trên đường phố Hải Châu lạnh giá.

Chỉ vì tôi mang cái danh nữ phụ, pháo hôi.

Đêm đó, nhìn những vết nứt nẻ rớm máu trên tay, tôi bỗng bật cười. Cái mác gái ngoan hiền lành, hiểu chuyện, biết nghe lời á? Bà đây không thèm diễn nữa!

Ngày hôm sau, tôi để lại nguyên một chậu đồ bẩn chưa giặt, đổi lại là tiếng gầm rú của lão quản gia. Tôi nhìn bộ dạng vênh váo của lão, thẳng tay vả bay mặt lão. Lão là em họ của mẹ kế, làm mưa làm làm gió ở nhà họ Quý lâu rồi. Khi lão điên tiết túm tóc tôi định đẩy xuống lầu, Thẩm Hàn Tinh và bố tôi vừa vặn bước vào cửa.

Tôi quay đầu lại nhìn lão quản gia, nhếch môi cười, khiến lão lộ vẻ hoảng sợ. Bình thường tầm này bố không về nhà, nhưng tối qua tôi đã nghe lén được lịch trình hôm nay của họ. Bố tôi là kiểu người sĩ diện hão trước mặt người ngoài, nhất là trước mặt Thẩm Hàn Tinh.

Thẩm Hàn Tinh năm đó mới 17 tuổi, vừa đá bay gã em họ để bước chân vào tập đoàn Thẩm thị, bắt đầu có tiếng nói. Bố tôi lập tức mắng xối xả mẹ kế, đuổi cổ lão quản gia. Ngay cả thằng em trai ăn hại của tôi cũng bị ông đá cho hai phát liên tiếp.

Tôi cũng chẳng thoát được kiếp nạn. Buổi tối, tôi nén đau vì bị ăn gậy đi đổ rác thì đụng phải Thẩm Hàn Tinh đang quay lại. Đây là lần đầu tiên anh dừng bước để nhìn kỹ tôi. Anh hơi khựng lại, đưa cho tôi một chiếc khăn tay, nhạt giọng bảo: “Tay cô chảy máu rồi.”

Tôi không còn giả trân như trước, chẳng thèm nhận lấy với vẻ biết ơn, mà chỉ lạnh lùng nhìn anh cười khẩy: “Thẩm Hàn Tinh, anh không thấy mình giả tạo lắm sao? Cái nét giả tạo của anh trông y xì đúc bố tôi vậy.”

Trước đây anh từng chứng kiến hoàn cảnh khốn khổ của tôi, lúc đó mặt anh tỉnh bơ, chẳng thèm quan tâm. Đến khi tôi hạ mình nịnh bợ anh, sự chán ghét trong mắt anh lại càng đậm.

Tôi khinh! Tôi vứt thẳng chiếc khăn tay vào sọt rác ngay trước mặt Thẩm Hàn Tinh. Dù sao mình cũng chỉ là pháo hôi, sống sao cho đã cái nư thì thôi!

Tôi cứ ngỡ Thẩm Hàn Tinh sẽ mách lẻo, nhưng không. Suốt cả năm sau đó, tôi chẳng thấy anh bén mảng đến nhà họ Quý nữa. Thời gian sau, tôi kiếm cớ gây sự với thằng em cùng cha khác mẹ để bị mẹ kế “tống cổ” ra khỏi nhà. Vừa hay đúng ý tôi luôn.

Dọn ra ngoài rồi, kênh chat lại liên tục chửi tôi bị điên. Bảo ở lại nhà họ Quý ít ra còn có chỗ chui ra chui vào, đi bụi thế này thì cạp đất mà ăn à. Về sau họ chán chẳng buồn nhìn tôi, đòi tua nhanh qua tuyến truyện của tôi.

Thế lại càng khỏe!

3

Sau đó tôi lên đại học, nhà họ Quý đóng tiền học xong thì thỉnh thoảng bố thí cho chút tiền lẻ gọi là sinh hoạt phí.

Lúc đi làm thêm, tôi đụng mặt Thẩm Hàn Tinh. Một pha chạm trán vô cùng cẩu huyết, đúng chuẩn kịch bản tôi sinh ra là để làm cô người yêu cũ vô hình. Một đêm nọ, tại quán hát, có vị tiểu thư đài các tỏ tình với Thẩm Hàn Tinh, anh hờ hững liếc mắt sang thấy tôi, liền lấy tôi ra làm lá chắn để từ chối. Rồi anh đưa tôi một trăm nghìn tệ, bảo tôi đóng giả làm bạn gái của anh.

Tôi từ chối thẳng thừng. Kênh chat lúc đó bảo tôi đang chơi chiêu lạt mềm buộc chặt.

Mà đúng thật, sau khi từ chối, tôi đã quay sang theo đuổi Thẩm Hàn Tinh suốt nửa năm. Tôi từng thấy một Thẩm Hàn Tinh hễ chạm vào cồn là say xỉn, nôn mửa thảm hại trong con hẻm nhỏ; cũng từng thấy một Thẩm Hàn Tinh khí thế ngút trời đứng trên đỉnh cao của Thẩm thị. Và còn rất nhiều khoảnh khắc khác, lần nào tôi cũng ở bên cạnh chăm sóc, dỗ dành anh. Tôi bảo, Thẩm Hàn Tinh, điều kiện để tôi ở bên anh tuyệt đối không phải là cái danh phận hờ, cái tôi muốn là cả con người anh.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ như in bộ dạng ngơ ngác, xịt keo cứng ngắc của Thẩm Hàn Tinh khi tỉnh dậy sau đêm đầu tiên của hai đứa.

Về sau, tôi cũng chẳng thèm bận tâm nhiều nữa, thích gì đòi nấy, hứng lên là đòi chia tay. Thường thì giới hạn chia tay giữa tôi và Thẩm Hàn Tinh là 72 giờ. Anh đi họp đến muộn: chia tay; anh nấu món tôi không thích: chia tay; có lần anh lỡ quá trớn làm hơi lâu: cũng chia tay luôn.

Thẩm Hàn Tinh ban đầu cũng tỏ thái độ bất mãn chứ. Nhất là lần tôi chê anh hiệp hai quá lâu, anh nhíu mày hỏi tôi: “Quý Thiển, có phải anh chiều hư em quá rồi không?”

“Anh có quyền không chiều mà, Thẩm đại thiếu gia.” Kết quả là anh bị tôi tống cổ ra khỏi nhà cùng cái vali đồ.

Chúng tôi cắt đứt liên lạc suốt 72 tiếng đồng hồ. Cuối cùng, trợ lý của anh vô tình bắt gặp tôi đang nhập viện vì đổ bệnh, Thẩm Hàn Tinh liền lập tức bay về ngay đêm đó. Nhìn thấy tôi nằm trên giường bệnh, anh hít sâu một hơi rồi thở dài. Rốt cuộc anh chẳng trách móc câu nào, tận tình chăm sóc đến khi tôi xuất viện mới buông một câu: “Lần sau anh sẽ tự kiềm chế.” Thế là hai đứa tự hiểu mà làm hòa.

Năm đó tôi 20 tuổi. Sau chuỗi ngày hợp tan liên tục như cơm bữa ấy, Thẩm Hàn Tinh cũng dần chai sạn cảm xúc luôn rồi.

Kênh chat tha hồ gạch đá, mắng mỏ tôi tơi tả và mòn mỏi ngóng trông Tống Nghiên về nước. Lần này đã quá 72 giờ trôi qua mà Thẩm Hàn Tinh vẫn bặt vô âm tín. Đám bình luận mừng như mở hội:

【Tự hủy thành công rồi nhé, nữ phụ ơi!】

【Ai mà ngờ được, đáng lẽ ngày kia nam nữ chính mới gặp nhau, nhưng vì nữ phụ đòi chia tay nên nam chính định đi công tác gấp, thế là va phải nữ chính ngay tại sân bay.】

【Úi chà, cốt truyện cuối cùng cũng đi đúng quỹ đạo rồi.】

【Hu hu, vậy là nam chính không còn “zin” nữa rồi à?】

【Nữ chính người ta cũng từng có bồ cũ vậy, đều là người trưởng thành với nhau cả, thuận mua vừa bán lo gì!】

【Thôi được rồi, lót dép hóng nữ phụ chuẩn bị nhận cái kết đắng, thương hại cô ta một phút.】

【Ủa? Sao nữ phụ lại ra ngoài thế kia?】

Tôi bơ đẹp đống bình luận, lái xe thẳng tiến ra sân bay.

