Nhặt được một bé mèo mắt dị sắc yếu ớt, ngày nào tôi cũng ôm nó ngủ, hôn đến phát điên, còn ôm trong lòng mà xoa tới xoa lui.
“Con biết không? Mẹ từ nhỏ đến lớn chưa từng có mèo cưng!”
Sau đó, tôi xuyên không đến một thế giới khác, trở thành loài người cực kỳ quý hiếm trong tinh tế thú nhân.
Tôi bị nhốt trong một căn phòng pha lê, mặc cho các hoàng tử đến lựa chọn.
Lúc ấy, một thanh niên mắt dị sắc, thân thể gầy yếu, được người hầu dìu từng bước tiến lên.
Anh khẽ ho vài tiếng, giọng nói lười biếng mà khàn nhẹ.
“Các vị hoàng huynh… mọi người cũng biết đấy… từ nhỏ đến lớn… ta chưa từng có vợ.”
1.
Khi tỉnh lại, điều đầu tiên tôi nhìn thấy là trần nhà chạm khắc hoa văn tinh xảo.
Tôi ngẩn người.
Một giọng nói thô ráp vang lên bên tai.
“Tỉnh rồi à? Tỉnh thì mau đi xách nước, ta cứu ngươi chứ không phải nuôi kẻ ăn không ngồi rồi.”
Tôi chống người ngồi dậy, nhìn khung cảnh hoàn toàn xa lạ trước mắt.
Căn phòng được trang trí vô cùng kỳ quái, phong cách châu Âu, Trung Hoa cổ và Cyberpunk bị trộn lẫn vào nhau một cách khó hiểu.
Quay lưng về phía tôi là một người phụ nữ béo khỏe, đang cúi người ủ rượu.
Đến khi bà ta quay đầu lại, hai chiếc nanh dài lộ ra nơi khóe miệng khiến tôi sợ đến mức chân mềm nhũn, ngã phịch trở lại ghế sofa.
Thấy phản ứng của tôi, bà ta khinh thường hừ một tiếng.
“Thân hình nhỏ xíu thế này, ta thấy ngươi còn yếu hơn cả tộc Trùng. Ngươi thuộc hệ nào? Sao chẳng thấy đặc điểm thú hình đâu?”
Bà ta hắt hơi một cái.
Hai chiếc nanh từ từ rụt lại, đôi tai to như quạt mo cũng dần biến mất, cuối cùng trông chẳng khác gì một người bình thường.
Đúng lúc ấy, trong đầu tôi vang lên một giọng nói máy móc.
[Ký chủ, chào mừng đến với thế giới tinh tế thú nhân.]
Qua lời giải thích của hệ thống, tôi dần hiểu ra mọi chuyện.
Hóa ra sau khi bị bắt nạt đến mức cận kề cái ch/ết, tôi không ch/ết hẳn mà được đưa đến thế giới này.
Ở nơi đây, con người là giống loài vô cùng quý hiếm.
Có người được hoàng tộc nuôi như biểu tượng của quyền lực và tài sản.
Có người trở thành thú cưng của những thú nhân giàu có.
Còn những người xui xẻo hơn thì bị bán vào chợ đen, trở thành món hàng để người mua kiếm bộn tiền.
Dù là kiểu nào, nghe cũng chẳng có tương lai sáng sủa gì.
Tôi vội vàng nhảy xuống ghế giúp bà xách nước, tiện thể đổi chủ đề.
“Là… bà đã cứu tôi sao?”
“Không thì còn ai?”
Người phụ nữ gắt lên.
“Ngươi ngất ngay trước cửa xưởng rượu của ta. Người ngoài nhìn vào còn tưởng uống rượu nhà ta bị trúng độc.”
Vừa nghe bà lải nhải, tôi vừa nhanh chóng mở thông tin nhân vật mà hệ thống cung cấp.
Người phụ nữ trước mặt tên là Jinna.
Bà là chủ một xưởng nấu rượu, nổi tiếng khỏe như voi, sức mạnh kinh người.
Tôi đảo mắt nhìn quanh, cả xưởng rượu rộng lớn chỉ có mình bà.
Nếu lén bỏ trốn có lẽ cũng chẳng ai phát hiện.
Jinna hoàn toàn không nhận ra suy nghĩ của tôi, vẫn tiếp tục nói.
“À phải rồi, mấy hôm nay đội tuần tra hoàng gia ngày nào cũng đi lùng sục. Nghe nói đang tìm một thú nhân bỏ trốn, với cái thân hình yếu ớt của ngươi, nếu bị bọn họ bắt được thì chỉ có nước ch/ết.”
Tôi liên tục cảm ơn bà, rồi lén hỏi hệ thống.
“Tại sao tôi lại đến đây? Đáng lẽ tôi phải ở bệnh viện mới đúng, chứ không phải ở cái thế giới thú nhân này.”
Hệ thống im lặng một lúc rồi trả lời.
[Có một hùng thú đã triệu hồi cô đến, hắn nhớ cô rất lâu… rất lâu rồi. Đúng lúc ở thế giới cũ cô chỉ còn lại một tia hồn phách, hắn đã cầu xin chúng tôi đưa cô đến đây.]
Tôi ngây người.
“…Là ai?”
Hệ thống đáp.
[Là bé mèo cô từng nuôi.]
2.
Tôi nhặt được Phát Tài vào một ngày tuyết rơi, lúc ấy nó co ro trong bụi cây, run cầm cập.
Bộ lông bị tuyết làm ướt sũng, trông như vừa được vớt lên từ dưới sông.
Ngoài trời lạnh dưới 0°C, thấy nó đáng thương, tôi bế về nhà.
Nhưng Phát Tài là một bé mèo có lòng cảnh giác cực cao.
Lần đầu tắm cho nó, hiện trường chẳng khác gì một vụ án mạng.
Rõ ràng chỉ là một cục bông nhỏ thế mà hung dữ vô cùng.
Tôi lén mẹ lấy quần áo cũ làm ổ cho nó, rồi chạy sang nhà hàng xóm xin một hộp sữa dê.
Phát Tài cứ cuộn mình trong chăn, cảnh giác nhìn tôi.
Ngay cả khi tôi chỉ định sờ bụng nó, nó cũng lập tức giơ móng vuốt lên đe dọa.
May mà tình trạng ấy không kéo dài.
Sau khi được ăn no uống đủ, nó dần bớt đề phòng tôi.
Khi tôi ôm nó vào lòng gãi bụng, nó chỉ quay mặt sang chỗ khác, mặc cho tôi ôm.
Cứ như vậy, Phát Tài ở lại nhà tôi.
Nhà tôi không có lò sưởi lại đúng giữa mùa đông giá rét, tôi sợ nó bị ch/ết cóng nên tối nào cũng ôm nó vào chăn ngủ.
Phát Tài cực kỳ không quen, nó cố co mình sát mép giường, cách tôi cả một khoảng xa, gần như không dám nhúc nhích.
Sáng hôm sau thức dậy, tôi phát hiện nó vẫn giữ nguyên tư thế từ tối qua.
Nó nhìn chằm chằm lên trần nhà bằng ánh mắt đầy tuyệt vọng.
Phát Tài có đôi mắt rất đẹp, một bên màu hổ phách nhạt và một bên xanh lam trong trẻo.
Đó là một đôi mắt dị sắc hiếm có.
Ban ngày tôi phải đi học, sợ nó buồn chán, tôi mua bảng cào móng và bóng lông cho nó nhưng nó chẳng mấy hứng thú.
Việc nó thích nhất mỗi ngày là ngồi bên cửa sổ, lười biếng ngáp một cái rồi nhìn lũ chim sẻ ngoài sân.
Bạn cùng bàn cảm thán.
