Văn án:
Tôi bế cậu con trai bảo bối đi bắt taxi, ai ngờ lại đụng trúng anh người yêu cũ đã chia tay năm năm.
Nói thật lòng, tôi chỉ muốn chết thôi.
“Tôi… Tôi nhận nhầm xe, chồng tôi cũng đi xe kiểu tương tự.”
Anh cười lạnh: “Cả thành phố này chỉ có hai chiếc xe này. Một chiếc của tôi, chiếc còn lại của một ông già năm mươi tuổi. Cha đứa trẻ là ai thế?”
Con trai bảo bối của tôi bồi thêm: “Mẹ con bảo, ba ruột con là một đại siêu cấp quân khốn nạn, chết lâu rồi ạ!”
Tôi đứng hình.
Con trai à, có khả năng là cái “người chết” trước mặt kia…
Chính là ba ruột con đấy!
Tôi bế cậu con trai bảo bối đi bắt taxi, ai ngờ lại đụng trúng anh người yêu cũ đã chia tay năm năm.
Nói thật lòng, tôi chỉ muốn chết thôi.
“Tôi… Tôi nhận nhầm xe, chồng tôi cũng đi xe kiểu tương tự.”
Anh cười lạnh: “Cả thành phố này chỉ có hai chiếc xe này. Một chiếc của tôi, chiếc còn lại của một ông già năm mươi tuổi. Cha đứa trẻ là ai thế?”
Con trai bảo bối của tôi bồi thêm: “Mẹ con bảo, ba ruột con là một đại siêu cấp quân khốn nạn, chết lâu rồi ạ!”
Tôi đứng hình.
Con trai à, có khả năng là cái “người chết” trước mặt kia…
Chính là ba ruột con đấy!
01
Đêm nay mưa to thật sự.
Tôi bế cậu con trai đang ngủ say đứng bên lề đường, chờ chiếc x taxi công nghệ đã hẹn trước.
Rất nhanh, một chiếc xe dừng trước mặt tôi.
Không hiểu sao tôi cứ thấy chiếc xe này quen mắt thế nào ấy.
Nhưng… Màu đen, đuôi số 88.
Đúng nó rồi!
Tôi bất chấp mưa xối xả lao tới, mở cửa, đóng cửa gọn gàng chỉ trong một nốt nhạc.
Chỉ là… Vừa vào trong, tôi đã thấy có gì đó sai sai.
Không có gì khác, nội thất trong xe cực kỳ xa hoa.
Không có vài triệu tệ thì chắc chắn không sắm nổi chiếc xe này!
Chẳng lẽ… Có vị đại gia nào rảnh rỗi ra trải nghiệm cuộc sống, làm tài xế taxi sao?
Tôi vừa nghĩ thầm vừa lên tiếng: “Được rồi bác tài, chúng ta đi thôi.”
Chiếc xe đứng im.
Tôi thắc mắc: “Bác tài, sao không đi ạ?”
Lúc này, từ vị trí lái vang lên một giọng nói lạnh lùng: “Đã lâu không gặp, Nhan Hoan.”
Giọng trầm thấp đầy từ tính này, ngoài anh người yêu cũ đã chia tay năm năm, cũng chính là ba ruột của đứa trẻ trong lòng tôi, thì còn có thể là ai được nữa?
Sao anh ta lại ở đây?
Nhất định là do cách tôi mở cửa xe không đúng rồi.
Nhưng rất nhanh, bằng trí thông minh tài trí của mình, tôi đã hiểu ra mấu chốt vấn đề.
“Tôi… Tôi lên nhầm xe rồi, xuống ngay đây.”
Ngộ ra không phải vì tôi thông minh, mà là… Trừ phi trái đất diệt vong, chứ với khối tài sản của Trì Huy, anh ta không đời nào nghèo đến mức đi chạy taxi công nghệ!
Tôi đang định tẩu thoát khỏi con tàu tặc, à không, chiếc xe tặc này thì…
“Cạch”, cửa xe đã bị khóa trái.
Tim tôi đập thình thịch, bắt đầu cảm thấy bất an.
“Đi đâu? Tôi đưa em đi.”
Giọng anh thản nhiên, chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái.
Nhưng trực giác mách bảo điềm chẳng lành, tôi ôm chặt lấy con trai trong lòng, chột dạ vô cùng.
Tuyệt đối không được để anh ta nhìn thấy mặt con trai tôi.
Dù sao thì hai người này nhìn cứ như đúc từ một khuôn ra vậy!
“Không cần đâu, tôi chỉ là nhận nhầm xe thôi, chồng tôi cũng đi xe kiểu này.”
Tôi là kẻ thà chết cũng phải giữ thể diện, đặc biệt là trước mặt người yêu cũ.
“Bình thường em gọi chồng mình là ‘bác tài’ à?”
“Đúng… Đúng thế, đó là cách gọi âu yếm, có vấn đề gì sao?”
“Ừ. Nhưng xe này cả thành phố chỉ có hai chiếc. Một chiếc của tôi, chiếc kia của tổng giám đốc địa ốc Xương Đỉnh. Theo tôi được biết, ông ta đã ngoài năm mươi, đầu hói, bụng phệ.”
Tôi: “…”
“Khẩu vị hiện tại của em đúng là có chút… Mặn đấy.”
Tôi nghiến răng: “Tôi không hiểu về xe cộ, thấy cái nào cũng giống nhau, chắc là nhớ nhầm thôi.”
“Nhan Hoan, chẳng lẽ tôi chưa từng nói với em rằng, mỗi khi em nói dối và cực kỳ căng thẳng, em sẽ chạm vào mũi trước rồi mới sờ sau gáy à?”
Tôi lập tức rụt bàn tay đang định sờ sau gáy lại.
Sao đã năm năm trôi qua mà tôi vẫn bị Trì Huy nắm thóp thế này!
02
Chưa đợi tôi tìm được cách chuồn lẹ, bác tài Didi đã gọi điện tới.
“Alo alo? Cô gái ơi, ngại quá, xe tôi bị chết máy rồi! Cô hủy đơn giúp tôi với nhé!”
Tiếng oang oang phát ra từ loa điện thoại, vang vọng khắp không gian xe như âm thanh vòm vậy.
Còn tôi… Ngượng đến mức muốn dùng ngón chân đào một cái hố để chui xuống.
Càng đáng xấu hổ hơn là Trì Huy còn cố ý cười khẽ.
“Chồng em không đến à?”
Tôi hít một hơi thật sâu: “Khu dân cư Danh Uyển, phiền anh, cảm ơn.”
Dù đã chia tay năm năm, tôi vẫn tin tưởng được nhân phẩm của anh ta.
Không biết là do trên xe quá yên tĩnh, hay do anh ta quá rảnh rỗi, cuối cùng anh ta cũng hỏi cái vấn đề mà tôi vẫn luôn cảnh giác bấy lâu.
“Con trai em bao nhiêu tuổi rồi?”
“… Ba tuổi.”
Tôi cố tình khai bớt đi một tuổi của Nhan Minh Trừng.
“Nhìn không giống nhỏ như vậy.”
“Đứa nhỏ nhà tôi đặc biệt lắm, sinh ra thể trạng đã to hơn con nhà người ta rồi.”
Tôi nhìn cậu con trai đang ngủ say trong lòng, chột dạ vô cùng.
Cuộc trò chuyện cũng kết thúc tại đó, trong xe lại rơi vào một bầu không khí im lặng đến đáng sợ.
03
Chiếc xe dừng lại vững vàng trước cổng khu dân cư.
Tảng đá đè nặng trong lòng tôi suốt quãng đường cũng được trút bỏ.
“Tôi đến rồi, cảm ơn nhé.”
Tôi vừa định chạy trốn thì anh lại đưa ra một tấm danh thiếp.
Tôi dán mắt vào bàn tay anh.
Trắng trẻo, thon dài, mạnh mẽ.
Vẫn như xưa.
Ngay khi tôi đang mơ màng hồi tưởng…
“Sau này nếu cần giúp đỡ gì, có thể liên hệ với tôi.”
“Anh trở nên thích giúp đỡ người khác từ bao giờ thế?” Tôi châm chọc.
Trì Huy là người nhiệt tình? Cực kỳ lương thiện? Thích giúp đỡ kẻ khác?