Giang Khởi — anh hàng xóm thời nối khố ở quê của tôi hôm nay về nước. Tuần trước anh gọi điện, tôi còn chưa chắc chắn có đi đón được không. Lần này tôi nhắn tin báo trước, anh liền hỏi: 【Sao nay rảnh đột xuất thế? Bị bạn trai cho leo cây à?】

【Chia tay rồi!】

Giang Khởi khựng lại một nhịp rồi cười đáp: 【Thế à, vậy lát nữa anh bao ăn nhé.】

【Chốt đơn.】

4

Giang Khởi lớn hơn tôi ba tuổi. Anh là kiểu người tàn nhẫn với chính mình, tự lực cánh sinh đi lên từ một thị trấn nghèo, từng vì cày cuốc học hành mà gầy rộc đi phải nhập viện. Cuối cùng, anh đỗ vào ngôi trường đại học mơ ước và tự gầy dựng công ty riêng. Xét về thực lực lẫn nhan sắc, anh đều thuộc hàng cực phẩm. Chỉ có điều anh chẳng màng đến chuyện yêu đương, trong đầu lúc nào cũng chỉ có công việc.

Đến sân bay, trời bỗng đổ mưa như trút nước. Đúng như những gì kênh chat rò rỉ trước đó, tôi bắt gặp Thẩm Hàn Tinh và Tống Nghiên vừa chạm mặt nhau. Thẩm Hàn Tinh không biết vì lý do gì đã hủy lịch trình đột xuất để quay về công ty, còn Tống Nghiên thì đang đứng đợi bạn.

Trợ lý của Thẩm Hàn Tinh đang sốt sắng hỏi han xem Tống Nghiên có bị thương sau cú va chạm không. Tống Nghiên rất xinh đẹp, giọng điệu nhỏ nhẹ dịu dàng: “Tôi không sao đâu, chỉ hơi sưng một chút thôi, về nhà bôi thuốc là khỏi liền.”

Đám bình luận xem mà tan chảy:

【Nữ chính dịu dàng xỉu, trời đất ơi!】

【Trợ lý chắc rụng tim đến nơi rồi.】

【Nam chính cúi đầu bấm điện thoại làm cái gì đấy, va trúng vợ tương lai rồi kìa không mau vào mà dỗ đi!】

【Ủa mắt tôi có bị hoa không vậy? Sao nữ phụ cũng mò đến sân bay thế này?】

【Không lẽ hối hận vì thói kiếm chuyện của mình nên tới đây níu kéo nam chính?】

【Xu xu rồi nhé, ha ha, nam nữ chính va vào nhau mất rồi!】

Thẩm Hàn Tinh dưới sự mong đợi của kênh chat liền ngoảnh đầu nhìn Tống Nghiên một cái, nhưng ngay sau đó anh xoay người lại và bắt trúng hình bóng của tôi.

【Kìa nam chính ơi, giả mù điếc hộ cái!】

【Chuẩn luôn, hôm nay bố nữ phụ muối mặt đến cầu cứu mà nam chính còn từ chối thẳng thừng, chẳng lẽ giờ lại thèm đoái hoài đến cô ta?】

Dưới vạn con mắt đổ dồn của kênh chat, Thẩm Hàn Tinh sải bước tiến về phía tôi. Anh lập tức chú ý đến mái tóc và ống tay áo hơi ướt của tôi. Như thể chưa từng có cuộc chia ly nào, anh nhẹ giọng bảo: “Trời trở lạnh rồi, không thay đồ là ốm đấy. Trên xe anh có sẵn quần áo của em, đi thay trước đi.”

Kênh chat thì đã tức điên lên:

【Cái quái gì vậy! Đây là cơ hội ngàn năm có một để nam nữ chính ở riêng với nhau mà, nữ phụ dai như đỉa đói thế!】

【Nữ chính cục cưng đang nhìn qua kìa, anh trợ lý thì đang ra sức cứu vãn tình thế, giải thích nữ phụ chỉ là “bạn bè”.】

【Nam chính trông lạnh lùng thế thôi chứ tâm mềm yếu vãi.】

【Chẳng qua là thấy tội nghiệp vì nữ phụ cũng mất mẹ từ nhỏ giống mình thôi chứ gì! Thôi đủ rồi nam chính ơi, quay xe gấp!】

Tôi đã biết từ lâu, năm đó Thẩm Hàn Tinh đưa khăn tay cho tôi chẳng qua là vì anh nhìn thấy hình bóng tội nghiệp của chính mình ngày trước.

Thấy tôi đứng trơ ra đó, Thẩm Hàn Tinh đưa tay định dắt tôi đi, vừa chạm vào bàn tay lạnh ngắt của tôi, chân mày anh càng nhíu chặt: “Ngoan, nghe lời nào.”

Giây tiếp theo, tôi dứt khoát rụt tay lại: “Sếp Thẩm, đối với người yêu cũ thì không cần phải chu đáo tận răng như vậy đâu.”

Thẩm Hàn Tinh ngẩn người vài giây, cứ ngỡ tôi vẫn đang dỗi, anh xuống nước dịu giọng: “Em muốn thế nào cũng được, nhưng đi thay quần áo trước đã, được không?”

【A a a, chịu hết nổi rồi, mụ nữ phụ lại giở trò lạt mềm buộc chặt kìa!】

【Làm màu làm mè thấy gớm! Cô ta mà không phải đến đây vì nam chính thì tui đi bằng đầu cho xem!】

Tôi nghiêm nét mặt: “Thẩm Hàn Tinh, tôi nghĩ anh hiểu lầm rồi, tôi không đến đây để tìm anh.”

【Thế cô không tìm nam chính thì tìm ai được nữa?】

【Phận làm pháo hôi, được ở bên nam chính bấy lâu nay còn chưa thỏa mãn à?】

Thẩm Hàn Tinh rõ ràng cũng không ngờ tôi lại phũ như vậy, anh biết thừa tôi xưa nay vốn chẳng có bạn bè gì. Thu lại bàn tay đang sượng trân giữa không trung, giọng anh có phần nghiêm nghị hơn: “Thế em đến đây làm gì? Quý Thiển, ngoài anh ra anh không nghĩ được lý do nào khác để em mò ra sân bay cả, đừng quậy nữa có được…”

Một giọng nam trầm ấm bất ngờ cắt ngang lời Thẩm Hàn Tinh: “Thiển Thiển.”

Giọng nói ấm áp nhưng đầy nội lực. Đi kèm theo đó là một vóc dáng cao lớn vững chãi. Giang Khởi trao cho tôi một cái ôm lịch sự rồi buông ra, mỉm cười dịu dàng: “Về nhà em cất hành lý trước hay đi ăn gì luôn đây?”

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức lời của Thẩm Hàn Tinh bị nghẹn ứ giữa họng. Anh gần như không kịp suy nghĩ, lập tức đanh mặt lại, hơi thở cũng trở nên nặng nề.

Tôi chẳng thèm liếc anh lấy một cái, mỉm cười đáp lời Giang Khởi: “Về nhà em trước đi!”

Giang Khởi phối hợp rất ăn ý, coi Thẩm Hàn Tinh như không khí. Vị thái tử gia nhà họ Thẩm ở Hải Châu này, dĩ nhiên anh biết rõ.

Thẩm Hàn Tinh đứng bên cạnh siết chặt nắm đấm, ánh mắt lạnh thấu xương. Anh trố mắt nhìn Giang Khởi thản nhiên bước lên xe của tôi, rồi chiếc xe lao vút đi.

Qua kính chiếu hậu, tôi thấy anh trợ lý rón rén tiến lên hỏi han gì đó, nhưng Thẩm Hàn Tinh chỉ nghiến răng ken két, gạt phắt đi.

Tôi thừa hiểu tính Thẩm Hàn Tinh. Anh ta có cái lòng tự trọng cao ngút trời của một đại thiếu gia nhà giàu. Dù sao thì chúng tôi cũng đã đường ai nấy đi thật rồi, dẫu mới được vài ngày.

Kênh chat cũng đứng hình mất năm giây:

【Ủa gì vậy? Nữ phụ thuê vội một anh nam thần ở đâu về thế?】

【Hàng chất lượng cao thần thái ngút ngàn thế này kiếm ở đâu ra vậy, tui cũng muốn đặt một anh!】

【Vãi chưởng! Đẹp trai nhức nách luôn, nữ phụ mưu mô thực sự!】

【Nam thần cái con khỉ, Giang Khởi đấy mấy má, nam phụ của truyện này, một tổng tài cuồng công việc chính hiệu! Giai đoạn sau ở Hải Châu anh này bành trướng thế lực ngang ngửa nhà họ Thẩm luôn đó!】

【Ủa mà sao vị đại lão này lại về nước sớm thế? Chẳng phải theo kịch bản ba năm nữa anh ấy mới sực nhớ tới nữ phụ sao? Lúc đó cô ta nghẻo lâu rồi mà!】

【Cái cốt truyện hiện tại đang chạy đi đâu thế này trời!】

Chính nhờ đống bình luận bay mà tôi biết trước tương lai hiển hách của Giang Khởi, từ đó âm thầm tìm cách liên lạc với anh. Mấy năm qua, chúng tôi thi thoảng vẫn gặp mặt và giữ mối quan hệ. Còn việc tại sao một người như anh lại dung túng cho tôi làm phiền, là vì tôi từng cứu mạng anh! Đúng nghĩa đen luôn ấy.