“Mèo nhà cậu đúng là ổn định cảm xúc thật đấy, tớ cũng muốn sờ.”
Tôi cười hì hì, ôm chặt Phát Tài rồi ngày nào tan học cũng áp mặt vào nó hôn tới tấp.
“Dĩ nhiên rồi, Phát Tài nhà mình là em bé đáng yêu nhất. Mèo ngoan quá sẽ bị mẹ ăn mất đó nha.”
Ban đầu nó còn phản kháng.
Sau này hoàn toàn buông xuôi.
Muốn ôm thì ôm.
Muốn nắn thì nắn.
Muốn hôn bao nhiêu cũng mặc kệ.
Bạn cùng bàn nhìn mà thương xót.
“Đang là mèo đẹp trai thế này… Sao trong mắt lại chẳng còn chút ánh sáng nào nữa…”
3
Ngày hôm sau, tôi bắt đầu làm việc.
Bên ngoài xưởng rượu đột nhiên vang lên cảnh báo có kẻ xâm nhập, qua màn hình giám sát, tôi nhìn thấy một nhóm thú nhân mặc quân phục chỉnh tề đang tràn vào.
Dẫn đầu là một người đàn ông tóc bạc, anh ta ngẩng đầu, liếc về phía camera.
Chỉ trong một thoáng chớp mắt, tôi chỉ kịp nhìn thấy một bên mắt xanh thẳm.
Còn chưa kịp nhìn rõ khuôn mặt, Jinna đã sợ đến mức vội vàng kéo tôi nhét xuống căn hầm bí mật dưới sàn.
“Đừng phát ra tiếng!”
Nói xong, bà xoay người, hoảng hốt chạy ra đại sảnh.
“Thưa ngài, hôm nay ngài đến chỗ chúng tôi… là có chuyện gì sao?”
Căn hầm chỉ có một khe nhỏ đủ để nhìn thấy bên ngoài, tôi không thể nhìn rõ khuôn mặt người dẫn đầu, chỉ nghe được giọng nói của anh ta.
Giọng nói ấy lười biếng, mang theo chút khàn khàn.
“Không có gì, chỉ là kiểm tra theo thông lệ, xem nơi này có thú nhân nào khả nghi hay không.”
Jinna lập tức xua tay.
“Đương nhiên là không có rồi! Chỗ hẻo lánh như chúng tôi, ngoài mấy thú nhân đến mua rượu nhập hàng ra thì còn ai nữa đâu.”
Người đàn ông mở một giao diện ảo rồi đưa cho Jinna nhận diện.
“Cô có biết người này không?”
“Người?”
Jinna lập tức bắt được từ khóa nhạy cảm.
“Nhân loại á? Trời đất! Cả đời này tôi còn chưa từng nhìn thấy nhân loại nữa!”
Bà cố gắng nhìn hình ảnh trên giao diện, nghi hoặc nói:
“Nhưng mà… chẳng phải nhân loại đều trông giống nhau sao?”
Không khí im lặng, một khoảng im lặng kéo dài đến đáng sợ.
Người đàn ông trẻ tuổi thấp giọng nói vài câu với người hầu phía sau.
Tôi không nghe rõ.
Nhưng ngay sau đó, đám binh lính phía sau bắt đầu lục tung xưởng rượu, tìm kiếm thứ gì đó.
Còn tôi… đang trốn ngay dưới chân người đàn ông ấy, tim đập thình thịch.
Nghĩ đến những gì hệ thống kể về số phận bi thảm của loài người ở thế giới này, tôi thậm chí không dám tưởng tượng nếu bị viên sĩ quan trẻ tuổi kia phát hiện thì mình sẽ có kết cục thảm đến mức nào.
“Thưa ngài, không phát hiện dấu vết khả nghi…”
Người đàn ông khẽ “ừ” một tiếng rồi lại đảo mắt nhìn quanh.
Khoảnh khắc ấy, xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ.
Anh ta đi được vài bước, đột nhiên dừng lại, sau đó quay trở về chỗ cũ.
Mũi giày quân đội khẽ gõ lên sàn nhà.
“Cái này… Bên dưới hình như là rỗng.”
Ầm!
Đầu óc tôi lập tức trống rỗng.
Jinna lắp bắp bước tới.
“Đúng… đúng là rỗng. Nhưng mà bên dưới chỉ dùng để chứa bã rượu thôi…”
Viên sĩ quan trẻ phất tay.
“Mở ra.”
Jinna chần chừ, cố kéo dài thời gian.
“Thưa ngài, thời tiết thế này, mùi bã rượu khó ngửi lắm…”
Bà còn chưa nói hết câu, bên ngoài đã có người vội vàng chạy vào, ghé sát tai anh ta nói vài câu.
Sắc mặt người đàn ông lập tức trở nên nghiêm túc.
“Thật sao? Tìm được rồi? Ta đi xem.”
Anh ta ra hiệu, cả nhóm binh lính lập tức đi theo, nhanh chóng rời khỏi xưởng rượu.
Đợi đến khi phi thuyền của bọn họ hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt, Jinna mới run rẩy mở cửa hầm, kéo tôi ra ngoài.
Bà lau mồ hôi trên trán, lẩm bẩm:
“May mà không bị phát hiện…”
Đêm đó, tôi nghe thấy Jinna lén lút dùng trí não nói chuyện với người khác.
“Suýt chút nữa thì dọa ch/ết tôi rồi! Tôi mà chậm một bước là khai hết! Con bé này đúng là một món hàng phi pháp, không có thân phận gì cả. Chắc là dân tị nạn từ tinh cầu khác chạy đến. Ban đầu tôi thấy nó đến cả trí não cũng không có nên mới để nó ở lại, nghĩ bụng tùy tiện trả cho nó chút tiền là được. Thời buổi này tìm một món hàng rẻ chẳng dễ dàng gì! Ai ngờ chỉ vì ham chút lợi mà suýt nữa bị binh lính phát hiện. Cô nói thì nhẹ nhàng lắm, giữ nó lại kiểu gì? Tôi còn chẳng định bỏ tiền làm thân phận cho nó nữa!”
Đêm đó, cả tôi và Jinna đều không ngủ ngon.
Trong phòng bà, tôi nghe tiếng bà trằn trọc thở dài hết lần này đến lần khác.
Còn tôi thì sợ mình vừa ngủ được một lúc đã bị binh lính bắt đi.
Nghĩ tới nghĩ lui…
Tôi cảm thấy mình vẫn phải bỏ trốn.
Sáng hôm sau, tôi kéo Jinna lại, cẩn thận hỏi:
“Xin hỏi… bà có biết một thú nhân tên là Phát Tài không?”
Nếu Phát Tài là người đã triệu hồi tôi đến đây, vậy nó chắc chắn cũng đang ở tinh cầu này.
Jinna nhướng mày.
“Phát Tài ư? Biết chứ.”
Tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm, còn chưa kịp hỏi thêm, bà đã chỉ về phía xa.
Một con gấu thú nhân vừa đen vừa lực lưỡng đang đi về phía chúng tôi.
“Đó chính là Phát Tài.”
Jinna ghé sát tai tôi, cười đầy ẩn ý.
“À đúng rồi, quên nói cho cô biết. Anh ta sắp trở thành chồng cô rồi.”
4
Tôi ngây người.
Jinna ung dung nói:
“Thôi nào, thành thật khai báo đi. Cô là dân tị nạn từ tinh cầu khác chạy đến, đúng không?”
Bà chỉ vào người tôi, châm chọc:
“Đặc điểm thú hình của cô cũng không rõ ràng. Có phải đã uống thuốc ngụy trang gì đó không? Không có trí não, cũng chẳng có thân phận, để tôi đoán xem… Cô chẳng lẽ là tội phạm truy nã từ tinh cầu khác?”