Đây chắc chắn là câu chuyện đùa nhạt nhẽo nhất mà tôi từng nghe trong năm nay.
Tôi cười lạnh: “Không cần đâu!”
Tôi gạt bỏ chút cảm xúc vương vấn vừa rồi, thậm chí còn muốn ném tấm danh thiếp vào mặt anh ta.
Anh ta bảo: “Sao thế Nhan Hoan, em đá tôi rồi mà chính em vẫn chưa buông bỏ được à?”
Anh ta đang dùng kế khích tướng!
Đây là chiêu trò tôi ghét nhất trên đời này.
Bởi vì đối với tôi, nó quá hiệu quả!
Tay tôi nhanh hơn não, lập tức giật lấy tấm danh thiếp nắm chặt trong tay, rồi chào tạm biệt Trì Huy.
“Trì Huy, tôi đã quên anh sạch sành sanh từ lâu rồi!”
Tấm danh thiếp trong lòng bàn tay bị vò nát thành một cục, ném vào đích đến cuối cùng của nó… Thùng rác.
Còn về nội dung trên đó, tôi không thèm đọc.
Sự giúp đỡ của người yêu cũ á? Tôi chẳng thèm.
Tên đàn ông khốn nạn này nửa đời sau cút xa tôi và con ra, đó đã là sự giúp đỡ lớn nhất dành cho tôi rồi!
04
Phòng tránh đủ đường, con trai tôi cuối cùng vẫn bị sốt.
Lại còn đúng vào mùa cao điểm của dịch cúm, khoa nhi trong bệnh viện đông nghịt người.
Tôi bế đứa con đang bệnh lờ đờ, chờ từ lúc trời tờ mờ sáng cho đến khi nắng đứng bóng.
Nhưng đúng lúc này, điện thoại của biên tập viên còn hối thúc không ngừng.
Phải rồi, nghề nghiệp của tôi là phóng viên.
Là một phóng viên, bỏ lỡ tin sốt dẻo chẳng khác nào đang thất nghiệp dần dần.
Thất nghiệp thì mẹ con tôi chỉ có nước hít khí trời mà sống.
Hết cách, tôi đành bế con đi tìm người bạn đang làm việc ở khoa chấn thương chỉnh hình.
“Trình Hữu, lại làm phiền anh chăm sóc bé con giúp tôi rồi, ngại quá.”
“Còn khách sáo với tôi làm gì, tôi là bác sĩ, dù là bệnh nhân bình thường cần giúp đỡ tôi cũng sẽ chăm sóc mà.”
Anh ấy nói một cách ân cần chu đáo.
Tôi muôn vàn cảm kích, cẩn thận giao cậu con trai đang phải truyền dịch cho Trình Hữu chăm sóc.
Mấy tiếng sau, sau khi kết thúc buổi phỏng vấn, tôi chạy như bay về.
Tạ ơn trời đất, con trai tôi đã hạ sốt.
Sau khi chào tạm biệt ngắn gọn với Trình Hữu, tôi chuẩn bị bế con rời bệnh viện, ngờ đâu khi tôi vừa bế con bước ra khỏi cửa văn phòng của Trình Hữu thì một người đi từ đối diện tới.
Rất quen, chính là Trì Huy vừa mới gặp ngày hôm qua.
Tôi vốn định giả vờ không quen biết, nhưng anh ta lại chủ động mở lời.
“Con trai bị sốt à?”
Tim tôi giật thót, vội cúi đầu.
May mà con trai đang được tôi ôm trong lòng, chỉ lộ ra vầng trán có dán miếng dán hạ sốt.
Biết Trì Huy chỉ hỏi thăm theo phép lịch sự, nhưng tôi nghĩ ngợi một hồi, vẫn không nhịn được mà nhắc nhở: “Đúng vậy, con trai của tôi bị sốt.”
Hai chữ “của tôi”, tôi nhấn giọng thật mạnh.
Anh ta “ừ” một tiếng, tôi sợ anh ta nói thêm gì đó nên vội vã chuyển chủ đề.
“Anh bị thương hả?”
Ha ha ha, không biết là vị anh hùng nào đã trừ hại cho dân, đánh anh ta thương tích đến mức phải vào khoa chỉnh hình khám bệnh thế này?
Tôi thật sự muốn tặng người đó một bó hoa.
Chưa kịp cười thành tiếng, tôi đã nghe anh ta nói: “Chu Quyền bị tai nạn xe hơi nhẹ.”
Chu Quyền, tôi cũng quen.
Cậu ta là bạn học cũ, cũng là anh em chí cốt của Trì Huy, càng là người chứng kiến toàn bộ quá trình tình yêu thất bại của tôi và Trì Huy.
Tôi chẳng có hứng thú gì với Chu Quyền, bởi vì sau khi chúng tôi chia tay, cậu ta đã mỉa mai tôi không ít lần.
Tối qua không biết Chu Quyền đào đâu ra số điện thoại của tôi để gọi tới mắng vốn.
“Nghe anh Trì nói cô có con rồi? Hừ, Nhan Hoan, cô đúng là thay người yêu không kẽ hở nhỉ!”
“Nhan Hoan, sau này tránh xa Trì Huy ra, cô gây tổn thương cho anh ấy thế là đủ rồi.”
Lúc đó tôi giận đến mức bật cười.
Rõ ràng là Trì Huy tự mò đến thành phố nơi tôi đang ở, rồi lại bắt tôi tránh xa anh ta ra?
Hơn nữa, chuyện năm xưa, người bị tổn thương rõ ràng là tôi, sao cứ làm như Trì Huy mới là nạn nhân không bằng!
Tôi mỉa mai lại luôn: “Tôi chỉ có thể nói hình tượng chung tình của Trì Huy xây dựng tốt đấy.”
Nói xong tôi cúp máy.
Không ngờ hôm nay lại đụng mặt cả hai người này.
Đúng là xúi quẩy.
Thấy Chu Quyền đang đi cà nhắc tới, tôi trực tiếp quay người muốn rời đi.
“Tôi đưa em về nhé.” Trì Huy đột nhiên lên tiếng, “Cậu ấy khám xong rồi, hai người cùng đường.”
“Thôi đi, hình tượng chung tình của anh, tôi chơi không nổi.” Tôi quay đầu, từ chối không chút do dự.
Tôi thấy Trì Huy nhíu mày, chưa kịp để anh ta nói gì thì phía sau vang lên một giọng nói.
“Hoan Hoan, chúng ta về nhà thôi!”
Là Trình Hữu.
05
Sắc mặt Trì Huy sa sầm xuống.
Còn Trình Hữu thì đi thẳng về phía tôi, ánh mắt nhìn tôi vô cùng dịu dàng.
“Hoan Hoan, tôi đã đổi ca với đồng nghiệp rồi, để tôi đưa em và Trừng Trừng về.”
“Không cần đâu, anh cứ bận việc đi, công việc là quan trọng nhất.” Tôi hơi ngại.
Vốn dĩ đã làm phiền Trình Hữu, cứ thế này tôi lại nợ anh ấy nhiều ân tình hơn.
Trình Hữu mỉm cười: “Công việc sao quan trọng bằng em và con được.”
Lời này thốt ra từ miệng Trình Hữu…
Tôi cười gượng gạo, không biết phải tiếp lời thế nào.
Lúc này, giọng Trì Huy lạnh lùng vang lên.
“Anh là chồng Nhan Hoan?”
Không hiểu sao, ngoài việc hoảng hốt, tôi còn cảm động.
Không ngờ có ngày tôi lại nghe được lời lẽ lịch sự như vậy từ miệng Trì Huy.
Bởi vì anh ta của ngày xưa có lẽ chỉ phun ra một câu: “Con chó hoang ở đâu ra thế? Cút cho khuất mắt ông!”
Xem ra năm năm thực sự có thể thay đổi một kẻ vốn coi đời như cuộc dạo chơi.
“Chào các anh, tôi là Trình Hữu. Nhìn tuổi tác, các anh chắc là bạn học cũ của Hoan Hoan nhỉ?”
Tôi bất ngờ.
Trình Hữu thế mà không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.
Tôi muốn giải thích, nhưng nhìn Trì Huy và Chu Quyền đã đi tới, tôi đột nhiên thay đổi ý định.