Từ nhỏ chúng tôi đã sống ở một ngôi làng miền núi nghèo xơ xác. Cả làng có đúng hai đứa bị mang tiếng mồ côi là tôi và anh. Chúng tôi đều mất mẹ, còn bố thì bặt vô âm tín. Tôi được bà ngoại nuôi nấng, còn anh sống với bà nội. Tuổi còn nhỏ nhưng hai đứa đã hiểu chuyện hơn bạn bè đồng trang lứa rất nhiều.

Năm tôi chín tuổi, người của bố tìm thấy tôi. Ngay trước ngày tôi chuẩn bị lên Hải Châu, bà nội Giang Khởi qua đời, anh trở thành một đứa trẻ mồ côi hoàn toàn không còn chỗ dựa. Hôm đó, anh leo lên ngọn núi cao nhất làng định nhảy xuống tự tử thì bị tôi bắt quả tang. Tôi dùng hết sức bình sinh túm chặt lấy anh không cho nhảy. Một Giang Khởi vốn điềm đạm, chín chắn bỗng nổi điên gào lên hỏi tôi cản anh làm gì. Tôi hoảng quá, chỉ biết vừa khóc vừa bịa đại một lý do để cầu xin anh.

“Lạy anh, anh đừng nhảy mà! Ở đây có mỗi hai đứa mình, anh nhảy xuống rồi lỡ người ta đổ oan cho tôi thì sao! Tôi khó khăn lắm mới được đi gặp bố, xin anh đấy.”

Giang Khởi bỗng im bặt, anh đờ người nhìn tôi trân trân, lẩm bẩm: “Em có bố rồi à? Tốt quá, Quý Thiển!”

Sau đó chúng tôi mỗi người một ngả. Anh luôn nghĩ tôi sống sung sướng ở thành thị nên chỉ vùi đầu vào công việc, dần dà mất liên lạc. Bởi vậy trong nhận thức của đám người xem qua màn hình chat, ở thế giới gốc của họ, cho đến tận ngày tôi chết cóng ngoài đường, tôi và Giang Khởi vẫn chưa từng nối lại sợi dây liên lạc nào.

Họ không biết tôi đã bắt sóng lại với Giang Khởi cũng là điều dễ hiểu, vì sau khi thấy tôi đổi tính trở nên kiêu kỳ, ngạo mạn, họ đã thẳng tay bấm tua nhanh cuộc đời tôi, chẳng thèm đoái hoài gì nữa. Trong mắt họ chỉ có bóng dáng Thẩm Hàn Tinh mà thôi.

5

Giang Khởi ngồi ở ghế phụ, đeo một bên tai nghe Bluetooth để họp, giọng điệu dứt khoát không chút do dự. Công ty của anh ở nước ngoài đang ăn nên làm ra. Anh là nam phụ của cuốn tiểu thuyết này, thuộc hội độc thân vui tính không có cặp chính thức. Còn trong mắt đám bình luận kia, tôi chỉ là một con tốt thí để thúc đẩy mạch truyện.

Ban đầu tôi theo đuổi Thẩm Hàn Tinh chẳng qua là vì ngứa mắt với cái thái độ bề trên của anh ta cũng như của đám bình luận kia. Nhưng về sau, tôi đổi ý rồi. Chơi một mình Thẩm Hàn Tinh thì chán chết. Mục tiêu của tôi là Giang Khởi cơ. Những thứ anh ta có, mắc gì tôi không thể có? Rõ ràng trong thế giới của chính mình, tôi mới là nhân vật chính tuyệt đối.

Giang Khởi tháo tai nghe ra, tựa lưng vào ghế rồi liếc nhìn tôi, chậm rãi bảo: “Quý Thiển, hình như em thay đổi nhiều lắm.”

Tôi vừa tập trung lái xe vừa hỏi, không quay đầu lại: “Thay đổi chỗ nào cơ?”

“Không rõ nữa, nói chung là khác hẳn hồi nhỏ.”

“Anh cũng thế còn gì?” Tôi cười nhẹ.

Giang Khởi nhếch môi: “Cũng đúng.”

Suốt quãng đường đi, Giang Khởi hỏi han về tình hình của tôi mấy năm qua. Tôi đều khai thật hết, ngoại trừ việc mình có mắt thần nhìn thấy bình luận bay. Tôi cũng hỏi anh khá nhiều chuyện, chẳng hạn như dự án mà anh dự định triển khai khi về Hải Châu lần này.

Trực giác của Giang Khởi cực kỳ nhạy bén: “Em hứng thú à?”

Tôi “ừm” một tiếng, không thèm giấu giếm.

Vừa về tới cửa nhà, chúng tôi lại đụng phải Thẩm Hàn Tinh với ánh mắt tối tăm, lạnh lẽo. Vóc dáng cao lớn của anh đứng lặng im bên cánh cửa đầy âm trầm, khiến áp lực xung quanh như giảm xuống mốc âm. Nghe thấy tiếng động, anh ngước mắt lên nhìn chằm chằm vào Giang Khởi.

Giang Khởi cười thầm một tiếng, rất biết điều bấm mật mã đi thẳng vào nhà. Mật mã cửa đã được tôi đổi thành ngày sinh nhật của mình.

Khó khăn lắm khóe môi Thẩm Hàn Tinh mới khẽ run lên một nhịp gần như không thể nhận ra, nhưng giọng điệu vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh: “Quý Thiển, xin lỗi em, lần này là lỗi của anh. Anh không nên trốn tránh bằng việc định ra nước ngoài thay vì đến tìm em. Những vấn đề em nói, anh đã suy nghĩ kỹ rồi, chúng ta có thể nói chuyện nghiêm túc được không… Chỗ nào em không vừa ý, anh đều sửa hết.”

Đây là lần đầu tiên Thẩm Hàn Tinh biết tự kiểm điểm bản thân trong suốt thời gian yêu nhau. Trước đây, lần nào làm hòa anh cũng tỏ ra như chưa từng có chuyện gì xảy ra, đời nào chịu hạ mình nhận sai thế này. Nên nhớ, trên thương trường anh luôn là vị tổng tài quyết đoán, thét ra lửa. Ngay cả các bậc chú bác không phục anh ở Thẩm thị rốt cuộc cũng bị anh dọn dẹp sạch sẽ. Một Thẩm Hàn Tinh kiêu ngạo từ trong trứng nước mà lại biết xuống nước nhận lỗi, quả là chuyện lạ có thật.

Còn nhớ hồi tôi theo đuổi Thẩm Hàn Tinh được nửa năm, anh vẫn trơ như đá. Thế là tôi quyết định buông tay, cơm không đưa, tin nhắn không thèm nhắn. Một tuần sau, Thẩm Hàn Tinh chủ động gửi cho tôi một dấu chấm hỏi. Ngay đêm đó, anh chặn đường tôi dưới ký túc xá, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ, kiềm chế hỏi: “Quý Thiển, em theo đuổi anh rốt cuộc là vì thật lòng thích anh, hay chỉ là đùa giỡn?”

Tôi hơi ngạc nhiên một chút, rồi bật cười, rướn người đặt lên môi anh một nụ hôn rồi thì thầm: “Thế không thể là vì thích nên mới muốn trêu đùa anh sao?”

Kể từ đêm đó, tôi càng ngày càng lấn tới. Mặc kệ đám bình luận ra sức can ngăn và sự nhẫn nhịn của Thẩm Hàn Tinh, hai đứa cứ thế sa vào lưới tình của nhau.

Tôi cúi đầu liếc nhìn đồng hồ, ngước lên nhìn Thẩm Hàn Tinh trước mặt, quả thật là đã ngấy tận cổ rồi, liền uể oải buông câu: “Khỏi đi sếp Thẩm. Chia tay là chia tay, tôi không có thói quen gặm lại cỏ cũ, nuốt không trôi!”