Tôi: “…”
Chị à, sao chị không đoán mạnh dạn hơn một chút?
May mà con thư thú này vừa cận thị nặng, vừa không phân biệt được khuôn mặt.
Nhưng tình hình hiện tại có khác gì vừa bị bắt đi đâu?
“Phát Tài!”
Jinna vẫy tay, cười ha hả.
“Nhìn này, ta tìm cho ngươi một cô vợ.”
Tôi nuốt nước bọt, âm thầm lùi về phía sau.
Con gấu thú nhân trước mặt vừa đen vừa to, chẳng khác nào một cục thịt khô biết đi.
Toàn thân phủ đầy lông, mỗi khi cười, hắn lại để lộ hàm răng vàng khè.
Ánh mắt tham lam không ngừng đảo qua người tôi.
“Cô tìm ở đâu vậy?”
Jinna đắc ý cười.
“Nhặt được ven đường, thấy ngươi thường xuyên đến mua rượu nên ta chỉ lấy ngươi vài chục tinh tệ thôi.”
Bà liếc tôi một cái rồi thúc giục con gấu thú nhân trước mặt:
“Nhưng sau khi hai người kết hôn, phải lập tức đưa cô ấy đi đăng ký thân phận.”
Lúc này tôi mới hiểu, hóa ra Jinna tìm cho tôi một con gấu thú nhân to béo như vậy chỉ vì muốn tôi có thể dựa vào thân phận vợ hắn để lấy được thẻ cư trú hợp pháp của tinh cầu này.
Sau đó tôi sẽ tiếp tục làm công cho bà.
Bà đã chắc chắn rằng với thân hình nhỏ bé của tôi, tôi không dám phản kháng, thậm chí còn chẳng thèm hỏi ý kiến tôi.
Tôi hít sâu một hơi.
Hai con thú trước mặt, chỉ cần mỗi người đấm tôi một cú thôi là tôi có thể đi đời.
Nếu đối đầu trực diện thì tôi hoàn toàn không có phần thắng.
Tôi đành cẩn thận hỏi Jinna:
“Khi nào kết hôn?”
Jinna thuận miệng đáp:
“Ngày mai.”
Giọng điệu bình thản như thể chỉ đang nói hôm nay ăn gì.
Con gấu thú nhân tên Phát Tài từng bước tiến lại gần tôi, cười đến híp cả mắt.
“Tiểu thư, cô tên gì? Mỗi tháng tôi kiếm được mười tinh tệ, cộng thêm tiền lương của cô, một năm chúng ta có thể đổi được một chiếc phi thuyền loại nhỏ! Nếu mỗi năm chúng ta sinh một đứa, còn được nhận trợ cấp. Thế thì quá tuyệt!”
Tôi cố nén nỗi sợ đang dâng lên trong lòng, miễn cưỡng nở nụ cười.
“Vậy… hẹn gặp anh ngày mai. Hôm nay tôi có thể đi tắm trước được không?”
Jinna phất tay.
“Nhớ tắm cho sạch sẽ nhé! Ngày mai là ngày đại hỷ đấy!”
Tôi lập tức chạy vào phòng tắm, gọi hệ thống trong đầu.
“Ngươi có bàn tay vàng gì không?”
Hệ thống suy nghĩ hồi lâu.
[Ký chủ, cô không phải xuyên sách nên không có bàn tay vàng dựa trên cốt truyện.]
Tôi không thể tin nổi.
“…Vậy ngươi có gì giúp được ta?”
Hệ thống trầm tư thật lâu, sau đó gửi thẳng một tấm bản đồ vào đầu tôi.
[Có thể giúp cô chỉ đường.]
Tôi: “…”
Tôi nhìn quanh.
Phòng tắm chỉ có một ô cửa sổ thông gió cực kỳ nhỏ, Jinna và con gấu kia chắc chắn không chui qua được nhưng tôi thì có thể.
Bên ngoài phòng tắm, tiếng hai người nói chuyện vẫn còn vọng vào.
“…Hay là hôm nay ta đưa cô ấy về luôn đi…”
“…Giá cả thì tôi không giảm một xu đâu…”
Tôi nghiến răng, chống tay lên bồn rửa mặt, tôi kiễng chân, cố hết sức chui qua ô cửa nhỏ.
Phía sau phòng tắm là một cánh đồng cao lương um tùm.
Jinna nói không sai, nơi hẻo lánh thế này quả thực rất ít người qua lại.
Để tạo giả tượng rằng tôi vẫn đang tắm, tôi không tắt vòi sen nước nóng nhưng thứ này cũng chẳng thể duy trì lâu.
Nhiều nhất là ba mươi phút!
Trong ba mươi phút này, tôi nhất định phải thoát khỏi tầm mắt của hai người kia.
Hệ thống lập tức chỉ đường.
[Ký chủ, chạy về phía núi. Phía sau núi chính là khu mỏ.]
Tôi nhìn dãy núi đen kịt phía xa.
Suy nghĩ một lát, tôi lắc đầu.
“Không! Không thể đến đó.”
Nơi càng hẻo lánh, càng ít dấu chân người thường càng nguy hiểm.
Tôi muốn đánh cược một phen.
Hệ thống vội vàng tìm một con đường gần nhất.
[Đi theo tuyến đường này, qua hệ thống cống ngầm là có thể đến khu trung tâm gần nhất.]
Hệ thống cống ngầm bẩn thỉu, hôi thối, nồng nặc mùi amoniac.
Tôi không dám dừng bước, chỉ sợ Jinna đuổi kịp rồi bắt tôi trở về.
May mà đường cống quanh co chật hẹp, Jinna và con gấu kia căn bản không thể chui vào.
Không biết đã chạy bao lâu, tôi đẩy nắp cống lên, ngay lập tức, tiếng người ồn ào náo nhiệt tràn vào tai.
Trên đầu là một khu chợ đông đúc, các thú nhân đi qua đi lại.
Tôi lén lút chạy ra, kéo một mảnh vải đang phủ trên quầy hàng bên cạnh, quấn kín mặt và cơ thể mình.
Ngay lúc ấy, tôi nghe thấy tiếng mấy thú nhân đang trò chuyện.
“Các ngươi nghe nói chưa? Hóa ra thứ mà hoàng gia tìm kiếm mấy ngày nay là một giống cái nhân loại.”
“Hả? Tìm về để nấu canh hay xào rau vậy?”
“…Tôi phục rồi, cả đời này đúng là chưa thấy ai mê nấu ăn như thú nhân Hoa Hạ.”
“Cũng có thể là để sinh con, gen và trí tuệ của nhân loại cực kỳ thuần khiết. Hình thú của thú nhân vừa hay có thể bù đắp cho thể chất yếu ớt của con người.”
Một thú nhân khác lập tức nói:
“Nếu tôi phát hiện ra một nhân loại, hoàng gia ít nhất phải trả tôi một nghìn tinh tệ thì tôi mới thả người.”
“Đúng vậy, giá đấu giá trên chợ đen đã bị đẩy lên tám trăm tinh tệ rồi.”
Đám thú nhân nói chuyện chẳng hề kiêng dè, còn tôi âm thầm rơi lệ.
Phát Tài… ngươi hại ta thê thảm quá rồi. Chẳng lẽ ngươi triệu hồi ta đến đây chỉ để trả thù chuyện ngày xưa ta bắt ngươi đi tắm sao?
Đúng lúc ấy, một thú nhân có đôi tai chuột và khuôn mặt khỉ đột nhiên khịt khịt mũi.
“Sao ta cứ cảm thấy có mùi gì đó kỳ lạ… Thơm thơm, ngọt ngọt.”
“Vậy thì chắc chắn không phải.”