Hay là… Cứ để họ hiểu lầm như vậy đi.
Tôi im lặng, Trì Huy và Chu Quyền cũng lặng lẽ nhìn chằm chằm Trình Hữu.
Cả bốn người không ai nói lời nào…
Không khí có hơi khó xử.
Tôi kéo kéo Trình Hữu, anh ấy kịp thời giải vây cho tôi: “Vậy chúng tôi xin phép đi trước.”
Sau đó anh ấy chủ động bế lấy Nhan Minh Trừng, ra dáng một người đàn ông tốt, người chồng tốt, người cha tốt.
Trì Huy: “Được, đi đường cẩn thận.”
Rõ ràng là một câu nói bình thường không thể bình thường hơn, nhưng tôi cứ thấy lạnh sống lưng.
Anh ta lịch sự một cách bất thường.
Tôi tự an ủi mình, chắc là già rồi nên hay nghĩ ngợi lung tung.
Kết quả ngay đêm đó tôi gặp ác mộng giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh vã ra đầy người.
Trong mơ, Trì Huy bóp cổ tôi, chất vấn tại sao tôi lại đối xử với anh ta như vậy.
Nghĩ đến hành động lịch sự và đầy chừng mực hiện tại của Trì Huy, tôi thấy mình thật nực cười.
Mọi chuyện đã qua từ lâu, ai nấy đều có cuộc sống riêng rồi.
Chỉ có mình tôi là vẫn ngu ngốc ôm khư khư chuyện cũ không buông.
06
Con trai tôi lần này sốt phải truyền dịch liên tục ba ngày.
Thế là trong ba ngày này, ngày nào tôi cũng chạm mặt Trì Huy và Chu Quyền ở bệnh viện.
Tôi thầm nghĩ, gãy xương thì cũng đâu cần ngày nào cũng đến bệnh viện tái khám.
“Thương gân động cốt một trăm ngày”, cứ nằm nhà mà tịnh dưỡng không tốt hơn sao?
Ngày đầu tiên tình cờ gặp là tình cờ, ngày thứ hai có thể coi là trùng hợp.
Còn đến ngày thứ ba này thì đúng là có gì đó sai sai.
Tôi ái ngại hỏi: “Chu Quyền, cái chân này của cậu không bị phế đấy chứ?”
Chu Quyền lẩm bẩm nhỏ: “Tôi đúng là cái bia đỡ đạn mà.”
“Cậu nói gì cơ?”
“Không có gì, chỉ là bong gân thôi. Anh Trì không yên tâm về tôi nên ngày nào cũng đưa tôi đi tái khám.”
Khóe miệng tôi giật giật, hai cái người này bị chập mạch gì à, tình anh em thắm thiết đến mức này sao?
Đúng lúc này, Trình Hữu đột nhiên xuất hiện, tay cầm cà phê đi ngang qua mấy cô y tá.
Các cô y tá đồng loạt quay lại nhìn anh, rồi che miệng cười thầm, cảm thán: “Bác sĩ Trình đúng là anh chàng độc thân hoàng kim có tiếng của viện mình, tỉ lệ cơ thể này, khuôn mặt này, đúng là tuyệt phẩm.”
Tim tôi thót lại một cái.
Y tá nói Trình Hữu là trai độc thân…
Vậy chẳng phải những ngày che giấu vừa qua đều đổ sông đổ bể hết sao?
Nhưng không ngờ… Lời này Trì Huy thế mà lại coi như không nghe thấy.
Anh ta chỉ liếc mắt ra hiệu cho Chu Quyền một cái.
Rồi tôi trố mắt nhìn Chu Quyền phối hợp gào lên thảm thiết.
“Ái chà chà, bác sĩ ơi, tôi thấy chân mình đau quá.”
Tôi không nhịn được mà giật khóe miệng.
Kỹ năng diễn xuất này chắc chắn đạt giải Cây Chổi Vàng, Nam diễn viên gây thất vọng nhất năm.
Làm diễn viên buổi sáng, buổi chiều thì… Thất nghiệp.
Rõ ràng Trình Hữu cũng thấy màn biểu diễn của Chu Quyền giả tạo đến mức lố bịch, muốn nói lại thôi, nhưng với tư cách là bác sĩ, anh ấy không thể bỏ mặc được.
Sau khi Chu Quyền lôi tuột Trình Hữu đi, không khí lập tức chùng xuống.
“Con trai em trông khá đấy, có điều chẳng giống em mấy.”
Tôi: “… Nếu không biết nói chuyện thì có thể ngậm miệng lại.”
Chẳng phải là nói nhảm sao?
Con trai giống anh ta như đúc còn gì!
Nhưng không ngờ, cái người này chỉ bị mù một nửa.
Phát hiện ra không giống tôi, nhưng cũng chẳng nhận ra là giống chính mình.
Sự thật dù là vậy, nhưng lời này tôi nghe không lọt tai chút nào.
Chưa đợi tôi nổi đóa, Trì Huy thong thả buông một câu: “Tôi có quyền tự do ngôn luận.”
Sau đấy Trì Huy ngồi xổm xuống, chào hỏi con trai tôi.
“Chào cháu, chú là bạn của mẹ cháu.”
“Cháu là Trừng Trừng, chào chú ạ.”
Đây là lần đầu tiên Trì Huy và Trừng Trừng gặp nhau trong trạng thái tỉnh táo, khỏe mạnh.
Hai người đứng cạnh nhau, đường nét lông mày và mắt thực sự giống nhau đến kinh ngạc.
Càng nhìn tôi càng thấy hoảng.
Hơn nữa… Không biết có phải do quan hệ huyết thống hay không, hai người họ vậy mà nói chuyện với nhau rất hợp như đã quen từ lâu.
Tôi đứng hình luôn.
Vừa định khéo léo cắt ngang, không để họ trò chuyện tiếp, điện thoại tôi lại bắt đầu reo inh ỏi.
Vẫn là biên tập viên đó, vẫn là công việc đó.
Phiền chết đi được!
Nhưng giữa việc bị trừ lương và việc nghe điện thoại, bên nào nặng bên nào nhẹ, tôi vẫn phân biệt được rõ ràng.
“Trừng Trừng, mẹ phải đi nghe điện thoại một chút, mẹ bế con vào văn phòng khoa chỉnh hình ngồi chờ một lát nhé?”
Chưa đợi Trừng Trừng trả lời, Trì Huy đã lên tiếng trước.
“Để tôi trông hộ cho.”
Để hai người này ở riêng trong một không gian á?
Không được, tuyệt đối không được.
“Không…” Tôi vừa mở miệng định từ chối.
“Điện thoại sắp ngắt kết nối rồi kìa.” Trì Huy trưng ra vẻ mặt tốt bụng nhắc nhở.
Ba từ “Tổng biên tập” đang nhấp nháy trên màn hình, tôi do dự một giây.
“Chỉ hai phút thôi, làm phiền anh.”
Hai phút, chắc không xảy ra chuyện gì lớn đâu.
07
Tâm lý cầu may là không được đâu nha!
Cứu mạng…
Sau khi nghe điện thoại xong chạy về chỗ truyền dịch, tôi đã nghe thấy cuộc đối thoại làm mình đứng hình toàn tập.
“Bác sĩ Trình là bạn của mẹ cháu thôi, không phải ba cháu đâu ạ, chú hiểu lầm rồi.”
Đúng là con trai ngoan của tôi mà.
Nhờ cái giọng ngọt xớt đó mà bán đứng mẹ nó luôn.
Trì Huy khựng lại, rồi hỏi: “Vậy ba cháu là ai?”
Tôi muốn lao tới ngăn cản, nhưng miệng con trai tôi nhanh quá.
Nó bảo: “Mẹ cháu bảo, ba cháu là một tên khốn nạn siêu cấp, cháu chưa bao giờ gặp ông ấy cả.”
Không hiểu sao tôi lại thấy buồn cười.
Con ơi, có bao giờ con nghĩ, cái người trước mặt này… Chính là ba ruột con không?
Tôi nhịn cười, tranh thủ lúc Trì Huy định hỏi câu tiếp theo, vội vàng cắt ngang họ.