Ngay khi tôi quay người định bấm khóa cửa, nhịp thở của anh bỗng dồn dập, vội vã chộp lấy cổ tay tôi. Cả người tôi bị anh ép chặt vào cánh cửa lớn. Gương mặt anh căng thẳng, hơi thở hoàn toàn rối loạn: “Vậy hai năm qua giữa chúng ta rốt cuộc là cái gì?”

Tôi cười khẩy: “Thì coi như một giấc mơ thôi chứ sao!”

Sắc sắc mặt Thẩm Hàn Tinh lập tức lạnh như tiền, anh nhìn thẳng vào mắt tôi, gặng hỏi từng chữ một.

6

Tôi thu lại nụ cười, hiếm hoi dùng giọng điệu nghiêm túc bảo: “Anh có thể đừng xuất hiện nữa được không, người yêu cũ đủ tư cách thì nên giống như đã đăng xuất khỏi trái đất vậy.” Nói xong, tôi đẩy mạnh Thẩm Hàn Tinh ra, quay người bước vào nhà.

Đống bình luận bay lại nhảy nhót điên cuồng trước mắt:

【Tôi điên mất thôi, nam chính vứt luôn nữ chính ở sân bay để chạy tới đây níu kéo á?】

【Cứu mạng! Phải công nhận mụ nữ phụ này thao túng tâm lý đỉnh thật, cơ mà làm gì có thằng đàn ông nào chịu nổi cảnh vừa mới chia tay đã thấy bồ cũ dắt trai khác về nhà chứ!】

【Tui xin phép nói leo một câu, người ta chia tay rồi thì yêu ai là quyền tự do của người ta chứ nhỉ.】

【Tui cũng thấy thế, xin đừng gạch đá, cô ta có đi giật bồ ai đâu.】

【Ủa sao không giật, nam chính là của cô ta chắc?】

【Nhưng lúc hai người họ bên nhau, rõ ràng nam chính cũng hưởng thụ lắm mà…】

【Tức xỉu á, nam chính mà cứ lụy tình thế này thì bé yêu nữ chính cũng đi tìm người khác yêu cho công bằng đi!】

【Thôi đừng cãi nhau nữa, quả này xong chắc nam chính sáng mắt ra rồi, chuẩn bị về bên nữ chính đi đúng quỹ đạo thôi.】

Không có Thẩm Hàn Tinh ở đây, đống bình luận ló lên một chút rồi cũng tắt ngấm.

Tôi bước vào nhà, Giang Khởi đang tắm. Tôi xếp anh ở phòng ngủ phụ. Căn chung cư cũ rộng 80 mét vuông này là tài sản tôi tự tích cóp từ tiền làm thêm và sinh hoạt phí mấy năm qua để mua lại, vừa vặn có hai phòng ngủ. Còn những thứ xa xỉ khác Thẩm Hàn Tinh từng tặng, tôi đã sớm đem đi thanh lý đổi thành tiền mặt từ lâu.

Giang Khởi tắm xong bước ra, bảo tối nay lười ra ngoài nên xuống bếp nấu cho tôi một tô mì. Anh cũng chia sẻ luôn về dự án anh đang ấp ủ triển khai tại Hải Châu.

7

Tôi cũng thành thật khai báo số vốn hiện có của mình. Sắc mặt Giang Khởi nghiêm túc hơn đôi chút, anh liếc nhìn tôi: “Chuyện này không phải trò đùa đâu.”

Tôi gật đầu: “Em biết, thế nên em mới nghiêm túc đấy chứ.”

Ở cái xã hội này, chẳng ai rảnh rỗi đi đối tốt vô điều kiện với một người, kể cả Giang Khởi. Điều kiện anh đưa ra rất sòng phẳng: tôi và anh kết hôn với thời hạn hai năm. Anh bảo một cuộc hôn nhân ổn định sẽ là điểm cộng cực lớn cho dự án sắp tới của anh.

Tôi từng hóng được từ kênh chat, trong cuốn tiểu thuyết gốc của họ, sau khi tôi chết, Giang Khởi cả đời không cưới ai, chỉ điên cuồng lao vào sự nghiệp và đấu đá một mất một còn với tập đoàn Thẩm thị. Về sau nữa thì kênh chat không nhắc tới anh nữa.

Tôi đặt đũa xuống, bán tín bán nghi hỏi: “Giang Khởi, anh không phải là thích em đấy chứ?”

Giang Khởi nhìn chằm chằm vào tôi, trầm ngâm một lát rồi đáp: “Chưa tới mức thích, nhưng không ghét. Nhà họ Quý hiện tại đang dính phốt ngập đầu, dự án đổ bể liên miên, anh đoán không lầm thì chẳng mấy chốc em sẽ bị đem đi liên hôn thương mại thôi. Trong tình cảnh này, em làm gì có nhiều sự lựa chọn.”

Giang Khởi nói chuẩn không cần chỉnh. Năm đó mẹ sinh tôi ra chưa được bao lâu thì bệnh nặng qua đời, tôi bị vứt chỏng chơ ở nhà bà ngoại, gã bố ruột bỏ bẵng suốt chín năm trời. Ông ta đột ngột đón tôi về chẳng qua là vì vô tình nhìn thấy ảnh tôi, phát hiện ra tôi thừa hưởng nét đẹp rạng ngời y xì đúc người mẹ quá cố. Việc ông ta cứ dăm lần bảy lượt dắt Thẩm Hàn Tinh về nhà hồi tôi mười mấy tuổi đầu, xem ra cũng có mục đích cả.

Mấy năm qua, tuy tôi dọn ra ngoài ở nhưng ông ta vẫn chi tiền học phí, đồng thời lôi tôi đi rảo quanh khắp các buổi tiệc rượu lớn nhỏ. Cho đến khi tôi chính thức yêu Thẩm Hàn Tinh, lão mới tỏ ra vô cùng đắc ý, lá gan ngày càng phình to, đầu tư dự án vô tội vạ, lại còn năm lần bảy lượt nhắc khéo tôi phải trói chặt lấy Thẩm gia. Thẩm Hàn Tinh cũng từng nể mặt giúp lão vài lần, nhưng cái tầm của lão quá ngắn. Gần đây nhà họ Quý gặp biến cố, Thẩm Hàn Tinh trở mặt không thèm tiếp, thành ra điện thoại của tôi sắp bị lão gọi đến nổ máy luôn rồi.

Giang Khởi ăn xong đứng dậy, bảo: “Thiển Thiển, em cứ cân nhắc đi.”

Tôi hiểu rõ con người Giang Khởi. Đời thực làm gì có nhiều tình tiết tổng tài ngôn tình đến thế, phụ nữ đối với anh mà nói chẳng phải là ưu tiên hàng đầu. Anh khác với Thẩm Hàn Tinh, anh là kiểu người phải nếm mật nằm gai, chịu đủ loại sỉ nhục, bán mạng mới bò lên được vị trí ngày hôm nay. Anh sẽ không bao giờ chấp nhận liên hôn để người khác có cơ hội chọc gậy bánh xe vào sự nghiệp của mình, và tất nhiên cũng chẳng rảnh hơi đi cứu cái nhà họ Quý nát bét kia chỉ vì cái mác rể hiền.

Việc anh đề xuất kết hôn chẳng qua là đôi bên cùng có lợi cho công việc tương lai, sẵn tiện kéo tôi ra khỏi vũng bùn. Anh chưa có đối tượng kết hôn định sẵn, nên cưới ai với anh cũng thế thôi. Ít nhất tôi là người anh hiểu rõ gốc rễ, lại có thể xem như trả một ân tình năm xưa.

Tôi không nhịn được mà bật cười.

Sáng sớm ngày hôm sau, tôi mò về nhà họ Quý. Mụ mẹ kế cùng thằng con trai quý tử đã ôm tiền đi trốn nợ từ đời nào. Quý Thường đang ngồi thẫn thờ trong thư phòng, vừa biết tin tôi và Thẩm Hàn Tinh toang hẳn, nhìn thấy tôi là sắc mặt lão sa sầm, khó coi đến cực điểm.

Ngay trước khi cái tát của lão vung thẳng vào mặt tôi, tôi đã kịp thời chìa ra một bản hợp đồng. Lão lướt mắt nhìn qua, liền chỉ thẳng vào mặt tôi mà chửi rủa: “Quý Thiển, nếu không nhờ tao đón mày từ cái xó nhà quê lên thì mày đã chết đói rã xác từ lâu rồi! Mày dám gài bẫy đe dọa tao à?”

Tôi cười khẩy một tiếng đầy bất cần, đặt tập tài liệu xuống bàn làm việc của lão, từ bỏ luôn từ “bố”: “Sếp Quý, đây là phao cứu sinh duy nhất cho Quý thị lúc này rồi, ông cứ cân nhắc kỹ rồi hãy động tay động chân.”