Một thú nhân cao gầy bên cạnh gật đầu đầy nghiêm túc.
“Hôm nay ta xịt nước hoa rong biển mù tạt, thơm lắm đấy.”
“Mẹ kiếp, không phải mùi của ngươi!”
Con gấu thú nhân cau mày.
“Ta chưa từng ngửi thấy mùi này, mũi ta rất thính… không giống mùi của thú nhân.”
“Chẳng lẽ… là nhân loại sao?”
Tôi: “…”
Tôi cẩn thận lùi về phía sau.
Ngay khoảnh khắc ấy, một bàn tay bất ngờ từ phía sau vươn tới, bịt chặt miệng tôi.
Một luồng áp lực khủng khiếp lập tức tràn vào hệ thần kinh.
Chỉ trong một thoáng, ý thức của tôi hoàn toàn chìm vào bóng tối.
5
Đến khi tôi tỉnh lại lần nữa, chóp mũi phảng phất một mùi thuốc mát lạnh.
Tôi lập tức xoay người ngồi bật dậy, có người vội vàng đè tôi xuống.
“Đừng cử động!”
Trước mặt tôi là một cô gái trẻ, cô áy náy rút ống lấy máu khỏi cánh tay tôi.
“Xin lỗi… cho tôi mượn một chút máu của cô.”
Cô mím môi, vẻ mặt vừa đáng thương vừa khẩn thiết, vội vàng giải thích:
“Tôi chỉ lấy một chút thôi, chỉ lần này là được. Liều lượng thuốc rất nhỏ, dụng cụ lấy máu cũng đã được khử trùng, sẽ không gây nguy hiểm đến tính mạng của cô đâu.”
Cô cụp mắt, nhẹ giọng an ủi:
“Yên tâm, nơi này không có thú nhân khác. Thân phận nhân loại của cô quá hiếm, lúc nãy nếu tôi chậm một bước, cô đã bị bọn họ bắt đi rồi.”
Tôi im lặng một lúc mới hỏi:
“Cô đưa tôi đi chỉ vì muốn lấy máu của tôi sao?”
“Không hẳn là vậy.”
Cô gái kiểm tra lọ thuốc trong tay, khẽ nói:
“Chúng ta đều là những giống loài quý hiếm. Cô là nhân loại còn tôi là một trong số ít những người có thể dẫn dắt tinh thần lực để chữa trị. Tôi cũng từng bị bắt đi, hôm nay chỉ là tiện tay giúp cô một phen thôi.”
Cô đưa tay về phía tôi.
“Tôi tên Fulien. Còn cô?”
Tôi do dự một lát, cuối cùng vẫn đưa tay bắt lấy tay cô.
“Tôi tên Minh Dư.”
Hóa ra Fulien là một cô gái thuộc tộc vẹt mào đỏ, cô thẳng thắn nói rằng cô lấy máu của tôi là để chữa bệnh cho con trai mình.
Tôi vốn thường xuyên hiến máu nên liếc qua ống lấy máu, lượng máu lấy đi chỉ dài bằng ngón út.
Tôi tò mò hỏi:
“Con trai cô bao nhiêu tuổi rồi?”
Fulien đáp:
“Vài ngày nữa là tròn hai mươi ba.”
Tôi: “…”
Cô đưa cho tôi một lọ dịch dinh dưỡng rồi ngồi xuống bên cạnh.
“Cô định đi đâu? Lát nữa tôi đến bệnh viện thăm con trai, nếu tiện đường, tôi có thể đưa cô đi một đoạn.”
Tôi lập tức hỏi cô có biết một con mèo tên Phát Tài hay không.
“Mèo?”
Fulien nghiêng đầu.
“Cô biết đấy, tộc Điểu chúng tôi không thích họ nhà Mèo lắm.”
Cô suy nghĩ nghiêm túc một lúc.
“Hay là cô vẽ cho tôi xem nhé? Tôi sẽ nhờ con trai tìm thử.”
Tôi lập tức mở giao diện ảo, vẽ một bức hình của Phát Tài cho cô gái.
Fulien lại nghiêm túc hỏi:
“Thế đặc điểm thú hình của nó là gì? Khoảng bao nhiêu tuổi?”
Tôi suy nghĩ một lát.
“Có thể là một đứa trẻ, khoảng mười một, mười hai tuổi là cùng… cả người nó rất nhỏ.”
Fulien ghi chép lại rồi truyền thông tin qua Tinh Võng cho con trai mình.
Sau đó cô còn chia sẻ hình ảnh cho hàng chục người bạn khác.
Bạn bè của cô thuộc tộc Điểu trải rộng khắp đế quốc.
Có thể nói… không có nơi nào mà bọn họ không quen biết ai.
“Đúng rồi!”
Đột nhiên mắt Fulien sáng lên.
“Tôi có thẻ mật khẩu của con trai, có thể dùng nó để truy cập cơ sở dữ liệu hoàng gia giúp cô tra cứu!”
Tôi ngưỡng mộ nói:
“Con trai cô tốt thật đấy.”
Không giống con trai tôi là Phát Tài, đúng là chẳng bao giờ khiến người khác bớt lo.
Fulien hành động rất nhanh, cô thay cho tôi một bộ quần áo kín mít, sau đó còn xịt lên người tôi một loại thuốc che giấu mùi hương.
Cô nói hôm nay đế quốc có một buổi yến tiệc long trọng, các vương trữ sẽ dẫn vương phi của mình đến tham dự.
Đến lúc đó sẽ có rất nhiều thú nhân đến xem náo nhiệt, chúng tôi có thể nhân lúc hỗn loạn lẻn vào cơ sở dữ liệu.
Quả nhiên, khi đến nơi, trước mắt đã là biển người biển thú.
Fulien lén lút ra hiệu cho tôi, cơ sở dữ liệu nằm ở tầng hai.
Theo những tiếng reo hò phấn khích và tiếng hét của đám thú nhân phía sau, ánh đèn trong đại sảnh dần tối xuống.
Vài vị vương trữ mặc lễ phục chậm rãi bước xuống cầu thang.
So với những thú nhân bình thường có đặc điểm thú hình vô cùng nổi bật, bọn họ lại chẳng hề để lộ bất kỳ đặc điểm thú hình nào.
Nhìn bề ngoài gần như không khác gì con người, c ó lẽ đây chính là sức mạnh của tiền bạc.
Không lâu sau, một thanh niên gầy yếu được người hầu dìu từng bước chậm rãi xuất hiện.
Phía dưới lập tức vang lên những tiếng thương tiếc của các giống cái thú nhân.
“Đáng thương quá, ngài Edmon vẫn chưa khỏe sao?”
“Sắc mặt ngài Edmon trắng bệch thế kia, tim tôi đau quá!”
“Giống cái nhân loại kia không xứng với ngài ấy, vậy thì miễn cưỡng để ngài ấy cưới tôi cũng được.”
Lập tức có giống cái khác tức giận mắng:
“Cô có phải gần đây ăn quá nhiều tỏi rồi không? Cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện nằm mơ!”
Edmon có mái tóc ngắn màu bạc, làn da trắng nõn, mái tóc trên trán che mất chiếc kính một mắt, chỉ để lộ một đôi mắt xanh thẳm.
Ánh mắt ấy lạnh nhạt mà lười biếng.
Anh tùy ý quét mắt xuống đám đông bên dưới rồi đột nhiên dừng lại trên người tôi.
Tim tôi lập tức nhảy lên tận cổ.
Tôi vội vàng dời mắt đi nhưng trái tim vẫn đập thình thịch không ngừng.
Tôi thật sự không thể quên được cảnh tượng trước đó.
Cảnh anh dẫn theo binh lính đến xưởng rượu của Jinna bắt người.