Sau đó tôi nhìn thấy ánh mắt Trì Huy nhìn mình…
Đoán chừng là từ hoang mang không hiểu, đến khẩn thiết, rồi cuối cùng là nghi ngờ tôi đã gặp phải một gã đàn ông tồi vô trách nhiệm.
Tôi chẳng thèm quan tâm đến anh ta, chỉ là tối đó về nhà, tôi đã nghiêm khắc phê bình giáo dục con trai một trận.
Ngày hôm sau, Trì Huy lại hỏi.
Con trai trưng ra vẻ mặt khó xử: “Mẹ không cho cháu nói quá nhiều với chú Trì.”
Tôi cảm nhận được sự nghẹn ngào của Trì Huy.
Hết cách rồi, con trai tôi cái gì cũng tốt, chỉ có điều là thật thà quá mức.
“Nhan Hoan, em nghĩ cũng nhiều thật đấy.”
Câu này của anh ta là ý gì?
Rõ ràng là đang chê tôi tự luyến đúng không?
Tôi vẫn cứng đầu: “Anh hiểu lầm rồi, tôi chỉ muốn tăng cường ý thức an toàn cho con thôi.”
Trì Huy nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý: “Tốt nhất là như vậy.”
Tôi chột dạ ho khan hai tiếng: “Tất nhiên là vậy rồi.”
“Vậy cái gã đàn ông tội vô trách nhiệm đã làm tổn thương em đó, rốt cuộc là ai?”
“Miễn bàn.”
Trì Huy nhíu mày lạnh mặt: “Có phải em vẫn còn vương vấn hắn ta không?”
“Nói cho anh thì sao? Anh định giúp tôi đi trả thù hắn à?”
Tự mình trả thù mình?
Cái thao tác này cũng mới lạ đấy.
Nhưng Trì Huy với tư cách là chủ tịch một tập đoàn, có tiền có thế, đúng là có thực lực này thật.
“Sao em biết tôi không làm?”
Tôi đáp ngay: “Tôi không xứng để chủ tịch Trì phải làm thế.”
Tôi sợ anh ta nói thêm gì, và càng sợ cứ thế này mình sẽ bị lộ tẩy.
Tôi bế con vội vã rời đi, đồng thời thề rằng cái bệnh viện này tôi sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Nhưng không ngờ, tôi đã trốn đến mức này rồi mà vẫn còn đụng mặt Trì Huy lần nữa.
08
Hôm đó, tổng biên tập hói đầu dẫn tôi đi tiếp khách.
Quy tắc trên bàn rượu tôi hiểu, dù quen hay không, cứ uống là xong.
Nhưng lần này đụng phải một ca khó, tửu lượng cực kỳ tốt.
Một tiếng sau, cuối cùng tôi cũng bại trận nhận thua.
“Không được rồi sếp Cao, tôi thật sự không uống nổi nữa.”
“Tiểu Nhan à, thế sao được? Rượu chưa qua ba vòng, thức ăn chưa quá năm vị mà.”
Dù đã tỏ ý từ chối, nhưng một ly rượu vang đỏ đầy ắp vẫn bị ép vào tay tôi.
Cảnh tượng này tôi đã gặp vô số lần, cách đối phó duy nhất là uống cạn.
Nhưng lần này, lại có người ngăn lại.
“Cô ấy nói không uống nữa rồi, bộ không nghe thấy hả?”
Trì Huy không biết từ đâu xuất hiện, giật lấy ly rượu từ tay tôi, đập mạnh xuống bàn.
Vẻ mặt sa sầm của anh ta khiến người ta không khỏi rùng mình.
Dù đầu óc tôi đang quay cuồng, nhưng chưa đến mức không nhận ra người trước mặt là ai, mắt tôi nhìn chằm chằm vào Trì Huy.
Khuôn mặt đó, đúng là đẹp thật.
Bỏ qua việc anh ta đã cắm sừng tôi thì…
Trì Huy thực sự thỏa mãn mọi ảo tưởng của một kẻ cuồng nhan sắc, cuồng giọng nói và cuồng đôi tay như tôi.
Lão biên tập định thần lại, vội đứng dậy giải thích để làm dịu bầu không khí.
“Sếp… Sếp Trì, anh đến rồi sao? Mời, ngồi mời ngồi. Anh hiểu lầm rồi, không ai ép tiểu Nhan uống cả, chẳng qua là để làm nóng không khí thôi mà.”
Trì Huy chẳng thèm nể mặt, trầm giọng nói: “Làm nóng không khí là làm khó một người phụ nữ sao?”
Thấy tổng biên tập già khúm núm nịnh nọt, tôi mới nhận ra, vị đại gia giới kinh doanh mà ông ta nói tối nay có thể sẽ tới…
Chẳng lẽ là Trì Huy?
Lão còn dặn tôi tối nay phải thể hiện cho tốt, để ngày mai còn giành được cơ hội phỏng vấn anh ta.
Không hiểu sao, tôi bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn.
Nếu đối tượng là anh, thì tôi chẳng việc gì phải ở đây chịu nhục để tiếp khách nữa.
Trì Huy dù là kẻ tồi, nhưng tôi hiểu anh ta, anh ta chưa hèn hạ tới mức gây khó dễ cho tôi trong công việc.
“Tôi thấy hơi khó chịu, xin phép đi trước.” Tôi cố gắng lấy lại tinh thần nói.
Có lẽ thấy mối quan hệ giữa tôi và Trì Huy không bình thường, nên chẳng ai dám cản tôi lại.
Tôi lảo đảo đứng dậy, đôi chân mềm nhũn đứng không vững trông có hơi thảm hại.
Một cánh tay dài vươn ra, Trì Huy trực tiếp ôm gọn tôi vào lòng, tư thế cực kỳ mập mờ.
09
Tôi vì việc Trì Huy đột nhiên tiếp cận mà trở nên luống cuống.
Dù căng thẳng đến mức tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực, tôi vẫn phải giả vờ bình tĩnh.
“Xin sếp Trì hãy tự trọng, đừng lợi dụng tôi như vậy.”
Cái gọi là “quy tắc ngầm” nơi công sở tôi chưa từng gặp phải.
Nhưng tôi không thể chấp nhận được, dù đối tượng có là Trì Huy đi chăng nữa.
“Em say rồi, để tôi đưa em về.”
Giọng Trì Huy dịu dàng đến lạ, nhưng tôi không thèm nhận.
Tôi vẫn cố chấp đẩy anh ta ra, lảo đảo mở cửa đi ra ngoài.
Trì Huy vẫn theo sát phía sau.
Trên hành lang, một người phụ nữ dáng cao đi đối diện tới.
Đồ tây nhỏ, giày cao gót nhọn, trang điểm tinh tế, vẫn xinh đẹp như năm năm trước.
Chỉ có điều khi nhìn thấy tôi, sắc mặt cô ta thay đổi một chút.
Nhưng rồi rất nhanh cô ta lại lấy lại vẻ bình thường, cười một cách chừng mực và lịch sự.
“Sếp Trì, sao anh không vào trong?”
Tôi thu hết sự thay đổi cảm xúc trên khuôn mặt cô ta vào mắt, hiểu thấu nhưng không nói ra.
Hóa ra, cô ta cũng biết đến sự tồn tại của tôi.
Vậy cuộc điện thoại năm năm trước có được coi là một sự khiêu khích không?
Trì Huy thấy tôi nhìn chằm chằm vào cô ta không chớp mắt, liền chủ động giới thiệu: “Đây là giám đốc công ty tôi, Đường…”
“Không cần giới thiệu đâu, chào cô Đường Hân.”
Năm năm, hơn một ngàn tám trăm ngày, đến tận bây giờ, tôi vẫn có thể gọi chính xác tên của cô ta, Đường Hân.
“Sao em lại biết cô ấy?”
“Đúng vậy, cô Nhan quen tôi sao?”
Kỹ năng diễn xuất này, có thể cùng Chu Quyền nhận giải Diễn viên gây thất vọng nhất được rồi đấy.
“Cơ duyên trùng hợp, năm năm trước may mắn được nhìn thấy ảnh của cô Đường và nghe thấy giọng nói của cô.”
Trì Huy đứng chắn trước mặt tôi, ngăn cản cái nhìn trực diện của tôi dành cho Đường Hân.