Nội dung hợp đồng rất đơn giản: lão phải hoàn toàn rút khỏi công ty, nhượng lại quyền điều hành cho tôi, đổi lại tôi sẽ chi cho lão một khoản tiền dưỡng già. Quý thị nằm trong tay lão hiện tại chẳng qua chỉ là đang hấp hối giãy chết, làm gì có vị cá mập nào điên mà rót vốn vào cái hố không đáy này nữa. Thẩm Hàn Tinh đã ra tay cứu lão hai lần, nhưng lão chứng nào tật nấy không biết sợ, vừa rồi lại bị người ta lừa bay màu một vố đau đớn.

Tôi thong thả nhả chữ: “Muốn trố mắt nhìn nhà họ Quý phá sản ra đê mà ở, hay muốn tiếp tục giữ lại chút thể diện để sinh tồn ở Hải Châu, quyền quyết định nằm trong tay ông!”

Quý Thường tuy tức điên người nhưng trong lòng lão hiểu rõ hơn ai hết, lão nghiến răng ken kết: “Con lõi đời này, mày muốn nuốt trọn công ty của tao? Còn em trai mày…”

Tôi giơ ngón tay lên môi làm động tác suỵt, sửa lưng lão: “Đấy là con trai ông, không phải em trai tôi.” Làm gì có thằng em nào vừa thấy chị ruột bước chân vào nhà đã thượng cẳng chân hạ cẳng tay, vênh váo quát tháo bắt tôi cút đi, rồi hùa theo lão quản gia bạo lực học đường, bắt nạt tôi suốt mấy năm trời chứ.

“Hợp đồng ghi rõ mồn một rồi, tôi chi tiền, công ty thuộc về tôi. Nếu ông không ký, hậu quả thế nào ông tự hiểu rõ, từ tiền bạc cho đến công ty, ông sẽ trắng tay không còn một cắc. Giao cho tôi, ít nhất cái bảng hiệu Quý thị vẫn còn giữ được, ông vẫn có tiền đút túi!”

Cho đến lúc tôi bước ra khỏi cửa, Quý Thường vẫn chưa chịu buông xuôi, lão tức đến mức mặt đỏ gay như gà chọi, thở hồng hộc không ra hơi. Hai năm qua bên cạnh Thẩm Hàn Tinh, tuy tôi không đi làm nhưng thường xuyên lui tới công ty anh, mưa dầm thấm lâu cũng học lỏm được kha khá mánh khóe. Tôi nắm thóp toàn bộ tình hình Quý thị, lão chắc chắn sẽ phải thỏa hiệp thôi.

Năm ngày sau, gã quý tử của Quý Thường bị dân xã hội đòi nợ đánh gãy chân ở thành phố bên cạnh. Ngay chiều hôm đó, lão đã gửi cho tôi bản hợp đồng có chữ ký tươi rói.

Vào ngày tôi gật đầu đồng ý kết hôn với Giang Khởi, tôi vô tình lướt mạng thấy bức ảnh Thẩm Hàn Tinh sánh đôi cùng bạn diễn nữ ra vào một buổi tiệc sang trọng, người đó không ai khác chính là Tống Nghiên. Giới thượng lưu bắt đầu rỉ tai nhau rằng hai nhà sắp sửa có tin vui đính hôn.

Kênh chat đã lâu không gặp bỗng dưng ngoi lên:

【Cuối cùng cũng tới rồi! Nam nữ chính vừa ở cạnh nhau cái là nam chính dính bùa yêu ngay.】

【Lầu trên ơi, cốt truyện chạy kiểu gì thế? Hôm qua bé yêu nữ chính vừa mới đi xem phim với anh hàng xóm xong mà?】

【Đi xem phim thì cô ấy vẫn là nữ chính thôi, vả lại anh thanh mai trúc mã của cô ấy đang theo đuổi sát sao, con gái người ta có vệ tinh vây quanh là chuyện thường, cô ấy đã gật đầu đâu.】

【Đúng đúng, rốt cuộc vẫn phải là nam chính, trợ lý vừa gọi điện hẹn lịch một cái là cô ấy chốt trong một nốt nhạc.】

【Đúng là sức mạnh của chân ái!】

【Cơ mà mụ nữ phụ có biến gì vậy? Tiếp quản luôn nhà họ Quý á? Ủa rồi tại sao nam phụ lại dọn đến ở lỳ nhà cô ta không chịu đi thế kia?】

【Cạn lời luôn á!】

【Tui xịt keo luôn rồi, sao cô ta lại đồng ý cưới nam phụ thế kia? Chuẩn bị kết hôn luôn rồi á?】

【? Thế rồi cuối cùng có phá sản nữa không? Có chết rét nữa không? Rốt cuộc là cái hệ thống kịch bản gì đang chạy thế này?】

8

Tuần đầu tiên sau khi tôi đồng ý kết hôn, Giang Khởi đã lập tức giải ngân, rót vốn vào Quý thị, anh tận tình chỉ bảo cho tôi từng li từng tí cách để dọn dẹp đống rác của công ty. Đồng thời, anh cũng dắt tôi về căn hộ penthouse cao cấp của anh ở trung tâm thành phố.

Đêm muộn, Giang Khởi diện một bộ đồ ngủ bằng lụa satin đen tuyền, đứng bên cửa sổ sát đất nhấp một ngụm vang đỏ. Ánh mắt anh phóng ra tận phía chân trời xa xăm: “Quý Thiển, từ rất nhiều năm trước anh đã tự nhủ với bản thân, sẽ có một ngày, anh phải cắm rễ sâu và đứng vững ở cái mảnh đất Hải Châu này.” Giọng điệu của anh kiên định nhưng phảng phất nét tàn nhẫn độc lật.

Thực ra ngoại hình của Giang Khởi trông chẳng có nét gì hung dữ, ngược lại anh sở hữu một gương mặt rất baby, nhìn có vẻ ngây thơ, những lúc im lặng trông thư sinh, vô cùng bảnh trai. Thế nhưng hễ anh cất giọng là một sự tương phản rõ rệt với tông giọng trầm ấm, một khi đã nghiêm túc thì chỉ cần giọng nói thôi cũng đủ tạo ra áp lực đè nặng người đối diện.

Hồi nhỏ, Giang Khởi từng bị gã đại ca nhí trong làng tẩn cho một trận thừa sống thiếu chết đến mức rách cả da đầu, anh chỉ biết ôm đầu ngồi thụp trước cửa nhà khóc không ra tiếng. Chờ cho đến khi trời sập tối, anh chạy vội sang sân sau nhà gã đó, ném đá vỡ toang cửa sổ. Đêm ấy, anh ngoảnh mặt lại bắt gặp tôi đứng đó liền giật mình đờ người ra. Tôi sẽ chẳng bao giờ quên được gương mặt anh lúc bấy giờ. Một gương mặt tái mét, hoảng hốt trông vô cùng đơn thuần, nhưng sâu trong ánh mắt lại lóe lên tia tàn nhẫn chưa kịp giấu đi.

Trước khi người trong nhà kịp lao ra chửi bới om sòm, tôi đã tóm tay Giang Khởi chạy bán sống bán chết.

Tôi giơ ly rượu vang lên, khẽ cụng vào ly của anh: “Chúc mừng anh!”

Giang Khởi liếc mắt nhìn sang, rướn người ghé sát lại gần rồi khẽ đặt lên môi tôi một nụ hôn nhẹ, anh bảo: “Quý Thiển, đây là niềm vui chung của hai đứa mình.”

9

Tin vui kết hôn của tôi và Giang Khởi chính thức rò rỉ ra ngoài sau đó nửa tháng. Cùng lúc đó, anh cũng danh chính ngôn thuận trở thành nhà đầu tư chiến lược của Quý thị. Tôi bận tối tăm mặt mũi với việc học việc từ Giang Khởi, suốt ngày xoay như chong chóng bên cạnh anh. Anh còn đặc biệt phái người có kinh nghiệm xuống cầm tay chỉ việc cho tôi tận tình từ A đến Z.

Một tuần sau, tôi cày cuốc tăng ca đến tận mười giờ đêm mới xuống lầu, vừa ra tới cửa liền đụng trúng một Thẩm Hàn Tinh đang say khướt. Anh ta chẳng thèm nghĩ ngợi gì, thô bạo lôi tuột tôi lên xe rồi ôm chặt lấy tôi mặc cho tôi giãy giụa, bờ môi mỏng phun ra những lời đầy oán hận: “Quý Thiển, sao em dám làm thế hả? Ở bên anh suốt hai năm trời, em mở mồm ra là bảo chưa có kế hoạch kết hôn. Thế quái nào gã đàn ông đó vừa mới chân ướt chân ráo về nước, hai người đã đính hôn luôn rồi? Em coi anh là cái gì hả?”