Đối với tôi… đó chẳng khác nào một cơn ác mộng trong căn phòng kín.
Nhân lúc mọi người trong đại sảnh đang nâng ly chúc tụng, ăn uống linh đình, tôi và Fulien lén lút chuồn lên tầng hai.
Chúng tôi nhanh chóng tiến vào phòng tư liệu.
“Cầm lấy cái này.”
Fulien đưa thẻ mật khẩu cho tôi, nghiêm túc dặn dò:
“Nếu gặp người hỏi, cô cứ nói mình là người của ngài Custer. Cô quá yếu, không thể tự bảo vệ mình. Tôi có thể thao túng tinh thần lực của bọn họ, đừng lo.”
Tôi cẩn thận cất thẻ mật khẩu vào ngực rồi cùng Fulien chia nhau hành động.
Tôi lật từng hồ sơ ảo, càng tìm, đầu tôi càng đầy nghi vấn.
Tại sao những người tên Phát Tài đều là mấy con thú nhân to béo thuộc tộc Heo vậy?
Cha mẹ thú nhân các người, không lẽ thật sự đặt kỳ vọng tài lộc lớn như vậy vào tên của con mình sao?
Tôi đang tập trung tìm kiếm, hoàn toàn không nhận ra có người đã bước đến bên cạnh.
Đến khi hệ thống trong đầu phát ra cảnh báo thì đã quá muộn.
Edmon đứng trước mặt tôi, anh từ trên cao nhìn xuống, giọng nói lười biếng:
“Vị tiểu thư này… cô đang tìm gì vậy?”
Tôi nuốt nước bọt, cố giữ vẻ bình tĩnh, tôi đưa chiếc thẻ trong tay cho anh xem.
“Tôi là người của ngài Custer, đến đây để tra cứu vài hồ sơ.”
Edmon cụp mắt nhìn tôi, chiếc kính một mắt che đi một bên mắt.
Tôi chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt xanh thẳm còn lại đang ánh lên vẻ chế giễu.
“Custer?”
Anh khẽ cười.
“Lần sau gặp hắn… nói với hắn rằng người của hắn, ta mang đi.”
6
Chỉ trong một ngày mà tôi bị bắt ba lần, cứ như thể tôi đã trói định với một hệ thống chuyên bắt cóc vậy.
Những thú nhân bị nhốt cùng tôi vui vẻ hỏi:
“Cô cũng giả làm nhân loại rồi bị bắt vào đây à?”
Tôi: “…”
Trong đám thú nhân này, có người là dân tị nạn chạy trốn từ những tinh cầu khác, cũng có kẻ giả dạng thành nhân loại, muốn nhân cơ hội trà trộn vào hoàng thất.
Không ngoại lệ, tất cả đều giả làm nhân loại rồi bị bắt vào đây.
Nhân loại có thể tiến vào hoàng thất, cho dù bị nhốt lại thì ít nhất cũng có ăn có uống.
Đối với bọn họ… mỗi người đều có tính toán riêng, nhưng nghe nói vì lần nào bắt được cũng là nhân loại giả, hoàng thất đã nổi trận lôi đình.
Bọn họ nhìn tôi, chụm đầu khe khẽ bàn tán.
“Lại bắt vào một người nữa?”
“Ừ.”
“Nhưng cô ta giả giống thật đấy, tôi suýt nữa còn không nhận ra.”
“Mẹ kiếp, nếu tôi học được cách giả giống cô ta, có khi tôi đã trà trộn vào hoàng thất từ lâu rồi.”
Bên ngoài phòng giam, vài người bước vào, mấy viên quan quân cung kính báo cáo với Edmon:
“Thưa ngài, cô gái vừa bị đưa vào đây còn mang theo thẻ mật khẩu của ngài Custer. Có cần báo lại với ngài Custer một tiếng không?”
Giọng Edmon lạnh nhạt:
“Custer vẫn đang nằm viện, không cần làm phiền hắn. Gần đây có quá nhiều kẻ giả mạo nhân loại muốn trà trộn vào hoàng thất, phải cẩn thận hơn một chút.”
Sau khi bị nhốt vào phòng giam, vì nóng quá nên tôi dứt khoát cởi chiếc áo đen Fulien đưa cho để lộ mái tóc và khuôn mặt thật của mình.
Edmon cùng những người phía sau bước vào.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, đồng tử anh đột nhiên co rút.
Anh há miệng, giọng nói run lên:
“Chờ đã…”
Nhưng mọi chuyện đã quá muộn, phía sau anh, những thú nhân cũng đồng thời kinh hô:
“Trời ơi!”
“Cô ta là nhân loại!”
“Là một nhân loại thật sự!”
7
Tôi bị nhốt trong một căn phòng bằng pha lê, bên ngoài căn phòng là những quan chức quyền quý đứng đầu cả đế quốc.
Bọn họ thi nhau cảm thán.
“Đúng là nhân loại thật! Hơn nữa còn là một nhân loại rất trẻ.”
“Tay chân mảnh mai quá, chỉ cần bóp nhẹ thôi cũng có thể bẻ gãy.”
“Nên đặt tên gì cho cô ta đây? Nhất định phải để cô ta mang họ của gia tộc chúng ta.”
Nhưng cũng không thiếu những giọng nói khác vang lên.
“Nhìn kiểu gì thì cũng chỉ là một nhân loại mà thôi. Có gì đáng để làm ầm lên như vậy?”
“Đúng thế, nhân loại trên chợ đen nhiều vô số kể. Theo tôi thấy, ngoài tuổi tác khác nhau thì cũng chẳng có gì đặc biệt.”
Tôi kéo chặt áo choàng quanh người, chỉ khi lưng dựa sát vào vách tường, tôi mới cảm thấy an tâm hơn đôi chút.
Fulien đã đi tìm người đến giúp tôi nhưng tôi nghĩ, cho dù con trai cô ấy có lợi hại đến đâu, chắc cũng không thể đấu lại những vị vương trữ của đế quốc.
Vừa rồi tôi nghe người hầu đứng bên ngoài khe khẽ bàn tán, bọn họ định đem tôi ra đấu giá, để các vương trữ tự mình lựa chọn.
Nếu may mắn, tôi có thể trở thành nhân loại được một gia tộc quyền quý nuôi làm thú cưng, còn nếu không may…
Tôi không dám nghĩ tiếp.
“Tôi muốn nhân loại này.”
Một thanh niên tóc vàng kiêu ngạo lên tiếng.
“Để lại cho tôi, gần đây vợ tôi đang buồn chán, vừa hay cần một con thú cưng.”
Tôi nuốt nước bọt.
Trong đầu lập tức lướt nhanh qua thông tin nhân vật mà hệ thống cung cấp.
Những thú nhân trước mặt tôi không phải nhân viên nghiên cứu thì cũng là những vị tướng có cấp bậc cao nhất.
Nhưng ánh mắt bọn họ nhìn tôi không hề có chút thiện ý.
Nó giống như ánh mắt của những kẻ chỉ muốn thỏa mãn ham muốn riêng tư không thể nói ra.
Trong đám thú nhân dần dần vang lên tiếng xì xào, mọi người tự động tránh sang hai bên, nhường ra một lối đi.
Edmon được người hầu dìu, chậm rãi bước tới.
Khi ánh mắt tôi chạm vào anh, tôi bất ngờ nhìn thấy một tia cảm xúc phức tạp.
Không còn vẻ lạnh nhạt lười biếng như ban ngày mà giống như một sự bất đắc dĩ pha lẫn nuông chiều.
“Ngài Edmon!”
Mọi người đồng loạt cung kính hành lễ.
Hệ thống cũng vừa lúc gửi thông tin nhân vật vào đầu tôi.