Anh ta truy hỏi: “Cơ duyên trùng hợp gì cơ?”
Tôi thu lại nụ cười.
“Tự đi mà hỏi vợ anh ấy, hỏi tôi làm gì?”
Đã năm năm rồi, chắc họ đã kết hôn rồi nhỉ!
Dù sao năm đó tình cảm tốt như vậy, hai người nên khóa chặt vào nhau, không bao giờ xa lìa mới đúng.
Không ngờ, Trì Huy lại nhíu mày.
“Đừng nói bậy, tôi độc thân.”
Tôi kinh ngạc: “Anh và cô Đường chia tay rồi à?”
Chia tay xong vẫn còn làm bạn được, nể thật đấy.
Trì Huy ngơ ngác: “Tôi và cô ấy ở bên nhau bao giờ?”
Chà, chuyện bắt đầu trở nên thú vị rồi đây.
Trì Huy phản ứng cũng nhanh, trực tiếp hỏi trước mặt tôi luôn: “Đường Hân, chuyện này là sao?”
Đường Hân sững người, mặt trắng bệch, không thốt nên lời.
Tôi biết cô ta chắc chắn thích Trì Huy, nếu không đã chẳng có biểu cảm này.
Nhưng mà, nếu Trì Huy đã độc thân thì…
Tôi đột nhiên nảy ra ý định trêu chọc một chút.
10
“Nếu sếp Trì muốn biết thì tối nay có thể đến phòng tôi.”
Trước mặt Đường Hân, tôi nhét thẻ phòng vào túi áo vest của Trì Huy.
Trước khi đi, tôi còn liếc nhìn Trì Huy và Đường Hân một cái đầy ẩn ý.
Một hành động khiêu khích tr*n tr** và rõ ràng như vậy.
Tôi thừa nhận là có hơi trẻ con và vô nghĩa, giống như một nữ phụ độc ác trong mấy bộ phim cẩu huyết, một người đàn bà xấu xa chuyên đi ly gián người ta.
Nhưng nhìn thấy vẻ mặt căm hận của Đường Hân, tôi thật sự thấy sướng rơn.
Nhưng khi cánh cửa phòng thực sự được mở ra, tôi lại thấy hối hận vô cùng.
“Bảo anh đến mà anh đến thật hả?”
Trì Huy lách vào trong, đóng cửa lại, trong phòng chỉ còn lại tôi và anh ta.
Tôi chợt có cảm giác như mình đang dẫn sói vào nhà vậy.
“Nói đi, rốt cuộc chuyện đó là thế nào.”
Tôi từ chối trả lời, trưng ra bộ mặt vô cảm đuổi khách.
“Gọi thì đến, đuổi thì đi. Nhan Hoan, em coi tôi là cái gì?”
Trì Huy đanh mặt lại, cơn giận bắt đầu lộ rõ.
Tôi bị một Trì Huy như vậy làm cho bồn chồn không yên, lo lắng nuốt nước bọt.
Kẻ dám xoay chủ tịch Trì như chong chóng chắc cũng chỉ có mình tôi mà thôi.
“Tôi đang hỏi em đấy.”
Cũng chính khoảnh khắc này, tôi mới nhận ra rằng thái độ của Trì Huy đối với tôi lúc trước mặt người khác và khi ở riêng hình như hơi khác.
Tôi dù sai rành rành nhưng vẫn cố cãi chày cãi cối: “Anh hung dữ cái gì hả!”
“Thế này mà gọi là hung dữ à? Lúc em chiến tranh lạnh với tôi, chẳng phải còn hung dữ hơn sao?”
Trì Huy thế mà còn ấm ức kể lể nợ cũ với tôi.
“Anh nói nhảm cái gì thế?”
“Một tuần trước khi chính thức chia tay, em dám bảo em không chiến tranh lạnh không?”
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Tôi thừa nhận, lúc đó là do tôi đơn phương không thèm đếm xỉa đến anh ta.
Nhưng chuyện đó cũng có nguyên nhân của nó mà.
“Nói lại mấy chuyện cũ rích đó làm gì, có thú vị gì đâu?”
“Tôi muốn biết sự thật, nguyên nhân thực sự khiến chúng ta chia tay.”
Nguyên nhân thực sự có thể nói không?
Hình như là không ổn lắm.
Nói ra, chẳng phải Trì Huy sẽ dễ dàng biết được Trừng Trừng là con trai mình sao.
Tôi chưa chuẩn bị tâm lý cho việc để cha con họ nhận nhau.
Còn chuyện giữa Trì Huy và Đường Hân nữa vẫn chưa hoàn toàn sáng tỏ.
Thấy tôi nhất quyết im lặng, cuối cùng anh ta chỉ có thể nghiến răng nói: “Ngày mai em định phỏng vấn tôi đúng không? Tôi nhận!”
Dù có linh cảm không lành, nhưng vì công việc, tôi buộc phải xông pha thôi.
11
Ngày hôm sau, với tư cách là phóng viên, tôi đã thực hiện một buổi phỏng vấn độc quyền với Trì Huy, chủ tịch tập đoàn Vinh Xương Đỉnh Thịnh, người được mệnh danh là thiên tài giới kinh doanh.
Đây là lần đầu tiên đại gia thương giới Trì Huy phá lệ chấp nhận phỏng vấn của phóng viên.
Cơ hội hiếm có, đương nhiên tôi cũng phải thể hiện thái độ chuyên nghiệp, các câu hỏi phỏng vấn đều rất chính quy và nghiêm túc, tuyệt đối không hỏi mấy câu chuyện phiếm kiểu như anh có bạn gái chưa, hình mẫu lý tưởng là gì.
Ngược lại là chính Trì Huy lại tỏ ra không chuyên nghiệp chút nào.
“Chủ tịch Trì có thể tiết lộ ngắn gọn về kế hoạch phát triển tương lai của Vinh Xương Đỉnh Thịnh không?”
“Không thể.”
Tôi cạn lời.
“Nhưng kế hoạch cá nhân của tôi thì có thể bàn luận một chút.”
Phong cách thay đổi đột ngột, tôi nghi ngờ không biết mình có nghe nhầm không.
Trì Huy là kiểu người thích công khai bàn luận về đời tư như thế này sao?
Tôi định ngăn lại, nhưng anh ta đã chủ động nói tiếp.
“Tôi chuẩn bị theo đuổi lại mối tình đầu của mình, rồi kết hôn trong vòng hai năm tới.”
Một tiếng sét giữa trời quang, với tư cách là mối tình đầu của Trì Huy, tôi vì không biết phải tiếp lời thế nào nên đành đứng hình toàn tập.
Anh dường như cũng chẳng trông đợi tôi trả lời.
“Tôi đã không yêu đương năm năm rồi, việc theo đuổi người ta có lẽ sẽ không được thành thạo lắm, hy vọng mối tình đầu có thể bao dung cho tôi.”
Anh không nhìn vào ống kính máy quay mà lại cứ nhìn chằm chằm vào phóng viên, thật là quá đáng mà.
“Vâng vâng. Nghe nói Vinh Xương Đỉnh Thịnh sắp tới sẽ tuyển dụng số lượng lớn, chủ tịch Trì có đích thân tham gia tuyển chọn nhân sự không?”
Giữ vững tố chất chuyên nghiệp của một phóng viên, tôi cố gắng kéo chủ đề trở lại.
“Không.”
Tiếp đó, anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt ẩn ý rồi nói: “Mối tình đầu của tôi khi cười trông rất đẹp, mắt cong cong như hình vầng trăng khuyết. Ừm, giống hệt phóng viên Nhan vậy.”
Anh ta tiếp tục lái chủ đề đi chệch hướng.
“Hơn nữa mối tình đầu của tôi không chỉ có nụ cười là giống cô Nhan đâu.”
Mà phải nói là y đúc luôn.
Tôi: “…”
Sự hài hước hóm hỉnh vốn là biểu hiện của khả năng ứng biến linh hoạt tuyệt vời của tôi.
Kết quả là hôm nay lại sập hố nặng nề, đến lời cũng chẳng thốt ra được.
12
Từ ngày hôm đó, tôi cố tình tránh mặt Trì Huy.
Điện thoại không nghe, tin nhắn WeChat không trả lời.