“Những gì anh ta cho em được anh đều có thể cho em, tại sao người đó không phải là anh?”

Tôi bình thản nhìn anh ta chất vấn, thấy tôi vẫn trơ ra như khúc gỗ, gương mặt anh ta hoàn toàn sụp đổ, bàn tay đang nắm chặt lấy tay tôi run lên bần bật, rốt cuộc không thốt thêm được lời nào nữa.

Một lúc sau, không gian trong xe nồng nặc mùi cồn lẫn mùi nước hoa quen thuộc của Thẩm Hàn Tinh. Anh ta lúc này mới lý nhí như muốn vớt vát chút hy vọng, chìa tay về phía tôi: “Quý Thiển, đây là mùi nước hoa em thích nhất mà, anh đã xịt rất nhiều đó.”

Tôi nhíu mày dựa người ra sau ghế, lạnh lùng dội cho anh ta một gáo nước lạnh: “Thẩm Hàn Tinh, tôi không ngờ có ngày anh lại trở nên thảm hại thế này đấy. Sao nào, mới yêu đương có hai năm mà đã đòi tôi phải chung thủy bái đường thành thân với anh cả đời à?”

Nghe thấy lời tôi nói, Thẩm Hàn Tinh như tỉnh táo lại được vài phần, anh ta sốt sắng gầm lên: “Anh có thể chấp nhận chuyện hai đứa mình toang! Nhưng anh tuyệt đối không chịu nổi cảnh em lên xe hoa với thằng đàn ông khác.”

Tôi bật cười khẩy, hỏi vặn lại: “Rồi sao nữa? Chẳng lẽ cứ yêu nhau một lần là tôi phải lập bài vị, cả đời giữ tiết hạnh vì sếp Thẩm chắc?”

Câu nói của Thẩm Hàn Tinh nghẹn ứ nơi cổ họng, anh ta ú ớ: “Anh… anh không có ý đó, nếu là vì Quý thị, anh cũng dư sức gánh vác được cho em mà, mắc cái mớ gì lại phải gả cho cái gã từ nước ngoài về lai lịch bất minh đó chứ?” Nói xong, anh ta nhìn tôi đăm đăm: “Quý Thiển, đầu óc anh không có thoáng đến mức nhìn người mình yêu đi lấy chồng đâu.”

Tôi giơ bàn tay đeo nhẫn cưới lên trước mặt anh ta: “Thế nên sao nào sếp Thẩm, anh muốn chen chân làm tiểu tam à? Tôi kết hôn rồi, có cần tôi ship cái giấy đăng ký kết hôn qua cho anh thẩm định không?”

Ánh mắt Thẩm Hàn Tinh lập tức tối sầm như tiền, anh ta ra sức siết chặt lấy cánh tay tôi. Một lúc sau, anh ta hít một hơi thật sâu, vành mắt đỏ hoe, giọng nói kìm nén uất ức rặn ra từng chữ từ cuống họng: “Dựa vào cái gì chứ Quý Thiển, thằng đó có cái vẹo gì… rốt cuộc anh thua nó ở điểm nào?”

Tôi quyết định nói toạc móng heo một lần cho xong: “Thẩm Hàn Tinh, anh quá làm màu, lúc nào cũng tỏ vẻ lạnh lùng kiêu ngạo. Trên giường thì đơ như khúc gỗ, rõ ràng thèm khát đến phát điên nhưng cứ cố nhịn nhục làm màu, chẳng bao giờ chịu nói ra. Chờ đến lúc đớp miếng cồn vào là bắt đầu đổ đốn phát điên, làm càn làm bậy mặc kệ người ta có chịu nổi hay không. Cái chính là ở cạnh anh nhạt như nước ốc, cạy miệng chẳng rặn ra nổi vài câu nói. Nói thật lòng nhé, bà đây muốn đá anh từ tám đời rồi, chẳng qua do anh còn chút giá trị lợi dụng để tôi đem đi dằn mặt lão Quý Thường thôi!”

Gương mặt Thẩm Hàn Tinh hoàn toàn vụn vỡ, bàn tay đang giữ chặt lấy tôi cũng rụng rời buông xuôi.

Tôi gằn từng chữ một: “Sau này đừng có mặt dày đến tìm tôi nữa, Giang Khởi nhà tôi không thích đâu.” Nói xong, tôi dứt khoát mở cửa bước xuống xe.

Kênh chat liên tục lên cơn điên:

【A! Chịu không nổi luôn á! Nữ phụ rành rành là đang dắt mũi nam chính như dắt cún mà!】

【Nam chính khóc trông nghẹn ngào uất ức vãi! Cứu mạng!】

【Mụ nữ phụ rốt cuộc đang chơi hệ gì thế? Cưới nam phụ thật luôn kìa.】

【Ký giấy đăng ký kết hôn luôn rồi, cơ mà hình như là hợp đồng hôn nhân thời hạn hai năm thôi.】

【Nam chính cũng rảnh hơi ghê, đang đi ăn uống vui vẻ với nữ chính không muốn, tự dưng lao đầu vào đây nhận rổ gạch đá làm gì không biết?】

【Nam nữ chính cái tầm này nữa, cốt truyện nát bét hết rồi, cho Thẩm Hàn Tinh độc thân đến già đi, Tống Nghiên cũng đi tìm bến đỗ mới cho lành.】

【Lầu trên nói nghiêm túc đấy à? Mấy người là tác giả hay gì mà phán như đúng rồi thế?】

【Đỉnh vãi, bộ có mình tui hóng xem nữ phụ với nam phụ cưới nhau xong có ngủ với nhau không thôi à?】

【Móa nó! Làm tui cũng tò mò theo rồi nè?】

Tôi và Giang Khởi ký hợp đồng hôn nhân với thời hạn hai năm. Anh sẽ đánh giá năng lực của tôi ở công ty, còn tôi thì xem xét liệu bản thân có thể thực sự mở lòng đón nhận anh hay không.

Giang Khởi từng bảo: “Quý Thiển, anh không muốn mang tiếng thừa nước đục thả câu, cứ chốt tạm hai năm trước xem sao nhé?” Tôi gật đầu đồng ý.

Nửa năm sau, nhờ xây dựng thành công hình tượng ông chồng quốc dân cuồng vợ và gia đình hạnh phúc mỹ mãn, anh đã thuận lợi thâu tóm được nhiều hợp đồng béo bở. Quý thị cũng dần đi vào quỹ đạo ổn định, hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay tôi. Quý Thường cùng mụ mẹ kế thấy vậy liền mò đến kiếm chuyện hai lần. Lần đầu, Giang Khởi còn rất lịch sự mời họ đi ăn một bữa để tiễn khách. Đến lần thứ hai, Giang Khởi khẽ nhíu mày, thế là họ bị người ta “bế” đi mất hút, không bao giờ thấy bén mảng lại nữa. Giới thượng lưu đồn tai nhau là họ đã trốn ra nước ngoài. Tôi gặng hỏi Giang Khởi, anh lắc đầu bảo không có, họ vẫn đang ở một xó xỉnh nào đó tại thành phố Hải Châu để trả giá đắt cho những tội lỗi năm xưa của mình thôi.

Tối hôm đó, công ty Giang Khởi tổ chức tiệc ăn mừng công lao lớn, anh uống khá nhiều. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, anh lẳng lặng tiến đến ôm chầm lấy tôi từ phía sau khi tôi đang đứng uống nước ở phòng khách. Bờ môi mỏng khẽ kề sát bên tai tôi thì thầm: “Quý Thiển, cảm ơn em.”

Tôi đặt ly nước xuống: “Ơn nghĩa gì tầm này, đôi bên cùng có lợi thôi mà.”

“Cảm ơn em đã vun vén, trang hoàng cho tổ ấm này. Cảm ơn em đã đến thăm mộ bà nội anh. Và cảm ơn em vì đã chủ động liên lạc với anh.”

Việc trang trí nhà cửa vốn là thói quen từ lâu của tôi. Có lẽ vì từ nhỏ đã phải sống trong cô độc nên tôi luôn thích tự tay chăm chút cho không gian sống của mình thêm phần ấm cúng. Bà nội của Giang Khởi và bà ngoại tôi hồi trẻ vốn là oan gia ngõ hẹp không ưa gì nhau, nhưng về già, thấy ai cũng có nỗi khổ riêng nên dần dà lại quay sang đùm bọc, giúp đỡ lẫn nhau. Những năm qua, mỗi lần về quê thăm ngoại, tôi đều không quên ghé qua thắp cho bà nội anh một nén nhang.