Lúc này tôi mới biết, thanh niên trước mặt chính là Thái tử đế quốc, cũng là người có khả năng trở thành quân chủ tương lai.
“Thưa ngài, ngài cũng muốn nhân loại này sao?”
Một con gấu thú nhân cẩn thận hỏi, mấy vị hoàng tử khác lập tức nhíu mày.
“Edmon, trước giờ chưa từng nghe nói em có hứng thú với nhân loại.”
Edmon chẳng buồn để ý, anh chỉ cụp mắt nhìn tôi một cái, sau đó đưa tay về phía tôi.
“Lại đây.”
Giọng anh dịu dàng, hoàn toàn khác với những thú nhân xung quanh.
Tôi do dự một lát, cuối cùng vẫn chậm rãi bước tới, từng bước một.
Edmon nhận lấy áo choàng từ tay người hầu bên cạnh, cúi người khoác lên người tôi rồi cẩn thận buộc lại.
Vành mũ rộng che khuất khuôn mặt tôi cũng che mất tầm nhìn, tôi chỉ nghe thấy giọng anh kéo dài, lười biếng mà bình thản.
“Các vị hoàng huynh… Mọi người cũng biết mà…”
Anh khẽ ho yếu ớt một tiếng, giọng nói lười biếng mang theo chút bất lực.
“Từ nhỏ đến lớn, ta chưa từng có vợ. Nhân loại này… ta mang đi.”
8
Thái tử đế quốc muốn một nhân loại, không ai dám tiếp tục đem tôi ra đấu giá.
Edmon đi phía trước, anh đưa tay về phía tôi.
Tôi đầy bụng nghi hoặc nhưng đang ở dưới mái hiên người khác, tôi không thể không cúi đầu.
Cuối cùng, tôi vẫn nhẹ nhàng móc ngón út vào tay anh.
Theo thông tin hệ thống cung cấp… Edmon là một Bạch Hổ.
Bạch Hổ sao?
Chẳng lẽ thú nhân mèo lớn đều thích được người khác vuốt ve, tiếp xúc à?
Suốt dọc đường, hai chúng tôi đều im lặng, chỉ có người hầu bên cạnh không ngừng giới thiệu:
“Tiểu thư Minh Dư, nơi này là hoa viên còn đây là phòng nghỉ. Trí não của ngài đang được chuẩn bị. Sau này khi ra ngoài, ngài có thể dùng tinh tạp của đế quốc để thanh toán bất cứ lúc nào. Nếu gửi định vị, chúng tôi sẽ lập tức đến đón ngài.”
Tôi ngẩng đầu nhìn Edmon một cái, lúc này mới phát hiện anh cũng có đôi mắt dị sắc.
“Đang nhìn gì vậy?”
Nhận ra ánh mắt của tôi, Edmon cụp mắt, nhẹ giọng hỏi:
“Cuối cùng cũng nhớ ra ta rồi sao?”
Tôi thành thật gật đầu.
“Đúng vậy, lúc đó tôi đang ở xưởng rượu của Jinna. Khi anh dẫn người vào tìm kiếm… tôi trốn ngay dưới sàn nhà, ở dưới chân anh.”
Edmon: “…”
Anh há miệng.
Một lúc lâu sau, đột nhiên bật cười chẳng hiểu vì sao.
Đây là lần đầu tiên tôi biết, hóa ra thú nhân cũng có thể bật cười vì quá cạn lời.
Người hầu nghe thấy từ khóa quan trọng, lập tức ghé lại gần, lén lút nói:
“Xưởng rượu của Jinna sao? Đã bị bắt rồi, họ bị tình nghi mua bán người và cưỡng ép phụ nữ, hiện đang tạm thời bị giam giữ.”
Tôi sửng sốt.
Nhanh vậy sao?
“Tiểu thư Minh Dư, cô không cần lo lắng.”
Người hầu cười tủm tỉm.
“Nơi này là nơi an toàn nhất đế quốc.”
Edmon sắp xếp cho tôi căn phòng rộng rãi nhất.
Phòng thay đồ, phòng tắm… mọi thứ đều đầy đủ.
Ngoài ban công là bãi cỏ xanh mướt cùng những khóm hoa rực rỡ, gió nhẹ thổi qua, tạo thành từng lớp sóng xanh dịu dàng.
Tôi đứng giữa căn phòng, trong lòng vẫn có chút hoảng hốt.
Edmon ngồi trên sofa, lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi mơ hồ hỏi:
“Tại sao anh lại sắp xếp những thứ này?”
Giọng Edmon bình tĩnh.
“Em không thuộc về ta, cũng không thuộc về tinh cầu này. Ta đưa em đến bên cạnh mình… không phải để ép em gả cho ta mà là để em không bị người khác bắt nạt. Ta muốn em có được nhiều tự do hơn.”
Nói xong, anh đứng dậy, đi về phía ban công.
Ánh nắng chói mắt phủ lên người anh, khiến đường nét khuôn mặt trở nên mờ nhòe trong một quầng sáng ấm áp.
Tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh, chỉ nghe thấy giọng nói dịu dàng vang lên.
“Em muốn ở đây bao lâu… thì cứ ở bấy lâu, nếu em đồng ý.”
9
Hai ngày nay tôi thật sự ngủ không yên.
Nghĩ đến đôi mắt dị sắc của Edmon, trong đầu tôi đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.
Ý nghĩ ấy khiến cả người tôi nóng bừng, tim đập nhanh hơn.
Tôi vội hỏi cô thị nữ đang phụ trách dọn dẹp phòng:
“Xin hỏi… ngài Edmon có con trai không?”
Tôi còn đưa tay khoa chân múa tay.
“Kiểu khoảng mười mấy tuổi ấy hoặc nhỏ hơn một chút, vài tuổi cũng được.”
Cô thị nữ sửng sốt.
“Ý cô là…?”
Tôi tiếp tục gợi ý:
“Ví dụ như một người con trai thuộc tộc Mèo chẳng hạn?”
Cô thị nữ suy nghĩ một lúc.
Sau đó lập tức lộ ra vẻ “tôi hiểu rồi”.
Cô hạ thấp giọng:
“Tiểu thư Minh Dư cứ yên tâm, chúng tôi đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp. Thông thường sẽ không tiết lộ chuyện riêng tư của chủ nhân.”
Nhưng tốc độ hóng chuyện của thế giới thú nhân nhanh hơn tôi tưởng rất nhiều.
Chưa đến nửa ngày, trong hoàng thất đã xuất hiện một tin đồn mới.
“Nghe nói chưa? Ngài Edmon có một đứa con riêng.”
“Thật sao? Tôi cũng nghe nói rồi. Hình như còn là con của một thú nhân thuộc tộc Mèo!”
“Thế tiểu thư Minh Dư phải làm sao?”
“Làm sao là làm sao? Cô ấy chỉ là nhân loại thôi mà, có thêm một đứa trẻ chẳng phải vừa hay sao?”
Tôi dựng thẳng tai.
Nghe một lúc, tôi càng nghe càng thấy không ổn.
Sao tin đồn này lại giống hệt thứ tôi vừa tung ra vậy?
Tin đồn dần dần lan rộng, một nhóm gấu thú nhân chặn tôi ở hành lang phía sau hoa viên.
Người dẫn đầu có đường nét khuôn mặt khá giống Edmon nhưng so với Edmon, hắn trông âm trầm và xảo quyệt hơn nhiều.
“Ngươi chính là nhân loại mà Edmon mang về?”
Hắn cười lạnh.
“Có chuyện tốt như đấu giá nhân loại mà sao không nói cho ta biết? Edmon muốn phụ nữ để làm gì? Với cái thân thể bệnh tật của hắn, hắn sống được bao lâu nữa?”