Nhưng “trốn được mồng một chứ không trốn được mười rằm”.
Trì Huy đến công ty chặn đường tôi, chắc chắn là bách phát bách trúng.
Chặn đường tôi thì cũng thôi đi, còn lái cái con siêu xe hào nhoáng trị giá hàng chục triệu tệ đó nữa chứ.
Nghe đâu anh ta gặp ai cũng lịch sự hỏi: “Chào bạn, cho hỏi Nhan Hoan có ở đây không?”
Như thể sợ người ta không biết Trì Huy anh ta tới vậy, cực kỳ phô trương.
Chính nhờ cái thao tác lố bịch này của anh ta mà tin đồn tôi là mối tình đầu của Trì Huy cũng lan nhanh như gió trong công ty.
“Trì Huy, anh rốt cuộc có thôi đi không hả?”
“Không nhận ra sao? Tôi đang theo đuổi em đấy.”
Đúng là một kẻ nói được làm được.
Tôi giận đến mức không còn gì để nói: “Quá đáng rồi thì đó gọi là quấy rối đấy.”
“Sao em cứ lúc nóng lúc lạnh với tôi thế? Rõ ràng mấy ngày trước chúng ta còn…”
Tôi biết ý của Trì Huy là gì.
Đêm đó ở khách sạn, vì uống quá chén nên tôi lảo đảo, vô tình hôn anh ta một cái.
Dù ngay sau đó tôi đã đẩy anh ta ra và đuổi đi.
Nhưng rõ ràng là Trì Huy đã hiểu lầm.
“Đều là người trưởng thành cả rồi, hôn anh một cái mà anh còn bắt tôi phải chịu trách nhiệm chắc?”
Trì Huy đột nhiên vươn tay kéo lấy cánh tay tôi, dùng lực lôi tôi lại gần anh ta, sau đó lại tống tôi vào ghế phụ, không cho tôi kịp phản kháng.
Sức mạnh nam nữ chênh lệch, tôi hoàn toàn không có khả năng chống cự.
Suốt quãng đường, Trì Huy cố tình phóng xe rất nhanh, tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì sợ hãi.
Liên tục hỏi Trì Huy đi đâu, nhưng anh ta chẳng thèm đáp lại.
“Đua xe vượt đèn đỏ là bị trừ mười hai điểm, tước bằng lái đấy!”
“Yên tâm, tôi là công dân tuân thủ pháp luật.”
Anh ta không nói thì thôi, anh ta vừa nói thế tôi lại càng sợ hơn.
Đến khi ra khỏi nội thành, tốc độ xe lại càng tăng vọt, vào cua mà cũng chẳng thèm giảm tốc.
Tôi không kìm được, nắm chặt lấy tay vịn trên trần xe, sợ hãi đến mức bật khóc.
Anh ta không phải vì nhất thời tức giận mà muốn đưa tôi đi chết chung đấy chứ?
“Có chịu trách nhiệm không?”
Tôi mếu máo trả lời: “Chịu… C hịu trách nhiệm là được chứ gì…”
Nào là trưởng thành chững chạc, nào là lịch sự có chừng mực?
Đi chết hết đi!
13
Mấy ngày liền Trì Huy không xuất hiện bên cạnh tôi nữa.
Sự việc bất thường tất có điềm lạ, Trì Huy mà im hơi lặng tiếng thì chắc chắn là đang âm mưu trò gì đó.
Nhưng chưa đợi được mưu đồ của Trì Huy, tôi đã nhận được điện thoại của Chu Quyền trước.
Trong quán bar, tôi bực bội hỏi Chu Quyền: “Gấp gáp gọi tôi đến đây làm gì?”
Chu Quyền dùng ánh mắt ra hiệu cho tôi nhìn về phía kia.
Hóa ra có một gã nào đấy tửu lượng kém đã say khướt, nằm bẹp trên bàn không biết trời trăng gì nữa.
Tôi giận dữ chống nạnh: “Chu Quyền, cậu nghĩ tôi rảnh lắm à?”
Dù mấy ngày trước tôi bị ép buộc phải nói là sẽ chịu trách nhiệm với anh ta, nhưng đó cũng chỉ là nói suông thôi mà!
Chia tay năm năm rồi, anh ta say rượu thì đâu cần tôi phải đến quản chứ.
“Ái chà, giúp một tay đi, cô không đến thì anh Trì không chịu về đâu.”
“Anh ta quấy không chịu về thì cậu cứ vác anh ta về là xong chứ gì?”
Đơn giản, thô bạo mà lại cực kỳ hiệu quả.
“Chà, đúng là không ngờ tới vẫn còn cách này đấy.”
Chẳng biết vấn đề nằm ở đâu nữa.
Rốt cuộc là Chu Quyền quá ngốc, hay là tôi quá thông minh.
“Xem kìa, đã đến đây rồi thì gọi anh Trì, cũng đâu có quá đáng đâu.”
Chẳng biết Trì Huy đã nói gì với Chu Quyền, mà cái gã vốn dĩ rất ghét tôi như Chu Quyền, giờ lại đang tìm cách gán ghép tôi với Trì Huy?
Tôi cứ thấy có chuyện gì đó vượt ra ngoài tầm kiểm soát, bực mình lắm, muốn bỏ đi nhưng Chu Quyền cứ chặn lại.
Hết cách, tôi đành đi tới, dùng cách của mình để gọi anh ta dậy.
Không biết là do đá anh ta một cái hay là do nhéo tai cái nào có tác dụng, rất nhanh sau đó, anh ta đã lờ đờ ngẩng đầu lên.
Anh ta nhìn tôi chằm chằm một hồi lâu như không lấy được tiêu cự, đôi mắt đột nhiên sáng bừng lên.
“Hoan Hoan, Hoan Hoan, em đến rồi, Hoan Hoan, anh nhớ em quá.”
Lần cuối cùng nghe anh ta gọi tôi là Hoan Hoan đã là từ năm năm trước.
Trước khi say thì trưởng thành chững chạc, sau khi say thì ngốc nghếch đáng yêu, lại còn có chút trẻ con.
Gặp lại nhau, tôi cứ ngỡ anh ta đã trưởng thành, nhưng thực ra anh ta vẫn là Trì Huy của ngày nào.
Trái tim tôi bỗng chốc mềm lại.
“Đã tỉnh rồi thì đi theo Chu Quyền về đi.”
“Em có biết để khiến em lên nhầm xe của anh khó đến mức nào không! Anh đã tốn cả tháng trời, đủ kiểu dừng trước mặt em mỗi khi em gọi xe, em mới lên được một lần đấy! Em…”
Tôi sững sờ.
Hóa ra lần lên nhầm xe đó là do anh ta đã âm mưu từ lâu?
Chỉ vài năm thôi mà một Trì Huy vốn phô trương vô cùng, giờ lại trở nên…
Nhút nhát đến vậy sao?
“Anh…”
“Hoan Hoan, anh muốn làm ba của Trừng Trừng!” Anh ta ngắt lời tôi.
Thái độ cứng rắn, giọng điệu đầy lý lẽ.
Tôi giận đến mức bật cười.
“Làm gì có ai như anh, cứ sấn sổ đòi làm ba dượng của người ta thế hả?”
“Ba dượng cũng là ba.”
Tôi biết ý của Trì Huy không nằm ở lời nói.
Nhưng mấu chốt là tôi chẳng muốn cho anh ta cơ hội đó.
“Tỉnh rượu rồi hãy nói chuyện với tôi.”
Với một kẻ say thì làm gì có đạo lý nào để nói.
Dám quậy phá trước mặt tôi, tôi không thèm chiều anh ta đâu.
Một Nhan Hoan cả đời mạnh mẽ, quát còn to hơn cả Trì Huy.
“Anh cầu xin em không được sao?”
Anh ta dùng vẻ mặt dữ dằn nhất để nói ra những lời hèn mọn nhất.
14
Vì hành động khiêu khích của tôi mấy ngày trước mà Đường Hân không thể ngồi yên được nữa.
Chẳng biết cô ta lấy đâu ra phương thức liên lạc của tôi, gọi điện nói là muốn gặp tôi để thương lượng chuyện gì đó, tôi vui vẻ đồng ý ngay.