Tôi xoay người lại nhìn thẳng vào mắt Giang Khởi: “Nói ra chắc anh không tin đâu. Giang Khởi ạ, em đã biết từ sớm là anh chắc chắn sẽ làm nên trò trống rồi, ngay từ đầu em chủ động tiếp cận anh cũng chỉ vì lợi ích của bản thân em mà thôi, thế nên anh không cần phải cảm ơn em đâu.”

Giang Khởi không gặng hỏi thêm nữa, anh khẽ “ừm” một tiếng, ánh mắt nhìn tôi bỗng trở nên thâm sâu, cuộn sóng. Những ngón tay thuôn dài của anh lướt nhẹ qua phần tóc mái, sóng mũi, rồi dừng lại trên bờ môi tôi. Anh chầm chậm cúi đầu xuống, nụ hôn quấn quýt từ dịu dàng chuyển dần sang nồng nhiệt, kịch liệt.

Tôi cũng chẳng nhớ nổi hai đứa kéo nhau vào phòng ngủ từ lúc nào nữa. Chỉ biết là đã lao vào trận chiến cuồng nhiệt suốt nửa đêm.

Sáng hôm sau tỉnh dậy thì Giang Khởi đã đi làm từ bao giờ, anh để lại mẩu giấy nhắn bảo phải đi họp gấp. Đều là người trưởng thành với nhau cả, thuận mua vừa bán, tôi cũng chẳng thèm nghĩ ngợi nhiều làm gì cho mệt đầu.

Cơ mà Giang Khởi dạo này có vẻ là lạ, kể từ đêm định mệnh đó, ba ngày liên tiếp anh đều đều đặn mò về nhà đúng giờ. Đến ngày thứ tư, anh bỗng thông báo với tôi rằng mình phải đi công tác ở nước ngoài tận một năm trời.

Tôi đứng dậy chuẩn bị đi tắm, nhạt giọng đáp: “Được.”

Anh ngồi trên giường từ tốn mặc quần áo, nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý, định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.

Giang Khởi nói đi một năm là đúng chuẩn một năm không sai một ngày. Anh bận tối tăm mặt mũi đến mức hai đứa chẳng có thời gian mà buôn chuyện phiếm về cuộc sống thường ngày, lần nào gọi điện cũng chỉ thuần công việc và báo cáo tình hình tiến độ của công ty.

Hôm qua sau khi bàn giao xong xuôi công việc, Giang Khởi bỗng dưng buông một câu: “Quý Thiển, đợi anh về.”

10

Sau khi cúp máy, tôi tự thưởng cho mình vài ngày nghỉ ngơi thư giãn. Kế tiếp là chuẩn bị lên dây cót để tiếp đón một vị sếp tổng của tập đoàn nước ngoài. Dự án này tôi đã bền bỉ theo chân ròng rã suốt nửa năm trời, nhưng vị sếp tổng này hành tung vô cùng bí ẩn, không hề dập tắt hy vọng của tôi nhưng cũng chẳng chịu gật đầu chốt hợp đồng. Khó khăn lắm mới lùng được dịp anh ta về nước.

Tôi ngồi trong phòng VIP của nhà hàng đợi ròng rã suốt nửa tiếng đồng hồ. Cuối cùng cũng thấy vị giám đốc điều hành của bên đối tác khúm núm, cung kính hộ tống một nhân vật tầm cỡ bước vào cửa.

Tôi sượng trân mất vài giây, người đó lại chính là Thẩm Hàn Tinh.

Anh ta nhìn thấy tôi cũng chẳng thèm nói lời thừa thãi nào, trưng ra cái bộ mặt lạnh như tiền rồi thản nhiên ngồi phịch xuống ngay cạnh tôi. Kể từ lần biết tin tôi lên xe hoa, anh ta liền bay ra nước ngoài biệt tăm biệt tích. Vừa mới trở về nước được một tháng, Thẩm thị đã lập tức quậy đục nước giới kinh doanh, liên tục thực hiện các thương vụ thâu tóm, mở rộng bờ cõi, lại còn cố tình đối đầu chan chát với công ty của Giang Khởi. Hai bên cứ gầm ghè ăn miếng trả miếng nhau, cứ đà này thì lưỡng bại câu thương, chẳng bên nào húp được cháo cả. Xét trên góc độ một thương nhân cáo già, nước đi này của anh ta thực sự vô cùng cảm lạnh, thiếu lý trí.

Chỉ là tôi không ngờ nổi ngay cả tập đoàn ẩn danh này cũng thuộc quyền sở hữu của Thẩm Hàn Tinh. Tôi cố giữ nét mặt bình thản, lịch sự chủ động chìa tay ra chào hỏi xã giao: “Chào sếp Thẩm.”

Sếp Đường bên phía đối tác thấy vậy liền tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, cười xởi lởi: “Ái chà! Sếp Quý, hóa ra cô và sếp Thẩm nhà chúng tôi có quen biết nhau sao, đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ nha!”

Thẩm Hàn Tinh lờ tịt đi không thèm đáp lời, tôi biết ý liền rụt tay về. Chỉ thấy anh ta thong thả nhấp một ngụm trà, nhạt giọng buông một câu chí mạng: “Biết mặt, không quen.”

Tôi cũng hùa theo: “Vâng, lạ hoắc ấy mà.”

Sếp Đường cười trừ đầy gượng gạo để chữa cháy cho bầu không khí sặc mùi thuốc súng, vội bảo thôi cứ lên món ăn uống trước rồi bàn công việc sau.

Thức ăn vừa mới được dọn lên bàn, Thẩm Hàn Tinh đã lén lút thò tay xuống dưới gầm bàn chộp chặt lấy bàn tay tôi, trong khi cái bản mặt bên trên vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra. Tôi nhíu mày tỏ thái độ, Thẩm Hàn Tinh liền liếc mắt sang đầy khiêu khích, bàn tay lại càng siết chặt hơn nữa.

Sếp Đường thấy tôi cứ đờ người ra không chịu cầm đũa, liền đon đả tiếp đón nhiệt tình: “Sếp Quý đừng khách sáo, gắp đồ ăn đi cô, tự nhiên như ở nhà nhé.”

Tôi bấm bụng nén giận, mỉm cười gật đầu: “Dạ vâng.” Sau đó tôi lườm thẳng mặt Thẩm Hàn Tinh, dùng ánh mắt ra lệnh cho anh ta bỏ cái hàm heo ra, anh ta đang găm đúng ngay cái tay thuận cầm đũa của tôi. Thế nhưng anh ta vẫn trơ trơ ra đó, một lúc sau, sếp Đường có cuộc điện thoại gọi đến nên phải xin phép ra ngoài nghe máy.

Tôi hạ thấp giọng gằn mạnh: “Thẩm Hàn Tinh, buông tay ra!”

Thẩm Hàn Tinh cười khẩy một tiếng: “Quý Thiển, em tốt nhất nên biết rõ vị thế của mình, em đến đây là để ngửa tay cầu xin hợp tác đấy!”

Dự án này đội ngũ của tôi đã theo ròng rã suốt nửa năm trời, đổ biết bao nhiêu mồ hôi xương máu vào đó, chỉ cần có một tia hy vọng ký kết, tôi tuyệt đối sẽ không buông bỏ dễ dàng.

Tôi khẽ nghiêng người tựa lưng vào thành ghế, cười nhạt hỏi vặn: “Ý của sếp Thẩm là, chỉ cần tôi ngoan ngoãn ngồi im chịu trận là anh sẽ ký xoẹt cái vào bản hợp đồng này đúng không?”

Thẩm Hàn Tinh nhìn thẳng vào mắt tôi, đi thẳng vào vấn đề không thèm lòng vòng: “Em ly hôn đi, tôi ký ngay!”

“Tôi có ly hôn hay không thì liên quan cái vẹo gì đến anh?”

Bờ môi mỏng của Thẩm Hàn Tinh mím chặt thành một đường thẳng: “Quý Thiển, tôi không có sở thích đi làm tiểu tam giật bồ phá hoại gia đình nhà người khác, em mau ly hôn đi!”

Tôi cứng họng xịt keo mất vài giây: “Đồ điên!”