Một người phía sau lập tức lên tiếng nhắc nhở:
“An Liệt Tư, nhỏ giọng thôi, đừng để Edmon nghe thấy.”
Thú nhân được gọi là An Liệt Tư chẳng hề để tâm.
“Nghe thấy thì sao? Hắn vẫn phải gọi ta một tiếng huynh trưởng. Ta nói sai chỗ nào? Chẳng lẽ hắn còn dám vì một đám nô lệ mà trở mặt với ta?”
An Liệt Tư túm lấy tôi, hắn nhìn tôi như đang nhìn một món đồ chơi thú vị.
“Hay là… ngươi đi theo ta đi. Ta còn chưa từng chơi…”
Hắn còn chưa nói hết câu, một bóng người màu bạc trắng đột nhiên lao tới.
Ầm!
An Liệt Tư bị đè mạnh xuống đất không thể nhúc nhích, trên cổ hắn xuất hiện một vết máu đỏ thẫm.
Chỉ trong chớp mắt… da thịt rách toạc, máu tươi chảy xuống.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
An Liệt Tư nằm sấp dưới đất, là người đầu tiên hoàn hồn.
Hắn tức giận gào lên:
“Edmon! Ngươi dám đánh ta?!”
Edmon lạnh lùng giẫm lên người hắn, bàn tay trái vẫn chưa thu lại móng vuốt sắc bén, máu còn vương trên đầu ngón tay.
Từng giọt…
Từng giọt…
Rơi xuống nền đất.
Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy sự tàn nhẫn trong giọng nói của anh.
“Nàng không phải nô lệ, nàng là hoàng phi của ta.”
10
Có sự cho phép của Edmon, tôi được tự do ra vào bất kỳ nơi nào trong đế quốc.
Chỉ là mỗi lần ra ngoài, tôi phải xịt một loại nước hoa đặc chế để che giấu mùi hương đặc trưng của nhân loại.
Fulien kéo tôi xoay tới xoay lui, kiểm tra từ trên xuống dưới, cuối cùng cô mới thở phào nhẹ nhõm.
“May quá… Cô không sao nếu không tôi sẽ áy náy đến ch/ết mất.”
Cô kể rằng hôm đó cô đưa Custer đến ngoài hoàng cung nhưng khi đến nơi, cô mới được báo rằng tôi đã bị bắt đi.
Custer lập tức tiến lên thương lượng, người trực tiếp ra tiếp đón anh ta… lại chính là Edmon.
“Ngài Edmon nói cô rất an toàn, chúng tôi nghe vậy mới yên tâm.”
Fulien an ủi tôi.
“Ngài Edmon là người tốt.”
Đúng là rất tốt.
Tôi nhìn quanh, phía sau mình còn có hai người tùy tùng đi theo, trông như thể họ sợ tôi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
“Bất quá, Edmon trước giờ vẫn chưa từng có nữ quyến.”
Fulien bắt đầu kể chuyện bát quái cho tôi nghe.
“Có một lần trước đây, anh ấy điều khiển cơ giáp rồi bị hút vào một lỗ đen, ai cũng nghĩ lần đó anh ấy chắc chắn sẽ ch/ết. Không ngờ anh ấy lại sống sót trở về, nhưng sau chuyện đó, anh ấy bị bệnh suốt một thời gian dài, hoàng thất vô cùng hoảng loạn. Thậm chí từng có tin đồn rằng họ sẽ chọn một người khác làm Thái tử, người kế vị tương lai.”
Vừa nói chuyện, cô vừa đẩy cửa phòng bệnh.
Hôm nay tôi đi cùng cô đến bệnh viện thăm con trai, Fulien nói vốn dĩ vết thương của con trai cô đã gần khỏi.
Nhưng hôm đó vì đi tìm tôi, vết thương lại bị rách ra.
Bất đắc dĩ… anh chỉ có thể nằm viện thêm vài ngày.
Trên giường bệnh là một người đàn ông tóc đen, đôi mắt đen sâu.
Anh đang nằm truyền dịch.
Fulien nhiệt tình giới thiệu:
“Minh Dư, đây là Custer.”
Tôi vội vàng chào hỏi nhưng nhìn người đàn ông trước mặt, tôi không khỏi ngơ ngác.
Anh trông có vẻ chỉ lớn hơn Fulien vài tuổi.
Fulien rốt cuộc đã sinh ra một đứa con trai lớn thế này bằng cách nào vậy?
“Xin chào.”
Custer mỉm cười, nụ cười của anh rất nhạt.
“Fulien nói… cô đang muốn tìm một thú nhân thuộc tộc Mèo, đúng không?”
Tôi nhớ Fulien từng nói, quyền lực và địa vị của Custer chỉ đứng sau hoàng thất.
Nhờ anh tìm một con mèo con chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
Tôi cho hai người hầu lui ra ngoài, sau đó hạ thấp giọng.
“Anh có biết Edmon có con riêng không?”
Custer nhướng mày.
“Chuyện này… ta chưa từng nghe nói.”
“Không sao.”
Tôi mở giao diện ảo, đưa bức vẽ cho anh xem.
“Biết đâu nhìn thấy hình ảnh anh sẽ nhớ ra thì sao.”
Bức tranh là do chính tay tôi vẽ, một chú mèo có bộ lông màu trắng bạc, đôi mắt tròn xoe.
Một bên xanh thẳm, một bên màu nâu nhạt, trên trán còn có một hoa văn đặc biệt.
Custer nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu.
“Ừm… Cô chắc chắn nó là mèo chứ?”
Tôi kỳ quái nhìn anh.
“Đương nhiên, mỗi lần tôi meo meo với nó, nó cũng meo meo lại với tôi. Hơn nữa tôi mua cuộn len cho nó, nó còn chơi vui vẻ lắm.”
Custer nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương cảm, giống như đang nhìn một cụ già vừa được chẩn đoán mắc chứng mất trí nhớ.
“Chuyện đó… liệu có khả năng này không?”
Anh cân nhắc từng câu chữ.
Có lẽ vì nể mặt Fulien nên giọng điệu vô cùng lịch sự.
“Ý tôi là… có khả năng… thứ mà cô nghĩ là một con mèo… Thực ra không phải mèo không?”
Custer đưa tay chỉ về phía sau tôi.
“Ví dụ như con Bạch Hổ đang đứng sau lưng cô kia.”
11
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, tôi đã trải qua ba lần hoài nghi nhân sinh.
Chuyện thứ nhất: Suýt nữa bị bắt kết hôn với một con heo rừng to xác.
Chuyện thứ hai: Bị coi như nô lệ rồi bán cho hoàng thất.
Chuyện thứ ba: Con mèo tôi nuôi suốt một năm… không phải mèo mà là một con hổ.
Đúng là dây thừng chỉ đứt ở chỗ mảnh nhất, vận rủi cũng chỉ tìm đến người khổ nhất.
Tôi chậm rãi quay đầu lại.
Edmon đang lười biếng tựa vào khung cửa, giọng điệu bình thản.
“Ở bên nhau mấy ngày như vậy mà em vẫn không nhận ra.”
“Đây chính là con mèo con mà em từng nói là em thích nhất đấy à?”
Tôi: “…”
A!
Không phải!
Con trai, con nghe mẹ giải thích đã!
Tôi bị Edmon xách thẳng về nhà, Fulien vốn định đuổi theo nhưng bị Custer ngăn lại.
Suốt dọc đường, những người hầu chưa từng thấy Edmon như vậy đều sợ đến mức không dám tiến lại gần.
Chúng tôi thuận lợi trở về phòng, trong phòng chỉ còn lại hai người nhưng tôi vẫn đang chìm trong trạng thái chấn động cực độ.
Con mèo mà ngày nào tôi cũng ôm ngủ, ôm đi tắm… sao lại biến thành một người đàn ông cao lớn thế này?!