Cũng vừa hay tôi muốn làm cho ra lẽ xem tại sao cuộc điện thoại gọi cho Trì Huy năm năm trước lại là cô ta nghe máy.
Cô ta đi thẳng vào vấn đề chính.
“Tôi có thể giới thiệu cho cô một công việc nhàn hạ lương cao ở Bắc Kinh, để con trai cô được vào nhà trẻ tốt nhất. Với điều kiện là cô phải hứa không bao giờ dây dưa với Trì Huy nữa.”
Lại thêm một người muốn tôi tránh xa Trì Huy ra.
“Sao thế, năm năm trôi qua mà Trì Huy vẫn không buông bỏ được tôi, cô sốt ruột quá nên lại đến tìm tôi hả?”
Tôi cũng chẳng muốn mỉa mai cô ta, nhưng cái thái độ hách dịch của cô ta làm tôi thật sự không ưa nổi.
“Suốt năm năm qua, người đã ở bên cạnh anh ấy cùng trải qua bao sóng gió chính là tôi!”
“Nhưng những khó khăn của tôi trong năm năm qua cũng chẳng thể tách rời khỏi sự liên quan của cô đâu.”
Mang thai một mình, sinh con một mình, con ốm đau cũng chỉ có một mình.
Tôi sống tốt lắm sao?
Những tủi nhục và đau khổ mà tôi phải chịu đựng bao năm qua thì tính sao đây?
“Nếu cô thật sự yêu Trì Huy thì đã chẳng đi kết hôn sinh con với người khác. Bây giờ ly hôn rồi mới nhớ đến cái tốt của Trì Huy, để anh ấy phải đi ‘đổ vỏ’ cho mẹ con cô.”
Đổ vỏ?
Đường Hân tưởng tôi coi Trì Huy là kẻ khờ chắc?
Để chọc tức cô ta, tôi cố ý nói: “Nhưng Trì Huy lại tình nguyện ‘đổ vỏ’ đấy.”
Đường Hân tức đến mức mặt đỏ bừng: “Cô… Cô thật trơ trẽn!”
“Tôi trơ trẽn thì cũng chẳng bằng cô, kẻ đã mặt dày cố ý nói với tôi rằng cô là vị hôn thê của Trì Huy!”
Tôi phản đòn quyết liệt, không ngờ Đường Hân sững người, sắc mặt trắng bệch ngay lập tức.
“Trì… Trì Huy…”
Tôi quay đầu, phát hiện Trì Huy không biết đã đến từ lúc nào.
Anh ta nhìn tôi chằm chằm, nghiến răng: “Em tưởng Đường Hân là bạn gái tôi, nên mới muốn chia tay?”
“Phải.”
“Nhan Hoan! Em có ngốc không hả? Trong mắt em tôi là hạng người như vậy sao?”
Anh ta tức giận quay người bỏ đi.
Tôi nhìn theo bóng lưng Trì Huy, lòng vô cùng tủi thân như một đứa trẻ làm sai chuyện gì đó.
Hôm đó tôi như người mất hồn, chẳng biết mình đã về nhà bằng cách nào, và mở cửa cho Chu Quyền ra sao.
Chu Quyền giải thích với tôi rằng năm xưa Đường Hân bị một gã b**n th** liên tục quấy rối.
Để bảo vệ bản thân, cô ta đã tuyên bố mình đã có bạn trai, chính là Trì Huy.
Đến khi Trì Huy biết chuyện thì cũng đã vài ngày sau đó.
Dù anh ta đã trực tiếp làm sáng tỏ chuyện này, nhưng vì không muốn tôi hiểu lầm nên anh ta đã không kể cho tôi nghe.
Một sự hiểu lầm chỉ cần vài câu là có thể giải thích rõ ràng, vậy mà lại khiến tôi phải chờ đợi suốt năm năm.
Giờ đây, sự thật đã sáng tỏ.
Sống mũi tôi cay cay, cảm giác như sắp khóc đến nơi, nhưng tuyệt nhiên không có một giọt nước mắt nào rơi xuống.
Tôi cứ ngỡ mình có lẽ đã không còn quan tâm, không còn yêu nữa nên mới như vậy.
Nhưng khi nhìn thấy Trì Huy mặc bộ vest đen mà tôi yêu thích, tay cầm bó hoa xuất hiện trước cửa nhà tôi…
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên rất muốn sà vào lòng anh ta mà khóc một trận thật lớn.
16
Năm năm trước, tình cảm giữa tôi và Trì Huy không hề suôn sẻ.
Chỉ vài tháng sau khi tốt nghiệp đại học, tôi và Trì Huy đã phải yêu xa.
Yêu xa, cãi vã, chiến tranh lạnh, chẳng thiếu thứ gì.
Vào tháng thứ hai yêu xa, tôi đột nhiên phát hiện mình mang thai.
Lần đầu tiên trong đời gặp chuyện này, tôi đương nhiên sợ hãi và căng thẳng.
Trớ trêu thay đúng lúc này điện thoại của Trì Huy lại không liên lạc được.
Để tiết kiệm tiền, tôi đã ngồi ghế cứng suốt 12 tiếng đồng hồ để đến thành phố nơi Trì Huy đang ở, lại phải đi một đoạn đường rất dài mới đến được công ty của Trì Huy.
Tôi hỏi lễ tân: “Trì Huy có ở đây không?”
“Sếp Trì ạ? Sếp Trì đi công tác rồi.”
“Anh ấy đi cùng ai, Chu Quyền sao?”
Tôi thầm nghĩ, không liên lạc được với Trì Huy thì có lẽ liên lạc được với Chu Quyền.
“Không phải, là giám đốc công ty chúng tôi, bạn gái của sếp Trì.”
“Ai cơ? Bạn gái Trì Huy á?”
Lễ tân cho tôi xem ảnh buổi liên hoan của công ty, còn nhiệt tình chỉ tay vào người phụ nữ ngồi giữa Trì Huy và Chu Quyền.
Đây nè, đây là bạn gái Trì tổng, Đường Hân.”
Tôi thất thần bước ra khỏi công ty, gọi điện cho Trì Huy hết lần này đến lần khác.
Tôi phải hỏi cho ra lẽ, không thể cứ thế này mà bị cắm sừng một cách mập mờ như vậy được.
Cuối cùng điện thoại cũng có người nhấc máy, trả lời tôi là một giọng nữ.
Cô ta nói: “Chào cô, tôi là Đường Hân, Trì Huy đang bận.”
Tôi hít một hơi thật sâu, hỏi: “Cô là bạn gái của Trì Huy phải không?”
Cô ta trả lời tôi không chút do dự: “Đúng vậy, cô có chuyện gì thì cứ nói với tôi.”
Tôi cúp máy ngay, rồi đứng giữa đường phố đêm khuya khóc không thành tiếng.
Tôi bị cắm sừng rồi, bởi một người mà tôi đã yêu rất lâu.
Tôi không thể chấp nhận được sự thật mình bị phản bội, kiên quyết chờ cho đến khi Trì Huy đi công tác về.
Tôi cần lời giải thích của anh ta, cần lời xin lỗi của anh.
Tôi muốn cái tên khốn này phải trả giá xứng đáng.
17
Trì Huy đã về vào chiều ngày hôm sau.
“Sao đến mà không báo trước với anh một tiếng?”
Báo trước để anh có chuẩn bị tâm lý chứ gì?
Tôi hỏi ngược lại: “Vậy sao hôm qua anh không nghe điện thoại của tôi?”
“Em gọi điện cho anh à? Lúc đó anh đang trên máy bay, điện thoại tắt máy rồi.”
“Anh đi cùng ai?”
“Thì với đồng nghiệp thôi. Em có lạnh không? Bà xã, anh đưa em đi ăn nhé.”
Tôi vì quá vội vã chạy đến nên mặc phong phanh, giờ đôi tay đã bị đóng băng đỏ ửng.
Trì Huy nắm lấy tay tôi, nhét vào trong áo mình để sưởi ấm cho tôi.
Chuông điện thoại đột ngột vang lên, Trì Huy buông tay tôi ra.
“Alo, tôi đang bận, có gì mai nói sau.”
Người bên kia điện thoại không biết đã nói gì.
Trì Huy lại thay đổi ý định: “Được rồi tôi biết rồi, lát nữa tôi qua.”