Kênh chat lại đột ngột ngoi lên cào phím:

【Điên thực sự, rốt cuộc cuối cùng ai mới là một đôi với ai thế?】

【Bên phía Tống Nghiên cũng đang có hai anh trai cực phẩm vây quanh, tui chọn mà tui nhức nách giùm luôn á!】

【Bên Quý Thiển còn khét lẹt hơn, kết hôn rồi mà vẫn bị Thẩm Hàn Tinh chơi hệ chiếm hữu, cưỡng ép yêu…】

【Thẩm Hàn Tinh vì bóng ma tâm lý từ ông bố nên ghét cay ghét đắng tiểu tam phá hoại gia đình, anh ta chịu đựng ở nước ngoài suốt một năm qua là để chờ đợi thời cơ chín muồi này đấy.】

【Ủa? Không lẽ việc Giang Khởi bị điều đi công tác ở nước ngoài có bàn tay của anh ta nhúng vào?】

【Chuẩn luôn, chính lão Thẩm đã ngầm chọc gậy bánh xe, gài bẫy sau lưng chứ ai…】

Tôi trố mắt nhìn đống bình luận bay mà lặng người. Thảo nào dạo trước có mấy bận Giang Khởi hí hửng báo sắp về nước, đùng một cái lại gặp sự cố đột xuất không về được.

11

Tàn tiệc, sếp Đường vì muốn tạo điều kiện cho tôi có không gian riêng để chốt hợp đồng nên đã có nhã ý nhờ tôi lái xe hộ tống Thẩm Hàn Tinh về nhà. Gã còn ghé sát tai tôi thì thầm: “Sếp Quý à, tôi phải trầy vẩy lắm mới hẹn gặp được sếp tổng của chúng tôi đấy, cô nhất định phải chớp lấy cơ hội ngàn năm có một này nhé. Tôi chỉ có thể tạo nét giúp cô đến đây thôi.”

Tiếp xúc với sếp Đường bao lâu nay, tôi thừa biết gã này tính tình cũng khá xởi lởi, biết điều. Chỉ có điều gã sếp tổng Thẩm Hàn Tinh kia sống quá lỗi.

Anh ta thản nhiên ngước mắt lên nhìn tôi: “Xe đỗ ở đâu, không phải bảo đưa tôi về sao?”

Tôi nổ máy lái xe một mạch đưa anh ta về thẳng căn biệt thự ở vùng ngoại ô, nơi này hồi hai đứa còn mặn nồng tôi cũng từng lui tới vài lần. Khi đó tôi có buông lời khen bâng quơ một câu là phong cảnh xung quanh đây trông khá chill. Lần này quay lại, toàn bộ kiến trúc căn nhà đã được trang trí, sửa sang hoàn toàn mới tinh, cánh cửa lớn đang mở toang, nhìn loáng thoáng vào bên trong thì toàn bộ nội thất dường như đều được sắm sửa theo đúng gu sở thích của tôi, ngay trước thềm cửa còn chễm chệ một chú mèo thần tài vẫy tay.

Tôi trố mắt nhìn Thẩm Hàn Tinh chuẩn bị bước xuống xe, lạnh giọng mở lời: “Thẩm Hàn Tinh, anh bớt mộng mơ đi, ngay cả khi tôi có ra tòa ly hôn với Giang Khởi, tôi cũng tuyệt đối không bao giờ quay lại cái máng lợn cũ với anh đâu.”

Thẩm Hàn Tinh đứng lặng im bên ngoài cửa xe, bóng dáng anh ta đổ dài dưới ánh đèn đường, khí thế bừng bừng lạnh lùng sắc lẹm thường ngày thốt nhiên bay biến sạch sành sanh, anh ta khàn giọng đáp: “Tôi có thèm đòi hỏi danh phận chính thất đâu, em cứ lo thủ tục ly hôn trước đi đã.”

12

Thời điểm hợp đồng hôn nhân giữa tôi và Giang Khởi chỉ còn vỏn vẹn một tháng nữa là hết hạn, anh chính thức hoàn tất công tác về nước. Đêm đó, hai đứa đã trải qua một trận oanh tạc cuồng nhiệt suốt cả đêm dài.

Tôi từ trong phòng tắm bước ra, nhìn dáng vẻ Giang Khởi vẫn đang cặm cụi gõ phím bên bàn làm việc, liền thẳng thắn lên tiếng: “Giang Khởi, chúng ta ra tòa ly hôn đi.”

Giang Khởi nghe xong khựng lại đơ người ra vài giây, sau đó giơ tay ra hiệu bảo tôi đợi anh một lát. Chờ cho đến khi giải quyết xong xuôi đống tài liệu, anh mới leo lên giường nằm cạnh tôi, khẽ buông một tiếng: “Được.”

Ngày hai đứa cầm trên tay tấm giấy chứng nhận ly hôn bước ra khỏi cục dân chính, Giang Khởi thẳng tay dập phắt cuộc gọi công việc đang réo chuông liên tục, anh hít một hơi thật sâu rồi quay sang nhìn tôi hỏi: “Quý Thiển, em đã từng có một chút rung động nào với anh chưa?”

Tôi nhẹ giọng hỏi ngược lại: “Thế còn anh thì sao?”

Anh cúi đầu lướt mắt nhìn tấm giấy ly hôn, nở một nụ cười bất lực đầy chua chát: “Chắc là có đấy, nhưng anh tự thấy cái số của mình sinh ra là để làm kiếp trâu cày cho công việc rồi. Anh không thể dành thời gian ở bên cạnh chăm sóc cho em được, buông tay trả tự do cho em có khi lại là lựa chọn tốt nhất cho cả hai!”

Tôi khẽ gật đầu mỉm cười: “Giang Khởi, chúc anh sự nghiệp thăng tiến như diều gặp gió, vạn sự hanh thông nhé.”

13

Khoảnh khắc tôi ném thẳng tấm giấy ly hôn đỏ chót xuống trước mặt Thẩm Hàn Tinh, anh ta lập tức đặt bút ký xoẹt vào bản hợp đồng kinh doanh với công ty tôi. Tối hôm đó, Thẩm Hàn Tinh lấy cớ muốn bàn bạc kỹ hơn về các điều khoản triển khai dự án để hẹn tôi ra ngoài gặp mặt, tôi gật đầu đồng ý.

Thế nhưng tôi lại bàn giao toàn bộ lịch hẹn cho vị giám đốc đại diện của công ty đi thay mình, còn bản thân thì xách vali quay người thẳng tiến ra sân bay.

Vấn đề tiền bạc hiện tại đối với tôi đã không còn là gánh nặng nữa, công ty cũng đã được tuyển dụng nhân sự chuyên nghiệp quản lý từ A đến Z. Tôi không muốn cả đời cứ mãi quẩn quanh ở cái xó Hải Châu đầy thị phi này, nên đã âm thầm sắp xếp cho bà ngoại bay ra nước ngoài định cư trước một bước.

Năm tôi chín tuổi, trước ngày tôi bị bắt phải lên Hải Châu đổi đời, bà ngoại đã trốn trong góc phòng khóc sướt mướt suốt cả đêm dài. Khi ấy tôi đã nắm chặt tay bà và hứa: “Ngoại ơi, cháu nhất định sẽ quay lại đón ngoại, chờ cháu kiếm được thật nhiều tiền, cháu sẽ dắt ngoại đi phượt vòng quanh thế giới luôn.” Bà nhìn tôi, vừa khóc vừa cười mếu máo. Cả cuộc đời bà đã nếm đủ mọi đắng cay khổ cực trên đời, mất đi đứa con gái độc nhất, một tay thắt lưng buộc bụng nuôi nấng tôi khôn lớn, vậy mà giờ đây lại phải trố mắt nhìn gã con rể hờ Quý Thường cướp tôi đi. Bà không đành lòng, bà không muốn, nhưng bà thừa hiểu, chỉ có lên thành phố lớn thì tương lai của đứa cháu gái này mới có cửa sáng sủa hơn.

Thế nên, ngay khi chứng kiến cái kết đắng nghẹt thở của mình qua đống bình luận bay kia, tôi hoàn toàn không dám tưởng tượng nổi viễn cảnh nếu cụ ở quê nghe tin đứa cháu gái tội nghiệp của mình bị chết rét co quắp ngoài đường phố thành thị thì cụ sẽ suy sụp đến mức nào.

Ngay tại thời điểm đó, tôi đã hạ quyết tâm bằng mọi giá phải lật kèo.

Kiếp này, bà đây tuyệt đối không bao giờ cam chịu đi theo cái vết xe đổ sinh tử dở hơi đó nữa. Tôi phải cày cuốc kiếm thật nhiều, thật nhiều tiền, để tự tay dắt bà ngoại của tôi đi thưởng ngoạn những chân trời mới rộng lớn, bao la hơn.

© Vườn Truyện. Một sản phẩm của Oriole