Giống như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng tôi, Edmon chẳng mấy để tâm mà an ủi:
“Đừng kinh ngạc quá, ngày trước lúc Fulien nhặt quả trứng về, cô ấy cũng đâu ngờ thứ nở ra lại là Custer. Ít nhất ta còn khá hơn anh ấy.”
Tôi và anh nhìn nhau trong im lặng.
Tôi đi được vài bước thì đột nhiên không nhịn được mà gọi:
“Phát Tài.”
Edmon nhướng mày.
“Sao?”
Tôi hỏi:
“Anh có thể biến đôi tai lông xù ra cho em xem không?”
Edmon: “…”
Anh chẳng chút khách khí đáp:
“Ta không còn là Phát Tài nữa, hiện tại ta là Thái tử Áo Lý Duy Tinh, Edmon.”
Tôi kéo tay áo anh.
“Chỉ xem một chút thôi, em chưa từng thấy tai của thú nhân.”
Edmon: “…”
“Chỉ một phút.”
Tôi mặc cả:
“Năm phút.”
Một tiếng sau, cô thị nữ đến đưa cơm đẩy cửa bước vào, sau đó cô nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Tôi đang nằm bò bên cạnh Edmon, không ngừng xoa xoa, bóp bóp đôi tai của anh.
Vị Thái tử ngày thường cao cao tại thượng, lúc này nửa thân trên để trần, khuôn mặt đỏ bừng nhưng vẫn nghiến răng nghiến lợi chịu đựng.
“Đủ chưa?”
“Em sờ thêm đuôi một chút được không?”
“Không được.”
“Chỉ một lát thôi.”
“Năm phút.”
Cô thị nữ lặng lẽ đóng cửa lại.
Ôi trời!
Ai nói điện hạ có con riêng?
Thế này chẳng phải tình cảm rất tốt sao?
Cô vui vẻ thở phào.
Quả nhiên, nhân loại quý hiếm đúng là phương thuốc chữa bệnh tốt nhất.
Chỉ đáng thương cho cô nhân loại kia vẫn chưa biết, tai và đuôi của thú nhân đều vô cùng nhạy cảm.
Huống chi… đó còn là Thái tử của bọn họ.
Ngoại truyện Edmon
Khi Edmon vừa tỉnh lại, xung quanh là những công trình kiến trúc cổ xưa.
Những kiến trúc này xa lạ đến mức anh chỉ từng nhìn thấy chúng trong những tiết học lịch sử ngày trước.
Anh đã biến mất sau một lỗ đen.
Vậy mà không ch/ết.
Ngược lại, anh đã xuyên về một thế giới của hàng tỷ năm trước.
Một thế giới chỉ có con người.
“Meo meo…”
Một cô gái trẻ ngồi xổm trước mặt anh, vừa huýt sáo vừa gọi:
“Meo meo, lại đây nào, meo meo…”
Edmon cạn lời.
Sống hơn hai mươi năm trên đời, lần đầu tiên anh bị coi thành mèo.
Anh xoay người định bỏ đi nhưng ngay sau đó lại bị người ta túm lấy da sau gáy, xách trở về.
“Bên ngoài lạnh lắm.”
Giọng cô gái dịu dàng.
“Để chị đưa em về nhà nhé.”
Nhưng nhiệt độ trong nhà cũng chẳng cao hơn bên ngoài là bao.
Trong phòng còn có một người phụ nữ trung niên đang tức giận mắng:
“Con lại nhặt thứ rác rưởi gì về nữa đấy? Trong nhà lấy đâu ra thời gian mà nuôi mấy thứ này?”
Cô gái bất lực giải thích:
“Con sẽ tự chăm sóc nó.”
Cánh cửa phòng vừa đóng lại, tiếng người phụ nữ trung niên vẫn còn vang vọng bên ngoài.
Mùa đông lạnh giá, trong nhà không có bất cứ thiết bị sưởi ấm nào.
Cô gái áy náy nói:
“Chị còn một cái máy sưởi nhỏ, lát nữa chúng ta cùng sưởi tay. Mấy hôm nay nhà chị chưa đóng tiền sưởi, em cố chịu một chút nhé.”
Edmon muốn nói chuyện nhưng anh không thể phát ra dù chỉ một chữ.
Chỉ có thể mặc cho cô gái tắm rửa, cho ăn, chăm sóc mình.
Edmon vừa cảm thấy xấu hổ lại vừa cảm thấy cô gái này có phải quá tốt bụng rồi không.
Anh chỉ là một con mèo hoang ngoài đường mà thôi.
Thế nhưng cô gái tên Minh Dư này thật sự đối xử với anh rất tốt.
Cô cho anh ăn, sợ anh lạnh nên tìm cách sưởi ấm cho anh, lo anh buồn chán nên còn mua đồ chơi nhỏ.
Tất cả những chuyện này, anh đều có thể miễn cưỡng chịu đựng, chỉ có một chuyện…
Anh tuyệt đối không thể chịu đựng được.
Đó là lúc ngủ, cô lại ôm anh vào lòng!
Edmon lặng lẽ thở dài.
Cố nén cảm giác kỳ lạ, anh chui ra khỏi chăn nhưng cô gái nhanh chóng phát hiện.
Cô còn trêu anh:
“Sao lại ngại thế? Nhỏ xíu như vậy cũng đáng yêu mà.”
Edmon: “…”
Ngươi mới nhỏ xíu!
Anh đột nhiên cảm thấy cuộc sống như thế này hình như cũng không tệ.
Cho đến một ngày, Minh Dư tan học trở về nhà, cô ôm anh rồi òa khóc.
Trong lòng Edmon lập tức hoảng loạn, anh muốn an ủi cô nhưng phát hiện mình không thể nói được một chữ.
Ngay cả một cái ôm cũng không làm được.
Anh chỉ có thể dùng đôi móng vuốt nhỏ xíu vỗ nhẹ lên đầu cô.
Ngay khoảnh khắc ấy, Edmon đột nhiên nhận ra, với thân thể hiện tại, anh đã không thể làm thêm bất cứ điều gì cho Minh Dư.
Anh phải trở về mẫu tinh, phải trở lại hình dạng ban đầu.
Cuối cùng, Custer phát hiện tín hiệu ám hiệu mà anh để lại, hạm đội cứu viện tìm cách đưa anh trở về.
Nhưng hôm đó, Minh Dư lại có việc sau giờ học nên không về nhà, cửa khoang tàu dần dần đóng lại.
Trong lòng Edmon nóng như lửa đốt, đúng lúc ấy, một giọng nói xa lạ vang lên trong đầu anh:
[Edmon có muốn đưa cô ấy đến Áo Lý Duy Tinh không?]
Ngay lập tức, anh hiểu ra.
Trên đời này, thương nhân sẽ không thực hiện một cuộc giao dịch không có lợi thế.
Anh hỏi:
“Phải làm thế nào?”
[Dùng mạng sống của ngươi để trao đổi.]
Edmon không thể từ bỏ quyền lực, bởi nếu mất đi quyền lực, cho dù Minh Dư có đến Áo Lý Duy Tinh… anh cũng không thể bảo vệ cô.
Còn sức khỏe, ngay từ đầu, anh đã là người được Minh Dư cứu.
Nếu phải dùng thân thể này để đổi lấy cả đời vui vẻ và tự do cho cô…
Anh bằng lòng.
“Được.”
Anh đưa tay ra, đấm nhẹ vào không trung, như thể đang bắt tay với một người vô hình.
Lời hứa từ giây phút ấy chính thức có hiệu lực.
“Thành giao.”
Kết thúc truyện.
© Vườn Truyện. Một sản phẩm của Oriole