“Ai thế?”
Trì Huy trả lời ngắn gọn: “Giám đốc công ty, có việc tìm anh.”
Sau khi nghe xong điện thoại, Trì Huy muốn nắm lại tay tôi.
Nhưng tôi lạnh lùng rụt tay lại, lùi về sau vài bước.
Động tác có hơi mạnh, Trì Huy sững người tại chỗ vài giây, rồi lại bước về phía tôi.
“Sao thế?”
“Không muốn anh chạm vào tôi.”
Trì Huy liên tưởng đến cuộc cãi vã và chiến tranh lạnh tuần trước, tưởng rằng tôi vẫn còn đang giận dỗi.
“Thôi mà, đừng quậy nữa được không?”
Lời nói đầy vẻ bất lực đó khiến tôi cảm thấy anh ta đang mất kiên nhẫn.
Chưa kết hôn mà đã thế này, kết hôn rồi chắc chắn sẽ còn tệ hơn.
“Trì Huy, chúng ta chia tay đi.”
Ban đầu tôi cứ ngỡ câu nói này sẽ rất khó thốt ra.
Nhưng khi thực sự nói ra rồi, tôi mới nhận thấy hóa ra nó lại dễ dàng đến vậy.
“Nhan Hoan, bình thường em giận dỗi kiểu gì anh cũng có thể dỗ dành được. Duy chỉ có chuyện chia tay, anh sẽ không nuông chiều em đâu.”
18
Hôm đó chia tay không thành công, vì Trì Huy sống chết không đồng ý, cứ thế lôi tuột tôi về.
Suốt một tuần sau đó, tôi chẳng thèm đếm xỉa gì đến anh.
Vừa hay sắp đến sinh nhật tôi, để dỗ tôi vui, anh đặc biệt dẫn theo hội anh em bạn bè đến thành phố của tôi để mừng sinh nhật tôi.
Trong tiếng ồn ào náo nhiệt, chiếc bánh sinh nhật được nhân viên phục vụ đẩy vào.
Trì Huy nhắc tôi ước nguyện và thổi nến.
Chu Quyền ở bên cạnh hò hét cổ vũ: “Chị dâu, hay là chị ước một điều đi, năm nay kết hôn luôn nhé?”
Những người khác cũng cười rộ lên.
Dường như tất cả mọi người đều nghĩ rằng tôi không thể sống thiếu Trì Huy.
Tôi liếc nhìn Chu Quyền, rồi cười nói: “Điều ước sinh nhật năm nay của tôi là hy vọng Trì Huy đồng ý chia tay với tôi.”
Căn phòng KTV vốn đang náo nhiệt bỗng chốc rơi vào im lặng đến đáng sợ.
“Ngoan nào, đừng quậy nữa, thổi nến đi.”
Không có tiếng đập phá đồ đạc, cũng không có sự gào thét điên cuồng.
Nhưng ai nấy đều hiểu rõ, càng bình thản thì mới càng là thật sự tức giận.
“Tôi có đang quậy hay không, chẳng lẽ anh thật sự không rõ sao?”
Sự tình đã đến nước này, cũng chẳng cần phải tự lừa mình dối người thêm nữa.
Tôi nghe thấy giọng nói của Trì Huy đang run rẩy.
“Em không còn yêu anh nữa sao?”
“Trò chơi tình ái này với anh, chơi cho vui thôi là được rồi, anh còn tưởng là thật hả?”
Tôi ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau.
Tôi gằn từng chữ: “Yêu đương rồi mới thấy, hóa ra anh, Trì Huy, cũng chỉ có thế mà thôi.”
Hôm đó chúng tôi đường ai nấy đi trong bầu không khí chẳng mấy vui vẻ, tôi đã khiến Trì Huy mất mặt trước tất cả mọi người.
Đám bạn chung từ đó về sau đều tránh không bao giờ nhắc đến Trì Huy trước mặt tôi.
Lần này, tôi và Trì Huy đã chia tay một cách triệt để.
19
Tôi đã đồng ý quay lại với Trì Huy, có lẽ vì sợ tôi lại chạy mất nên ngay ngày hôm sau anh ta đã cầu hôn tôi luôn.
Lời cầu hôn cũng thú vị lắm.
“Hoan Hoan, cả đời này anh sẽ cưng chiều em hơn cả con gái rượu tương lai! Trừng Trừng anh cũng sẽ cưng chiều như con ruột, anh sẽ là người ba dượng tốt nhất!”
Lúc đó tôi im lặng một hồi, rồi mới bảo: “Có bao giờ anh nghĩ đến một khả năng, Trừng Trừng chính là con ruột của anh không?”
…
Đường Hân đã đến tìm tôi để xin lỗi.
Cô ta còn kể cho tôi nghe vài chuyện về việc những năm qua Trì Huy đã không thể buông bỏ tôi như thế nào và anh phải vùi đầu vào công việc để giữ cho tâm trạng được ổn định.
“Lần này tôi thật sự từ bỏ rồi. Tôi chuẩn bị rời khỏi thành phố này, tôi sẽ đi tìm một người đối xử với tôi tốt như cách anh ấy đối xử với cô.”
Tôi không chọn cách tha thứ cho cô ta, nhưng tôi vẫn chúc cô ta tìm được người phù hợp với mình.
Trình Hữu cũng đến tìm tôi.
Thấy tôi đang khoác tay Trì Huy, anh ấy mỉm cười hiểu ý.
Ba tháng sau, chuyến du lịch tuần trăng mật mang theo cả nhóc tì của chúng tôi kết thúc.
Trong chuyến đi, Trừng Trừng quá hưng phấn, tràn đầy năng lực.
Kết quả là khiến tôi và Trì Huy mệt rã rời, ai nấy đều phờ phạc.
“Chẳng phải lúc trước anh gào thét đòi làm ba của Trừng Trừng sao, giờ toại nguyện rồi đó, sao trông anh có vẻ chẳng vui mấy nhỉ?”
“Thằng nhóc thúi này giống hệt anh, nghịch quá trời. Năm năm qua, em vất vả rồi.”
Trong lúc nói chuyện, Trừng Trừng chẳng yên lặng nổi mấy giây lại vô tình làm vỡ cái ly.
Trẻ con tầm ba bốn tuổi, đúng là cái tuổi “đến chó cũng ghét”.
Tôi và Trì Huy đã quá quen với việc này, vẫn thản nhiên trò chuyện tiếp.
“Sau này anh trông Trừng Trừng nhé, em mệt rồi.”
“Có được trả hàng không? Anh muốn đánh giá một sao.”
Cái đứa trẻ nghịch ngợm này thật sự là một ngày cũng không thể trông nổi nữa.
“Hay là, mình sang nhượng bán lại đi.”
“Thôi bỏ đi, cái nợ đời này, chúng ta cứ ‘cày’ lại từ đầu vậy.”
Chu Quyền ra đón ở sân bay, thấy bộ dạng uể oải của hai chúng tôi, liền trêu chọc: “Có phải cơ thể bị vắt kiệt, cảm thấy không thể yêu thêm được nữa không?”
Trì Huy vỗ vai Chu Quyền.
“Ở châu Phi có một dự án bán chăn điện, tôi định để cậu đi đàm phán hợp tác.”
Ánh mắt nhìn cậu ta không nghi ngờ gì là đang gửi gắm kỳ vọng rất lớn, thậm chí Trì Huy còn nói thêm một câu: “Doanh số không đạt mười triệu thì đừng có về.”
“Anh Trì, tôi là người thích ở nhà, nên tôi vẫn thích cái dự án bán quạt điện ở Bắc Cực hơn, gần nhà hơn.”
“Tùy cậu, tôi luôn ủng hộ.”
Kiếm tiền hay không không quan trọng, chủ yếu là Trì Huy muốn Chu Quyền biến mất khỏi tầm mắt mình.
“Nam nữ phối hợp làm việc không mệt, hay là chị dâu đi cùng tôi nhé.”
Tên Tào tặc to gan, tôi còn chưa kịp thu lại nụ cười hớn hở của mình.
May mà cái đá của Trì Huy dành cho Chu Quyền rất kịp thời.
Định luật bảo toàn nụ cười, quả không sai chút nào.
© Vườn Truyện. Một sản phẩm của Oriole